Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế Trọng Sinh Bám Chặt Đại Lão, Thay Đổi Số Phận Sống Sót Đến Cuối Cùng > Chương 1

Chương 1

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 1 có bản audio.

Chương 1: Phế Tích · Hơi Thở Cuối Cùng

 

Bẹp! Một ngụm nước bọt mang vị tanh của sắt văng mạnh xuống nền bê tông khô nứt, một chiếc ủng quân sự dính đầy bùn đất bên cạnh lập tức giẫm lên, như muốn xóa sạch chút hơi ẩm cuối cùng còn sót lại.

 

“Mày tiết kiệm chút đi, Khỉ.” Một giọng nam khàn khàn cất lên đầy bực bội, “Cổ họng sắp bốc khói đến nơi rồi, còn ở đó phí nước miếng.”

 

Gã đàn ông cao gầy tên Khỉ liếm môi khô nứt nẻ, ánh mắt dán chặt vào đống phế tích trung tâm thương mại sụp đổ thành một mảnh không xa: “Đám zombie vẫn còn quanh quẩn ở đó, mùi quá nồng, căn bản không thể đi vòng qua.”

 

“Không qua được cũng phải cố mà qua!” Người phụ nữ buộc tóc đuôi ngựa cao lập tức lên tiếng gay gắt, trên má có một vết máu mới, tay cầm chặt con dao phay đã cong vênh lưỡi, “Bánh khoai dị năng chỉ còn vài miếng cuối cùng, nước cũng sắp cạn. Không tìm được tiếp tế, không cần zombie xông lên, chúng ta cũng tự chết đói chết khát ở đây!”

 

Cô ta là Hồng tỷ, người hung hãn và giỏi chiến đấu nhất đội, cũng là người tính toán thiệt hơn nhất.

 

Bên cạnh là đội trưởng Lão Đao, khuôn mặt đen nhẻm, trầm mặc như một tảng đá thấm máu. Ông không nói gì, chỉ nheo mắt nhìn về phía khe hở bị bê tông và cốt thép che lấp một nửa sâu trong phế tích.

 

Còn Thiết Tháp thì lặng lẽ ngồi xổm một bên, lau chùi cây sắt trong tay, băng gạc quấn quanh bụng đã thấm đỏ sẫm, nhìn thấy mà giật mình.

 

“Lâm Vũ Đồng vẫn còn ở trong đó.” Lão Đao cuối cùng cũng lên tiếng, giọng trầm đục.

 

Hồng tỷ lập tức cười khẩy một tiếng, giọng đầy vẻ khó chịu: “Còn ở trong đó thì sao? Tự mình nhìn dáng vẻ của cô ta đi!” Cô ta giơ tay chỉ về phía khe hở hẹp đó, giọng điệu cay nghiệt và thực tế, “Một khúc bê tông cốt thép to như vậy, đập mạnh vào lưng cô ta, cả người bị kẹp chặt trong khe, ngực bị đè đến biến dạng, máu chảy như vòi nước bị thủng! Cô ta là hệ mộc giai đoạn ba, ngoài việc thúc đẩy vài cọng cỏ héo úa, vắt chút nước cốt màu xanh bôi lên vết thương, thì còn làm được gì? Mang theo cô ta, chúng ta đừng hòng ai sống sót!”

 

Khỉ khoanh tay, nhỏ giọng phụ họa: “Đội trưởng, lời của Hồng tỷ hơi khó nghe nhưng có lý. Vừa rồi tôi lại gần nhìn thử, hơi thở của cô ấy yếu như con châu chấu sắp chết. Thuốc của chúng ta đã dùng hết từ lâu, vết thương của cô ấy... trừ khi lập tức đưa về căn cứ lớn chính quy để cấp cứu, nhưng anh nghĩ, có khả thi không?”

 

Cơ hàm của Lão Đao căng cứng lại.

 

Ba năm tận thế, ban đầu bọn họ không phải là lính tản mạn lang thang khắp nơi. Lúc đầu, khu ổ chuột trong thành phố cũng có quân đội quản lý, dựa vào tiếp tế do nhà nước phát, cố thủ suốt ba năm trời. Nhưng vài tháng trước, nơi tụ cư bị đại quân zombie vây phá, bức tường cao sụp đổ, già trẻ chết quá nửa, người sống sót chẳng còn bao nhiêu.

 

Lâm Vũ Đồng may mắn sống sót, đi theo đội di chuyển về căn cứ chính. Nhưng cô là dị năng giả hệ mộc, xưa nay chiến lực yếu nhất, dễ trở thành gánh nặng nhất.

 

Lần này, để cướp hai thùng đồ hộp cứu mạng, đội bị một đám zombie lớn chặn đường trong phế tích trung tâm thương mại. Lâm Vũ Đồng vì muốn phóng dây leo ra, làm vấp ngã con zombie cấp cao đang lao về phía Hồng tỷ, bị thanh sắt do tấm bê tông sụp xuống đâm xuyên qua người, cả người không thể cử động, máu ồ ạt tuôn ra.

 

Cảnh tượng đó, ngay cả Hồng tỷ đã quen với sinh tử, cũng bị máu phun đầy đầu đầy mặt.

 

“Cô ấy... vẫn chưa tắt thở.” Lão Đao nhìn chằm chằm mặt đất, giọng mang theo chút giằng xé mà chính ông cũng không muốn thừa nhận.

 

“Chưa tắt thở thì sao?” Giọng Hồng tỷ đột ngột cao vút, “Mang theo cô ta, chúng ta chính là bia sống! Zombie ngửi thấy mùi máu có thể đuổi theo mười dặm! Bây giờ cô ta chính là mồi nhử người!” Cô ta tiến lên một bước, ánh mắt lạnh lùng cứng rắn, “Bánh khoai dị năng chỉ còn vài miếng đó, là mạng sống của mấy ngày tới! Đưa cho cô ta? Cô ta nuốt trôi sao? Có sống nổi không?”

 

Khỉ không nói gì nữa, ngón tay vô thức sờ vào túi vải nhỏ buộc chặt bên hông, nơi đó là lương thực cuối cùng của cả đội.

 

Thiết Tháp trầm giọng lên tiếng, giọng điệu tê dại và thực tế: “Đội trưởng, chúng ta có thể đến được căn cứ Lan Sơn hay không còn khó nói, nghe nói bên đó kiểm soát cực kỳ nghiêm ngặt, người lạ căn bản không cho vào. Mang theo cô ấy, đừng nói đến bên trong căn cứ, ngay cả đám zombie ở bên ngoài chúng ta cũng không xông qua được.”

 

Căn cứ Lan Sơn.

 

Chút do dự cuối cùng còn sót lại trong mắt Lão Đao bắt đầu lung lay.

 

Khỉ đột nhiên hạ giọng xen vào: “Đội trưởng, trên đường tôi nghe mấy người tị nạn nói, người nắm quyền căn cứ Lan Sơn tên là Lục Tranh, lai lịch lớn đến mức đáng sợ — gia đình quân nhân, ông nội là thủ trưởng quân đội, cha cũng ở trong quân đội. Bản thân ông ta trước đây là lính đặc chủng, sau đó chuyển ngành làm cảnh sát, khi tận thế đến, trực tiếp dẫn theo một nhóm người quản lý căn cứ. Thủ đoạn tàn nhẫn, quy củ lớn, nhưng bên trong căn cứ thật sự có lương thực, thật sự có thuốc, thật sự có súng.”

 

Hồng tỷ cười lạnh một tiếng: “Lai lịch lớn thì sao? Càng là loại người như vậy càng coi thường đám tàn binh bại tướng như chúng ta. Người ta ông nội là thủ trưởng, cha là quân nhân, bản thân lại vừa là lính đặc chủng vừa là cảnh sát — gốc gác đỏ tươi, mắt có thể chứa được cát sao? Đám tản binh từng cướp tiếp tế, từng giết người như chúng ta, đến nơi có vào được cửa hay không còn chưa biết, còn mong người ta thu nhận?”

 

Thiết Tháp cũng trầm giọng nói: “Nghe nói Lục Tranh đó lạnh lùng lắm, không nể mặt ai. Trước đó có một nhóm người muốn lẻn vào, bị ông ta trực tiếp đuổi ra, nói là không nuôi kẻ nhàn rỗi.”

 

Lão Đao không nói gì, chỉ là ánh mắt nhìn về phía khe hở phế tích lại tối sầm thêm vài phần.

 

Nghe đồn ở đó có quân đội chính quy, có lương thực ổn định, có tường cao lưới điện, là căn cứ lớn duy nhất còn ra dáng trong thành phố này. Nhưng người nắm quyền Lục Tranh thủ đoạn tàn nhẫn, quy củ lớn, đám tàn binh đầy thương tích, thiếu ăn thiếu mặc như bọn họ, đến nơi còn chưa chắc vượt qua được vòng kiểm tra, huống chi còn kéo theo một cái gánh nặng mắt thấy sắp chết mà máu vẫn chảy không ngừng.

 

Sâu trong khe hở, Lâm Vũ Đồng nửa dựa nửa ngồi, co ro thân mình, bị thanh sắt và khối bê tông kẹp chặt. Cơn đau nhức như xé toạc sau lưng từng đợt dâng lên, mỗi nhịp tim đều như mang theo sự sống cùng dòng máu chảy đi, toàn thân lạnh cóng.

 

Cuộc tranh cãi bên ngoài từng chữ từng chữ lọt vào tai: gánh nặng, mồi nhử, bánh khoai dị năng, từ bỏ...

 

Nhưng cô cũng nghe thấy cái tên đó — Lục Tranh.

 

Gia đình quân nhân, thủ trưởng quân đội, lính đặc chủng, cảnh sát, người nắm quyền căn cứ Lan Sơn...

 

Những từ này lọt vào tai, trong đầu cô mơ hồ lóe lên điều gì đó. Mẹ trước khi mất hình như có nhắc đến... nhắc đến cái gì ấy nhỉ? Lúc đó cô đau quá, đau đến mức đầu óc không quay nổi, chỉ mơ hồ cảm thấy — cái tên này, rất quan trọng.

 

Cổ họng cô khô khốc như sắp bốc khói, máu tanh ngọt dâng lên cuồn cuộn. Cô khó khăn cử động ngón tay, sau lưng lại là một trận đau nhức thấu tim, trước mắt tối sầm lại, gần như ngất đi.

 

“……Mang…… tôi……”

 

Cô dùng hết sức lực rặn ra mấy chữ, giọng yếu ớt đến mức chính mình cũng không nghe rõ.

 

Cuộc tranh cãi bên ngoài đột nhiên dừng lại.

 

Mấy bóng người chặn ở miệng khe, những bóng người mơ hồ trong ánh sáng chập chờn trông đặc biệt lạnh lùng.

 

Trong ánh mắt lơ đãng, cô thấy Lão Đao mím chặt môi, vẻ mặt đầy khó xử, Hồng tỷ một vẻ chán ghét khó chịu, Khỉ ánh mắt né tránh không dám nhìn cô, còn Thiết Tháp thì lãnh đạm quay mặt đi.

 

Hồng tỷ cúi người lại gần, mũi Lâm Vũ Đồng lập tức ngửi thấy một mùi chua nồng xen lẫn máu khô, mồ hôi và bụi đất. Ánh mắt Hồng tỷ, không rơi vào vết thương sắp tắt thở của cô, mà lại dán chặt vào chiếc ba lô cũ rách cô ôm chặt trong lòng.

 

“Lâm Vũ Đồng, nhận số phận đi. Vết thương của mày, thần tiên đến cũng không cứu được.”

 

Môi Lâm Vũ Đồng khẽ mấp máy, máu bọt trào ra khóe miệng.

 

“Bánh khoai dị năng trong ba lô của mày, bọn tao lấy đi. Mày giữ lại, cũng chỉ phí phạm.” Hồng tỷ đưa tay giật lấy ba lô.

 

Dây ba lô đã bị máu thấm ướt cứng ngắc, gắt gao siết chặt trong lòng Lâm Vũ Đồng.

 

Không.

 

Một luồng phẫn nộ xen lẫn bản năng sinh tồn tột cùng và cảm giác bị phản bội hoàn toàn, đột nhiên dâng lên từ đáy lòng! Cánh tay mềm nhũn đến mức gần như không nhấc lên nổi, lại đột nhiên dùng lực, gắt gao nắm chặt dây ba lô, móng tay cắm sâu vào lớp vải bạt đã bạc màu!

 

Hồng tỷ giật một cái không ra, sắc mặt lập tức tối sầm: “Buông ra!”

 

Lâm Vũ Đồng gắt gao nắm chặt, mắt trợn tròn đỏ ngầu, gắt gao nhìn chằm chằm Hồng tỷ, trong con ngươi bừng cháy sự cố chấp gần như điên cuồng.

 

“Mẹ nó!” Hồng tỷ tay đột nhiên dùng thêm lực, nhấc đầu gối hung hăng đâm mạnh, nặng nề va vào bụng Lâm Vũ Đồng gần vị trí vết thương!

 

“A!”

 

Tiếng kêu thảm thiết thê lương đột nhiên bật ra từ cổ họng! Cơn đau nhức lập tức siết chặt mọi dây thần kinh, trước mắt tối sầm, thân thể không kiểm soát được co giật, ngón tay cuối cùng cũng buông lỏng.

 

Hồng tỷ nhân cơ hội giật lấy ba lô, tiện tay ném cho Khỉ: “Cầm lấy! Đi nhanh!”

 

Khỉ vội vàng đón lấy, nhanh chóng kéo khóa một góc, bên trong xếp đầy những chiếc bánh khoai dị năng, hơn hai mươi miếng, dính vài vết máu, phần lớn vẫn còn nguyên vẹn. Mùi thơm của lương thực đột nhiên xộc vào mũi, cổ họng Khỉ không kiểm soát được phát ra tiếng “ực” vang dội, lập tức kéo khóa lại, ôm chặt ba lô trong lòng, như ôm cả mạng sống.

 

Lão Đao quay người, hoàn toàn quay lưng về phía khe hở, bờ vai căng cứng, hung hăng lau một cái lên mặt, không ngoảnh đầu lại nữa.

 

Thiết Tháp cũng đứng dậy, xách cây sắt, lặng lẽ đi đến bên cạnh Lão Đao.

 

Hồng tỷ phủi phủi tay, giọng lạnh lùng: “Chết sớm đi, đỡ khổ.” Nói xong nhấc chân định đi.

 

Ngay lúc này, Lâm Vũ Đồng vốn đau đến mức ngất đi một lúc, lại bị cơn đau đớn làm tỉnh giấc, nhìn thấy bóng lưng những người này quyết tuyệt rời đi, sự không cam lòng trong đáy lòng điên cuồng dâng lên!

 

Cô cũng không biết sức lực từ đâu ra, lại cố sức từng chút một giãy ra khỏi thanh sắt đang kẹp chặt trong ngực, nửa chìm trong đám bê tông vụn, “phụt” một tiếng trầm đục do thịt da ma sát, máu tươi lại cuồn cuộn trào ra, nhưng cô như hoàn toàn không cảm nhận được đau đớn, giống như hồi quang phản chiếu, đột nhiên lao về phía Khỉ!

 

Đôi mắt đỏ ngầu vì máu trợn to, chút sức lực cuối cùng còn sót lại bùng nổ tốc độ kinh người, bàn tay dính đầy máu trực tiếp chộp vào chiếc ba lô hở một nửa trong lòng Khỉ, nắm chặt lấy miếng bánh khoai dị năng dính máu trên cùng!

 

“Mày!” Khỉ giật mình run rẩy, theo bản năng gắt gao ôm chặt ba lô.

 

Lâm Vũ Đồng hành động nhanh đến mức khác thường, mặc kệ Khỉ vừa cào vừa đẩy, mặc kệ Hồng tỷ quay đầu mắng chửi quát tháo, bàn tay đẫm máu gắt gao nắm chặt miếng bánh, quyết tuyệt lại hung hãn, hung hăng nhét vào miệng vẫn còn đang trào máu!

 

Miếng bánh khoai dị năng vừa khô vừa cứng, thô ráp cấn người, cào đến môi và lợi đau rát, mùi tanh của máu lẫn với mùi khét của lương thực, sặc đến mức buồn nôn. Cổ họng cô vốn đã bị thương nặng, căn bản nuốt không trôi, bánh vụn lẫn với nước máu nghẹn ở cổ họng, nghẹn đến mức nhãn cầu lồi ra, gân xanh trên trán nổi loạn, cả khuôn mặt nghẹn thành màu đỏ tím đáng sợ.

 

“Nhả ra! Đồ điên này!” Ánh mắt Hồng tỷ dữ tợn như ác quỷ, cô ta xông lên, đưa tay bóp miệng Lâm Vũ Đồng.

 

Lâm Vũ Đồng lại gắt gao nghiến chặt hàm răng, mặc cho nắm đấm giáng xuống vai, xuống mặt, mặc cho nỗi đau nghẹt thở nhấn chìm mình, trong mắt chỉ còn lại một loại chấp niệm đáng sợ gần như hung dữ — cho dù là chết, đồ của cô, ai cũng đừng hòng lấy đi một cách vô ích! Cho dù chỉ có thể nuốt được một miếng, cô cũng phải nuốt!

 

“Đủ rồi! Đừng lãng phí thời gian! Đi!” Lão Đao khàn giọng gầm lên một tiếng, dẫn đầu quay người bước nhanh rời đi.

 

Hồng tỷ hung hăng đá mạnh một cái vào ống chân Lâm Vũ Đồng, phát ra một tiếng trầm đục. Thân thể Lâm Vũ Đồng kịch liệt run lên, ú ớ một tiếng, miếng bánh nghẹn ở cổ họng cuối cùng cũng lẫn với nước máu nuốt xuống được một nửa, nhưng vẫn nghẹn ở ngực, hô hấp càng khó khăn hơn, trước mắt tối dần.

 

Thế nhưng cô lại vặn vẹo khóe miệng, lộ ra hàm răng nhuộm đỏ máu, kéo ra một nụ cười quái dị và điên cuồng.

 

Trong lòng Hồng tỷ mơ hồ nổi da gà, hung hăng nhổ một bãi nước bọt, quay người bước nhanh theo Lão Đao và Thiết Tháp.

 

Khỉ ôm ba lô, ngoảnh đầu lại nhìn lần cuối — người phụ nữ co ro trong phế tích kia, thân thể từng cơn co giật, miệng ngậm bánh vụn, mặt đầy máu, nụ cười quái dị và cố chấp. Khỉ toàn thân rùng mình một cái, không dám nhìn thêm nữa, sau đó cắm đầu chạy thục mạng không ngoảnh lại.

 

Tiếng bước chân càng lúc càng xa, rất nhanh bị gió và tiếng rên rỉ của zombie nuốt chửng hoàn toàn.

 

Trong khe hở, Lâm Vũ Đồng nửa dựa vào thanh sắt lạnh lẽo, thân thể không kiểm soát được co giật từng cơn. Bánh vụn trong miệng nghẹn đến khó chịu, nuốt không trôi, nhả cũng không ra.

 

Ánh sáng trước mắt, từng chút một tối dần.

 

Bóng tối, như thủy triều, hoàn toàn nhấn chìm cô.

 

Trước giây phút cuối cùng ý thức tan biến, trong đầu cô chỉ có một ý nghĩ:

 

Lục Tranh... đó là ai?

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi