Chương 74: Người so với người, tức chết người mà!
Ngô Mạnh đúng là một chàng trai thật thà, bình thường ai lại trả lời câu hỏi của cái tên ngốc đó chứ.
Nhưng Ngô Mạnh thành thật đáp: "Chỉ khoảng ba mươi lăm mét vuông thôi, không lớn lắm."
"Cậu cũng khá đấy!" Cơ Thái Hiền khen ngợi.
Cố Thần quay sang thì thấy cô gái nhỏ vừa nghe câu đó, mặt "xoạng" một cái liền đen lại!
Không biết vì lý do gì, thật kỳ lạ.
Vừa nãy còn vô cảm, giờ phút chốc đã có vẻ tức giận.
Khoe khoang! Nhất định là tức giận vì sự khoe khoang của dị năng giả không gian!
Cố Thần hiểu ngay, quay sang trừng mắt với Ngô Mạnh: "Quay về đội đi."
"Còn cậu nữa, có gì hay mà hỏi, không gian to hay nhỏ chẳng phải đều để đồ sao."
Cơ Thái Hiền vô cớ bị mắng, ấm ức nhìn anh trai một cái, lặng lẽ rụt sang một bên không nói gì.
Tạ Ninh quả thực rất tức giận.
Nhớ ngày xưa khi cô thức tỉnh dị năng không gian nhỏ, chỉ có hai mét vuông, hai mét vuông đấy!
Mà người ta, dị năng giả không gian với không gian nhỏ hai ba mét vuông, theo thời gian không ngừng thăng cấp, đều có thể mở rộng không gian.
Còn không gian nhỏ của cô thì như bị hàn chết, năm tháng trôi qua không hề thay đổi.
Đúng là tức chết mà.
Người với người quả thực không thể so sánh, có người sinh ra đã là thiên tài, như cái tên ngốc Cơ Thái Hiền, hay như cậu cảnh sát giao thông nhỏ trước mắt này.
Sau khi trọng sinh, cô còn vui vẻ nghĩ không gian của mình lớn hơn, mình có tiến bộ!
Kết quả là do hiệu ứng cánh bướm, thì ra không gian của người khác cũng đều lớn hơn.
"Tiểu Ninh?" Cố Thần nghiêng đầu, cẩn thận gọi một tiếng, "Có phải em sắp thăng cấp không?"
"Ai thăng cấp chứ." Tạ Ninh tức giận.
Tận thế mới bắt đầu, làm sao cô có thể thăng cấp được?
Mà ai thăng cấp cũng không đến lượt cô, cô là một dị năng giả không gian nhỏ đáng thương không bao giờ thăng cấp!
"Em đấy, dạo này có phải cảm thấy người căng tức, có chút không có tinh thần. Rồi luôn có cảm giác buồn ngủ không?"
Tạ Ninh sửng sốt.
Ơ, không phải chứ?
Kiếp trước cô là dị năng giả không gian nhỏ bị hàn chết ở cấp thấp, chưa từng biết thăng cấp là mùi vị gì.
Nên từ hôm qua đến hôm nay, thân thể căng tức cô chưa từng nghĩ đến thăng cấp, cứ nghĩ là do mình tham ăn ăn nhiều.
"Anh từng thăng cấp rồi à?" Tạ Ninh tò mò lại gần người đàn ông.
Ánh mắt Cố Thần chứa ý cười, gật đầu liên tục: "Đương nhiên, vừa nhìn dáng vẻ của em là tôi đã cảm thấy, hình như em sắp thăng cấp."
"Thăng cấp thường mất bao lâu?"
"Còn tùy vào cấp độ dị năng và độ tinh khiết của dị năng."
"Nói chung, độ tinh khiết của dị năng càng cao, cấp độ dị năng càng cao, thì thời gian thăng cấp càng lâu."
"Như người có độ tinh khiết cấp E, từ cấp 0 lên cấp 1, có lẽ cần khoảng nửa tiếng. Người có độ tinh khiết cấp A thì khác, có thể cần tới hai tiếng."
Tạ Ninh nheo mắt đánh giá anh ta từ trên xuống dưới.
Người này mà lại biết độ tinh khiết của dị năng?
Vậy chắc chắn có liên quan mật thiết đến Học viện Dị năng giả.
Nói vậy thì... Học viện Dị năng giả thực ra đã được thành lập trước tận thế??
Suy nghĩ của Tạ Ninh lập tức bị kéo về quá khứ, trước mắt hiện lên từng cảnh quen thuộc.
Cô bé quần áo bẩn thỉu kéo chiếc vali cũ nát bước vào học viện, mở ra cánh cửa thế giới mới của dị năng giả.
Các bạn học thân thế hiển hách chỉ trỏ vào cô.
Kỳ khảo hạch mười lăm ngày khắc nghiệt, loạng choạng miễn cưỡng đi đến cuối cùng.
Nhưng đến ngày cuối cùng của cuộc thi đồng đội, chỉ có hai người đáng thương cùng cô lập đội.
Hiển nhiên, đội ba người cuối cùng làm sao có thể đánh thắng được đội năm người, bảy người của người khác.
Bọn họ cùng bị loại...
