Chương 54: Đêm giao thừa
Ngày hôm sau chính là ba mươi Tết!
Nhưng rõ ràng lúc này chẳng còn ai nghĩ đến chuyện đón xuân. Sáng sớm, trung tâm quản lý khu nhà đã chật kín người.
Có người đến đón được người thân được cứu về, nhưng phần lớn vẫn chưa có tin tức gì, chỉ biết sốt ruột ngồi chờ ở sảnh, kẻ thì đi đi lại lại, người thì cúi đầu rơi lệ.
Tôn Nghị và Vệ Tư ra trung tâm quản lý hỏi thăm một vòng, mang về một tin dữ.
Trung tâm thành phố gần như biến thành đống đổ nát, những người sống sót được đưa đến Công viên Hồng Diệp để lánh nạn, nhiều tuyến đường bị hư hỏng, nhiều nơi muốn cứu người cũng không thể tiếp cận.
Tống Ca mở chiếc TV màn hình tinh thể lỏng trong phòng khách, quả nhiên không có kênh nào, chỉ toàn tuyết trắng đen lặng lẽ phát sóng.
Kiếp trước, ba người bọn họ phải sống trong lều ở Công viên Hồng Diệp, vất vả trải qua gần một tuần, sau đó được chuyển đến khu chung cư Hồng Tinh. Lần này thì khác, họ đã tránh được trận động đất, và còn được sống trong khu biệt thự an toàn và thoải mái hơn.
Tống Ca thở ra một hơi trọc khí trong lồng ngực. Bố mẹ vẫn còn sống, bố mẹ chồng cũng bình an, Lạc Lạc và Vệ Tư đều ở bên cạnh, cuối cùng, kết cục kiếp trước đã được thay đổi!
Nhìn hai bà mẹ đang chơi với con, Tống Ca mỉm cười bước tới.
“Mẹ, hôm nay con muốn ăn cà tím chiên!”
Trương Vân mắt sáng lên: “Được thôi, bố con chiên ngon lắm, lát nữa để ông ấy chiên nhiều một chút!”
“Mẹ còn biết làm bánh quai chèo chiên và bánh lá mè nữa, để mẹ chiên cho các con.” Vương Quế Anh cũng cười hề hề gia nhập vào đội ngũ chiên rán.
Cả buổi sáng, cả sân thơm phức. Bánh quai chèo giòn tan được rắc mè đen, làm hai loại ngọt và mặn, bánh lá mè vàng giòn mỏng tang, vừa vớt ra khỏi chảo đã được mọi người khen ngợi hết lời!
Tống Phú Quý không chỉ làm cà tím chiên mà còn làm một bát lớn thịt viên củ cải.
Củ cải trắng bào thành sợi nhỏ, trộn với bột nhão rồi vo thành viên, thả vào chảo dầu chiên lên, hương thơm phức.
Tống Ca lại xuống kho dưới tầng hầm một chuyến, thực ra là vào không gian lấy ra món cà tím muối tỏi làm sẵn, dưa chuột nhỏ sốt tương, và mấy món dưa muối thanh mát giòn tan.
Cùng với bánh chua cay, mọi người ăn một bữa cơm đoàn viên thật rôm rả.
Đêm giao thừa ở khu biệt thự, chỉ có vài nhà đốt pháo nổ lách tách, tiếng pháo thưa thớt báo hiệu năm 2035 đã qua đi.
---
Ngày 4 tháng 1 năm 2036, mùng một Tết Nguyên đán.
Ngày càng có nhiều người ra ngoài tìm kiếm người thân, họ không thể chờ đợi thêm ở sảnh quản lý nữa. Thời gian càng trôi qua lâu, khả năng sống sót càng thấp.
Sáng sớm hôm nay, ban quản lý đã cử người đến từng nhà thông báo, mỗi nhà cử một đại diện đến sảnh họp.
Sảnh quản lý chật ních khoảng hai ba trăm người, nhà Tống Ca cử Tôn Nghị đi.
Hơn một tiếng sau, Tôn Nghị trở về.
Vừa vào cửa, Tống Ca đón lấy chiếc ô trong tay anh, hỏi: “Thế nào? Có chuyện gì vậy?”
Tôn Nghị vào nhà, nói với mọi người: “Ban quản lý có một nhóm cảnh sát vũ trang do chính phủ cử đến, họ muốn vào ở khu biệt thự của chúng ta, các tầng trống của khu chung cư Hồng Tinh bên cạnh cũng bị trưng dụng.”
“Hả?” Tống Phú Quý hỏi: “Vậy họ ở đâu?”
“Hai biệt thự số 689 và 690 cạnh nhà chúng ta bị trưng dụng, vì hai căn biệt thự độc lập này vẫn chưa bán được, nên tạm thời bị trưng dụng, còn một số biệt thự trống và nhà liền kề cũng được sắp xếp cho những nhân viên sống sót.”
Tôn Nghị uống một ngụm nước rồi tiếp tục: “Đội cảnh sát vũ trang và đội cứu hỏa vốn ở phía bắc thành phố, khi động đất xảy ra cũng bị ảnh hưởng, tòa nhà sụp đổ, nhưng may là hầu hết các chiến sĩ và lính cứu hỏa đều chạy ra ngoài. Họ chọn nơi này để lập trạm cứu trợ tạm thời, tiếp nhận những người tị nạn từ trung tâm thành phố.”
Tống Ca gật đầu, điểm này về cơ bản giống với kiếp trước. Khu vực Hồng Tinh này nằm ở nơi trống trải, diện tích rộng, còn nhiều biệt thự và chung cư bỏ trống chưa bán được, nên việc chọn nơi này là sớm muộn, nhưng cô cứ nghĩ phải ba bốn ngày nữa họ mới đến, không ngờ mới ngày thứ ba đã đến rồi.
Tôn Vĩnh Hòa tỏ vẻ thông cảm: “Đúng vậy, thảm họa lớn như thế này, người dân vẫn mong chờ quân đội và nhà nước ra tay giúp đỡ.”
“Một nơi gặp nạn, tám nơi giúp đỡ, yên tâm đi, tôi nghĩ giao thông của thành phố J sẽ sớm thông thôi!” Vệ Tư tràn đầy hy vọng. Lữ Lạc Lạc cũng gật đầu bên cạnh.
Nhưng cả nhà không ai tiếp lời anh ta, mà chuyển sang chủ đề khác.
Bởi vì họ đều biết, thảm họa lần này không chỉ là động đất ở thành phố J, mà là trên toàn quốc, thậm chí toàn cầu!
Kiếp trước, Tống Ca chỉ là một người tị nạn nhỏ bé phải vật lộn ở tận cùng xã hội, cô tiếp cận được ít thông tin, nhưng qua lời truyền miệng của những người xung quanh, cô cũng nắm được đại khái tình hình.
Khi trận động đất lớn xảy ra ở nội địa Tung Của, các thành phố ven biển đồng thời hứng chịu sóng thần, những con sóng khổng lồ nhấn chìm cả một thành phố trong chớp mắt.
Nghe nói nước Nhật Bản gần nhất còn xảy ra núi lửa Quốc Quang phun trào! Kèm theo sóng thần, mực nước biển dâng cao, cả hòn đảo quốc gia chìm nghỉm xuống biển, vừa chìm vừa sủi bọt dung nham!
Các nước châu Âu bên kia đại dương, nổi lên cơn bão cấp 15, kèm theo động đất và sóng thần, những nước nhỏ hơn thì trực tiếp diệt vong.
Trong thảm họa toàn cầu như thế này, liệu đất nước có rảnh tay để hỗ trợ một thành phố nhỏ cấp năm không?
Câu trả lời không cần nói cũng biết: Không!
Không phải là không muốn cứu, mà là căn bản không cứu xuể!
