Chương 46: Tương Ớt Bò
Mấy hôm nay, số thuốc mua đã lần lượt được chuyển đến, khu vực thuốc trong không gian cũng chất đầy, chủ yếu là các loại thuốc Bắc, đóng từng bao tải, chiếm kha khá diện tích.
Lai Lai càng ngày càng hiếu động, đã học được chiêu lật người qua lại! Thằng bé này trừ khi đặt trong cũi, không thì phải có người lớn trông chừng từng giây, không là một lúc là lăn xuống đất ngay!
Tống Ca nhìn con, kéo thằng bé sắp lăn xuống đất vào trong lòng sofa, rồi lấy một chân chặn lại. Vừa làm vừa gọi điện cho Lữ Lạc Lạc.
“Lạc Lạc à, dạo này thế nào? Luận văn xong chưa?”
“Chưa, lần này chắc lại trượt mất! Cái ông giáo sư đó đúng là đáng ghét!” Lữ Lạc Lạc nghiến răng nghiến lợi. Cái lão già ngoại quốc chết tiệt này, lúc nào cũng gây khó dễ cho bọn sinh viên Tung Của bọn tôi.
“Thế khi nào cậu định về?” Tống Ca lại kéo con một cái.
“Tớ đặt vé máy bay ngày 27 rồi, đến nơi tớ báo cậu, cậu ra đón tớ nhé.”
“Ừ, được. À, tớ chuyển cho cậu một khoản tiền, lát nữa cậu nhận nhé, giúp tớ mua ít đồ ở Mỹ gửi về.”
“Mua gì thế? Khỏi cần đưa tiền, tớ mua cho cậu, tớ có tiền mà.” Lữ Lạc Lạc từ chối nhận tiền.
“Tớ mua nhiều thứ lắm, không phải số tiền nhỏ đâu, cậu cứ nhận đi, mua được cho tớ là tớ cảm ơn cậu rồi!”
“Thôi được, lát nữa cậu gửi danh sách cho tớ, đúng lúc dạo này tớ rảnh, mai tớ đi mua cho.”
Kết thúc cuộc gọi với Lữ Lạc Lạc, Tống Ca gửi cho cô ấy một danh sách mua sắm.
Rượu vang. Nhân sâm Mỹ, dầu cá biển sâu, dầu gan cá, axit alpha-lipoic, curcumin, tảo xoắn, keo ong, canxi lỏng và các loại thực phẩm bổ sung khác. Đủ loại, số lượng cũng nhiều, Tống Ca dặn cô ấy mua loại tốt nhất, rồi chuyển thẳng 200 vạn tệ, bảo thiếu thì bù, thừa thì trả lại.
Thế là trước ngày về nước, Lữ Lạc Lạc cũng bắt đầu lao vào mua sắm.
Hôm nay bố Tống làm đủ món Tứ Xuyên: thịt ba chỉ luộc, phổi bò trộn, lẩu tiết, đậu phụ Mapo, bò nấu cay, gà xiên que, cá chua cay, gà xào ớt khô, lòng xào cay.
Cả nhà ngập trong mùi ớt và tiêu, cay đến mức ai nấy đều phải đeo khẩu trang.
Nhưng mà thơm thật đấy! Ớt mà phi qua dầu thì mùi thơm bốc lên thật khó cưỡng!
Cứ thế “hành hạ” đống ớt suốt ba ngày, nhìn lại kho vẫn còn kha khá, Vương Quế Anh và Trương Vân xắn tay áo cùng vào bếp: làm tương ớt bò!
Chọn phần thịt bò nạc, thái thành hạt lựu, không thái nhỏ quá, niềm vui được tìm thấy miếng thịt bò giữa mớ tương ớt là không gì thay thế được!
Ớt đỏ, tỏi, gừng, cho vào máy xay, xay nhuyễn.
Đổ dầu vào chảo đun nóng, cho hoa hồi vào, chiên nhỏ lửa đến khi hoa hồi chuyển màu vàng sậm, dậy mùi thơm thì vớt ra bỏ đi. Rồi cho thịt bò vào xào đến khi chuyển màu trắng.
Thêm tương đậu nành và ớt băm vào, đảo đều. Đun nhỏ lửa khoảng 15 phút. Đến lúc thì cho vừng vào, trộn đều, là xong món tương ớt bò thơm ngon.
Để nguội rồi cho vào hộp kín, thế là hoàn thành!
Tương bò nhà làm, gắp một đũa là muốn có hai miếng thịt, đúng là thần thánh đưa cơm! Tôn Nghị chấm tương bò, một mình có thể ăn hết năm cái bánh bao!
Tống Ca chỉ biết trợn mắt nhìn, không dám ăn, con còn nhỏ, sợ dị ứng...
Tống Ca trừng mắt nhìn con trai: “Thằng nhóc thối, có biết mẹ đã hy sinh vì mày nhiều thế nào không? Lớn lên mà không nghe lời, mẹ đánh chết mày!”
Trương Vân bước tới vỗ lưng cô một cái: “Mẹ đánh chết mày trước ấy, hồi đó mẹ cho mày bú, mẹ cũng đâu dám ăn cay, ăn lạnh đâu?”
Tống Ca cảm động nắm tay mẹ: “Mẹ, mẹ thật vĩ đại!”
Từ khi có con, Tống Ca mới hiểu thế nào là “nuôi con mới biết công ơn cha mẹ”.
Chỉ khi tự mình có con, tự tay chăm sóc, nuôi dạy, mới biết mình đã hy sinh bao nhiêu, đánh đổi bao nhiêu, và tình cảm đó thật vô giá.
Cứ hai tiếng lại cho bú một lần, có bà mẹ mấy tháng trời không ngủ được giấc nào quá ba tiếng! Con đói, con tè, con buồn chán, chỉ cần khóc là mẹ phải đoán xem con làm sao.
Để con bú, mẹ chỉ có thể ăn những món nhạt nhẽo, dù có thèm đến mấy cũng phải kìm lại vì con.
Hy sinh thời gian của mình để ở bên con lớn lên, tiền không dám tiêu đều dồn hết cho con, những hy sinh thầm lặng không mong đền đáp ấy, không làm mẹ thì làm sao hiểu được.
Vì thế Tống Ca vô cùng biết ơn cha mẹ, từ nhỏ đã được nâng niu, người khác có gì cô đều có, khi xuất giá còn được chuẩn bị của hồi môn hậu hĩnh từ số tiền dành dụm bao năm, để cô vinh dự về nhà chồng, sống cuộc sống riêng.
Những hy sinh như thế, cô có báo đáp thế nào cũng là đáng, vì tình yêu là vô giá!
Tôn Nghị và Tống Ca có quan điểm sống rất giống nhau, trong việc hiếu thảo với cha mẹ, cả hai đều làm rất tốt. May mắn thay, cha mẹ hai bên đều thông cảm, không hề ích kỷ với con cái, mà hai gia đình còn là bạn bè lâu năm.
Ngay cả vấn đề mẹ chồng nàng dâu khó nhất, trong nhà cô cũng không tồn tại. Mẹ chồng gần như nhìn cô lớn lên, đối xử với cô còn tốt hơn cả Tôn Nghị, tuy tính tình thẳng thắn nhưng chuyện vợ chồng trẻ không bao giờ xen vào. Nếu cô và Tôn Nghị có cãi nhau, người bị mắng chắc chắn là chồng cô.
Chính nhờ sự thông cảm của các bậc phụ huynh mà gia đình nhỏ của họ mới hòa thuận đến vậy.
Cảm ơn bố mẹ, cảm ơn bố mẹ chồng!
Tống Ca với lòng biết ơn, quyết định không lén ăn tương ớt nữa!
