Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Chấn Động! Một Trăm Năm Lịch Sử Loạn Thế Xác Sống Hoành Hành > Chương 41

Chương 41

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 41 có bản audio.

Chương 41: Ra khỏi Xuân Thành - Không kịp thở

 

Sau khi an táng A Cẩu, lúc này đã là nửa đêm về sáng. Mọi người ngồi bệt xuống đất nghỉ ngơi một lúc, bầu không khí nặng nề. Khi tình cảm đã lắng dịu phần nào, Bạch Hồng Vũ đi tới bờ vũng nước, rửa sạch cây chĩa ba chống bạo động đã rút ra từ người A Cẩu, xịt thêm chút dung dịch khử trùng, rồi bước tới trước mặt Mã Thừa Lý, nghiêm giọng nói:

 

– Anh Mã, bây giờ A Cẩu không còn nữa, thực tế cũng chứng minh rằng cần người có sức mạnh cầm nó. Vậy anh hãy cầm cây chĩa ba chống bạo động này đi!

 

Mã Thừa Lý có chút không tình nguyện đáp:

– Cậu Hảo trông có vẻ khỏe hơn tôi, hay để cậu ấy cầm thì tốt hơn?

 

Hảo Soái Kỳ nghe vậy, có phần không vui nói:

– Vừa nãy lúc chiến đấu, tôi định chạy tới giúp anh Cẩu lấy cây chĩa ba, nhưng thấy anh đứng đó do dự mãi không lên, nên tôi mới xông lên trước để chém con quái đó.

 

– Lúc đó trời tối quá tôi không nhìn rõ, chỉ là chưa kịp phản ứng thôi. Sau đó tôi cũng xông lên chém quái hai nhát đấy chứ! – Mã Thừa Lý cứng cổ cãi lại.

 

Hảo Soái Kỳ đáp:

– Anh Mã, tôi hiểu. Sợ hãi là chuyện bình thường. Anh chọn đi, tôi thế nào cũng được.

 

Mã Thừa Lý đứng dậy, lớn tiếng biện bạch:

– Ai bảo tôi sợ? Vậy để tôi cầm cây chĩa ba! – Nhưng rồi đổi giọng: – Chỉ là cây chĩa ba này cắm trên người A Cẩu, liệu có virus không?

 

Nghe tới đó, Hảo Soái Kỳ tức giận xông tới trước mặt Mã Thừa Lý gầm lên:

– Anh Cẩu bị đâm chết, đâu có bị nhiễm! Anh có đàn ông không hả? Lằng nhằng lắm thế, không muốn cầm thì đừng nói nhảm!

 

Mã Thừa Lý mặt mày xám xịt, bước tới trước mặt Hảo Soái Kỳ, lợi dụng thân hình cao lớn, cúi xuống nhìn thẳng Hảo Soái Kỳ, hai người như chực chờ đánh nhau. Mấy người bên cạnh vội vàng chạy tới kéo họ ra.

 

– Hừ! Anh cầm lấy con dao này! – Mã Thừa Lý đưa thanh đao vòng đầu kiểu Hán trong tay cho Trần Gia Mỹ, rồi từ tay Bạch Hồng Vũ nhận lấy cây chĩa ba, không nói một lời bước lên phía trước, thẳng hướng tìm đường. Mọi người liền theo sau…

 

Cả đoàn tuy mệt mỏi rã rời nhưng không dám dừng bước. Trên đường, họ thấy vài căn nhà dân ở xa, nhưng vì những trải nghiệm trước đó, họ đều vòng tránh đi thẳng. Trong thời loạn lạc, lòng người khó đoán. Bọn người trước chỉ đuổi họ đi, nhưng nếu gặp phải kẻ chẳng phân biệt trắng đen, xông lên đánh nhau luôn thì còn nguy hiểm chẳng kém gì gặp quái vật! Chân trời đã hửng sáng, mặt trời dần nhô lên. Cả đoàn dừng lại ăn bữa sáng đạm bạc. Đinh Khiết kiểm tra thấy Bạch Bất Nghệ đã hạ sốt, cũng yên lòng hơn. Họ ngồi bên đường nghỉ một lát rồi lại tiếp tục lên đường.

 

Đi thêm gần nửa ngày, dọc đường không dừng lại, đói thì lấy lương khô vừa ăn vừa đi. Đến xế chiều, khi đi qua một khúc cua bị che khuất bởi một đỉnh núi, Mã Thừa Lý đi đầu bỗng giơ tay ra hiệu mọi người dừng lại, rồi làm động tác im lặng. Vẻ mặt đầy sợ hãi, mắt dán chặt vào phía trước góc cua, anh ta vẫy tay ra hiệu mọi người lùi lại. Sau khi lùi được một khoảng, anh ta kêu mọi người núp vào bụi cỏ ven đường, rồi mới lên tiếng:

 

– Phía trước có hai con quái vật! Đang nằm rúc vào nhau gặm thứ gì đó!

 

Đinh Khiết nghe vậy, quay sang Bạch Hồng Vũ nói:

– Có đường vòng không?

 

Bạch Hồng Vũ nhìn quanh, lo lắng đáp:

– Chung quanh đây, bên trái là vách đá, bên phải là núi dốc đứng không leo lên nổi. E rằng chỉ còn cách lui lại ba bốn cây số tìm đường khác!

 

Hảo Soái Kỳ nhìn vào chỉ đường trên điện thoại, lo lắng nói:

– Quay lại vòng thì chúng ta chỉ có thể đi qua làng hoặc đường cao tốc, rủi ro quá lớn.

 

Mọi người im lặng một hồi, Lý Thánh Long lên tiếng:

– Theo tình hình hiện tại, phía trước chỉ có hai con. Dù sao chúng ta cũng đã đánh một lần rồi, lần đầu lạ lần hai quen, hay cứ xông lên đánh luôn đi?

 

Bạch Hồng Vũ nghe vậy, im lặng hồi lâu. Anh ngước lên nhìn Mã Thừa Lý, lúc này Mã Thừa Lý chẳng còn chút sợ hãi nào trên mặt. Anh bèn hỏi:

– Anh Mã, anh thấy thế nào?

 

– Tiến lên, đánh! Quay lại biết đâu còn gặp nhiều hơn! – Mã Thừa Lý dùng cây chĩa ba đập mạnh xuống đất!

 

– Anh rể, em cũng ủng hộ xử lý hai con này rồi tiến lên! – Hảo Soái Kỳ nói.

 

Thấy vậy, Bạch Hồng Vũ nắm chặt tay, dứt khoát nói:

– Vậy đánh thôi! Anh Mã và Lý mập đi trước, chú ý phần đuôi cây chĩa ba đừng chĩa vào người! Tôi và Soái Kỳ xông lên tấn công, phụ nữ tránh tại chỗ! Quan Kỳ, cô giúp tôi giữ Hoa Hoa!

 

– Không! Chúng tôi cũng phải giúp! – Quan Kỳ phản bác. Bạch Hồng Vũ và Hảo Soái Kỳ trợn mắt, ngạc nhiên nhìn cô.

 

– Cô điên rồi! Chuyện này rất nguy hiểm! – Hảo Soái Kỳ nắm tay Quan Kỳ, giọng nói gấp gáp.

 

Đinh Khiết lên tiếng:

– Tụi em sẽ đứng cách mấy mét phía sau các anh. Khi nào cần giúp thì tụi em sẽ lên. Các anh phải tin rằng chúng em cũng có năng lực chiến đấu! Thêm một người là thêm một tầng bảo vệ. Yên tâm, tụi em sẽ ưu tiên bảo vệ mình trước. Nếu có tình huống bất ngờ, tụi em mới lên!

 

Quan Kỳ siết chặt cây gậy bóng chày trong tay, phụ họa theo. Trần Giai Mỹ ôm Bạch Bất Nghệ trong lòng đứng sau hai người, cũng lặng lẽ rút chiếc rìu bên hông ra cầm chặt.

 

Bạch Hồng Vũ nghe vậy, trầm ngâm suy nghĩ một lát. Anh quay sang Hảo Soái Kỳ nói:

– Lời chị em nói có lý. Mất đi anh Cẩu, sự nguy hiểm của chúng ta cũng tăng thêm. Họ theo sau có thể giúp chúng ta quan sát tình hình quanh quất. Chỉ cần giữ một khoảng cách nhất định là được!

 

Sau đó, anh quay sang Mã Thừa Lý và Lý Thánh Long nói tiếp:

– Giữ tập trung! Đừng sợ! Ra đòn phải chính xác! Cố gắng giải quyết thật nhanh!

 

Nói xong, mọi người lại thì thầm bàn bạc thêm vài câu. Đinh Khiết sợ Hoa Hoa sủa, liền lấy rọ mõm từ trong túi ra đeo cho nó. Một nhóm người tay cầm vũ khí, xếp thành đội hình, khom lưng cẩn thận tiến về phía góc cua, không dám phát ra âm thanh nào, chỉ nghe thấy tiếng thở nặng nhọc của nhau.

 

Khi mấy người đàn ông tiến lại gần, họ phát hiện quái vật đã biến mất không thấy tăm hơi. Chỉ có một bộ phận thi thể người đã bị gặm đến trơ xương nằm ngang trên mặt đất, máu me đầm đìa. Cách đó không xa, một cái đầu lâu mặt mũi không còn nguyên vẹn lăn lóc. Hảo Soái Kỳ lấy hết can đảm nhìn về phía cái đầu, phát hiện ngũ quan trên đầu vẫn còn cử động được, nó hướng về phía anh ta nở một nụ cười kỳ dị, mắt sáng lên vẻ phấn khích, miệng không ngừng động đậy, nhưng không phát ra một âm thanh nào…

 

– A! – Hảo Soái Kỳ giật mình sợ hãi, theo phản xạ đạp một cú đưa cái đầu bay về phía vách đá bên trái. Cái đầu xoay tròn lăn theo đá vụn xuống vực, còn anh thì quay ngoắt lại, nôn khan. Những người khác cũng chứng kiến tất cả. Tay Mã Thừa Lý cầm cây chĩa ba run lên. Mọi người vội vàng vòng qua đống thịt máu, cảnh giác quan sát xung quanh. Mấy người phụ nữ cách đó không xa, theo sau.

 

Bạch Hồng Vũ nói nhỏ:

– Có vẻ quái vật đã ăn no, nhưng chắc chưa đi xa. Mọi người cẩn thận! Tiếp tục đi về phía trước!

 

Vừa dứt lời, anh chuẩn bị sải bước thì Hoa Hoa đang theo bên cạnh Quan Kỳ bỗng giật mình, lao đến bên Bạch Hồng Vũ, gầm gừ nhìn về phía trước. Nhưng miệng đã bị rọ nên không thể sủa, chỉ biết giậm chân tại chỗ, nóng lòng. Thấy vậy, Bạch Hồng Vũ lập tức căng thẳng nói:

– Có thứ gì đó đang tới gần! Mọi người cẩn thận!

 

Tiếng nói vừa dứt, ở một góc cua khác phía trước, hai con quái vật từ trong bụi cỏ ven đường nhảy ra, vừa cười man rợ vừa lao về phía đoàn người. Một con không có cánh tay phải, con kia bụng bị gặm nát, lộ ra xương trắng hếu…

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi