Dù vậy, sự ngại ngùng cũng không vơi bớt được bao nhiêu.
Thật ra, ông có rất nhiều điều muốn nói.
Ông muốn xin lỗi Tần Loan. Lúc đó, ông đã chán nản tuyệt vọng trước bệnh tình của Ngữ Lan, lại lo lắng về năng lực của A Loan, suýt nữa đã từ chối sự giúp đỡ của con bé.
Ông cũng muốn cảm tạ Tần Loan. Nếu không nhờ A Loan kiên trì thuyết phục A Diệu, khiến ông vì hai đứa nhỏ mà nảy ra ý định liều một phen, thì Ngữ Lan bây giờ e rằng đã không còn trên đời.
Nhưng Vạn Thừa hiểu rõ, Tần Loan không cần xin lỗi, cũng không cần cảm tạ.
“Dượng, dượng hứa với cháu,” Vạn Thừa thành khẩn nói, “sẽ dốc hết sức bảo vệ A Diệu và dì Lan của cháu.”
Tần Loan không hề hoài nghi tấm lòng chân thật của Vạn Thừa đối với vợ con, chỉ là…
Vạn Thừa thấy cô như muốn nói lại thôi, cười khổ nói: “Dượng có một người cha, sẽ biết cách lựa chọn sáng suốt.”
Tần Loan nhạy bén, kết hợp với lời Lý ma ma mang về, lập tức hiểu rõ.
Trước đây phu nhân Trung Nghĩa bá ngông cuồng, khiến đám ma ma dưới trướng đều mắt cao hơn đầu, cũng không phải vì bà ta thật sự một tay che trời trong phủ, cũng không phải Trung Nghĩa bá sợ vợ, mà là vì bà ta đại diện cho lợi ích của Trung Nghĩa bá.
Lợi ích hai bên nhất trí, nên những chuyện không đau không ngứa, Trung Nghĩa bá tự nhiên sẽ nể mặt phu nhân.
Còn bây giờ, lợi ích đã xảy ra xung đột.
Biết rõ phu nhân đã ra tay đầu độc con dâu, nếu Trung Nghĩa bá vẫn một mực bảo vệ, thật bị Lâm Phồn dâng sớ hạch tội, e rằng ông ta sẽ khó ăn nói trước mặt hoàng thượng.
Mẹ chồng hại con dâu, nói ra quá khó nghe, Trung Nghĩa bá lên triều cũng không ngẩng đầu lên nổi.
Không muốn gặp họa, thì phải đưa ra lựa chọn.
Tần Loan ngẩng đầu nhìn Vạn Thừa.
Có thể khiến Trung Nghĩa bá hạ quyết tâm, ngoài việc cô giương ra lá cờ Lâm Phồn này ra, dượng Vạn nhất định cũng đã đánh trúng điểm yếu của Trung Nghĩa bá.
Tần Loan nói: “Tấm lòng của dượng, dì Lan và A Diệu nhất định đều hiểu.”
Nhìn Tần Loan rời đi, Vạn Thừa chậm rãi đi về phía viện của mình.
Trước đó, Trung Nghĩa bá đã đồng ý đưa phu nhân đến trang viên “dưỡng bệnh”, thực chất là giam lỏng.
Đây là kết quả tốt nhất mà Vạn Thừa có thể tranh thủ được, cũng là kết quả mà ông có thể vượt qua được lương tâm mình.
Con kiện mẹ, là tội thập ác, phạm vào danh nghĩa luân thường.
Làm con, mang ơn sinh thành dưỡng dục, ông không thể đưa mẹ mình đến công đường, có đưa cũng vô ích.
Nhưng, mẹ sai là sai, mà là sai lầm rất lớn, sao có thể xử lý hai ma ma và nha hoàn là xong chuyện được?
Những lời Vạn Thừa nói với Trung Nghĩa bá cũng không phải lời nói giận dỗi. Nếu thật sự không xử lý, thì không chỉ Sở Ngữ Lan và Vạn Diệu rời khỏi bá phủ, ông sẽ đi cầu xin hoàng thượng tước bỏ tước hiệu thế tử, rồi theo vợ con đi ẩn cư.
Dù sao cha ông cũng chưa đến tuổi chắc chắn không thể sinh con, may ra vài năm nữa còn có con muộn.
Câu nói này, đánh trúng không chỉ điểm yếu của Trung Nghĩa bá, mà còn là điểm yếu của phu nhân Trung Nghĩa bá.
Một là từ trong tộc nhận nuôi một đứa cháu trai, hai là để lão bá gia thêm một đứa con trai. Phu nhân Trung Nghĩa bá còn dám làm loạn nữa sao? Bà ta không hề dị nghị gì với quyết định bị đưa đến trang viên.
Bước vào viện, mùi thuốc xộc vào mũi.
Đám nha hoàn ma ma thấy Vạn Thừa, lần lượt hành lễ.
Vạn Diệu nghe thấy động tĩnh, thò đầu ra từ cửa sổ, nở nụ cười vui vẻ với ông.
Thấy bộ dạng con gái, những uất khí phức tạp nặng nề trong lòng Vạn Thừa phút chốc tan biến.
Ông nghĩ, ông đúng là đã ép buộc cha, cũng ép buộc mẹ, nhưng chuyện ông làm hôm nay là đúng.
Chương 16: Xa Lạ
Vĩnh Ninh hầu phủ.
Tần Trị bước ra khỏi cửa lớn.
Lúc này nắng khá đẹp, khiến ông theo phản xạ nheo mắt lại.
Chỉnh lại tay áo vạt áo một chút, Tần Trị nhận lấy dây cương từ tay người hầu thân cận.
“Quý Hương Lâu đã chuẩn bị phòng riêng, mấy vị lão gia sắp đến đủ rồi, chỉ chờ lão gia ngài thôi.” Người hầu nói.
Tần Trị ậm ờ đáp một tiếng.
Đang định lên ngựa, ông nghe thấy một tiếng gọi “Chú hai”.
Tần Trị vội xoay người, nhìn quanh một lượt, rồi thấy bóng dáng Tần Loan dưới chân sư tử đá.
“A Loan ra ngoài từ sáng à?” Tần Trị cười nói, “Sao chỉ có Tiền Nhi và A Thanh đi theo cháu, A Phong đâu?”
Tần Loan nói: “Anh trai cháu về trước rồi ạ.”
Tần Trị nghe vậy, lông mày nhíu chặt: “Sao lại thế này được? Cháu vừa về kinh, người không quen đất không thuộc, A Phong sao có thể yên tâm để một cô nương nhà mình cứ thế ra ngoài, thật không ra làm sao cả…”
Đang lải nhải được một nửa, Tần Trị đột nhiên dừng lại, ngượng ngùng cười với Tần Loan: “A Loan, chú không có ý gì khác, kinh thành chính là quê nhà của cháu, người không quen đất không thuộc này, này… thôi, chú vụng về ăn nói quá.”
Tần Loan mỉm cười lắc đầu: “Chú nói vậy cũng không sai.”
So với Thiên Nhất Quán, kinh thành đối với Tần Loan quả thật người quen không nhiều, đất quen lại càng ít.
Tần Loan đáp như vậy, Tần Trị càng không biết nói gì thêm. Ấp úng một lúc, ông mới mấp máy nói: “Không sao không sao, muốn ăn gì muốn mua gì, cứ nói với chú, muốn đi đâu chơi cũng cứ mở lời, chú sẽ sắp xếp cho cháu.”
Tần Loan đương nhiên gật đầu đồng ý.
Nhìn cháu gái đi khuất vào cửa hầu phủ, Tần Trị mới thu hồi tầm mắt.
Bên cạnh, con ngựa đợi đã lâu đang thở phì phò, Tần Trị thuận tay vỗ vỗ cổ ngựa an ủi, nhưng không lên ngựa.
Nghĩ đến Tần Loan, trong lòng ông không được tự nhiên.
“Hôm nay ta không đi nữa,” Tần Trị giao dây cương lại cho người hầu, “bảo họ ghi nợ vào sổ của ta, coi như là tạ lỗi.”
Nói xong, Tần Trị chắp tay sau lưng, sải bước về phủ.
Vào cửa phủ, vòng qua bức bình phong, băng qua tiền viện, đi qua cửa thứ hai, bước chân Tần Trị mới dừng lại.
Đi thẳng sang Đông viên, khẳng định là không thích hợp.
Tần Trị chỉ đành quay về viện của nhà chi thứ hai.
Ký thị đang cùng Uông ma ma xem sổ sách, thấy Tần Trị quay về, không khỏi ngạc nhiên nói: “Lão gia không phải ra ngoài gặp bạn sao?”
Tần Trị ngồi xuống bên bàn, tự rót cho mình một chén trà, ừng ực ực uống cạn, rồi mới nói: “Ta gặp A Loan ở cửa.”
“Tôi nghe nói Đại cô nương từ sáng sớm đã ra ngoài.” Ký thị không để trong lòng, thuận miệng đáp một câu.
“Chú cháu ta nói chuyện với nhau, đúng là khách sáo thật,” Tần Trị cảm khái nói, “Hai năm trước, người thân xa bên nhà mẹ ta đi ngang qua kinh thành đến vấn an, ta còn chẳng thấy xa lạ khó chịu đến vậy.”
Ký thị nghe vậy, không khỏi sững người.
