Chương 43: Khúc dạo đầu
Khương Ấu Vi và Khương Duy đi ngược chiều nhau, qua gương chiếu hậu, cô có thể thấy mặt hai cha con họ đen như đít nồi vì tức.
Ngu thế này, chắc cũng sống chẳng được bao lâu.
Khương Ấu Vi gạt hai người ra khỏi đầu, nhanh chóng lao đến Tòa nhà Bách hóa để mua sắm.
Trong tòa nhà, người tranh nhau mua hàng rất đông. Có bài học từ đợt nóng cực hạn, mọi người đều tích cực chuẩn bị cho đợt rét cực hạn.
Khương Ấu Vi tiêu sạch số tích phân trên thẻ căn cứ, mua một ít gạo và bột ngô.
Mấy thứ thực phẩm này để lâu quá, phẩm chất không tốt, nhìn chẳng tươi chút nào.
Khương Ấu Vi lái xe ba bánh về nhà, chưa đầy nửa tiếng, tuyết trên đường đã ngập quá mũi giày.
Những bông tuyết cỡ đại ào ào rơi, đập vào người khá nặng.
Xe không đi được nữa, Khương Ấu Vi đành gửi xe ở bãi đỗ xe cạnh Tòa nhà Bách hóa, còn đồ mua thì chỉ còn cách xách tay về.
Để giảm trọng lượng, Khương Ấu Vi bỏ hết lương thực trong bao tải vải vào không gian, còn bông thì cho vào.
Buộc kín miệng bao, nhìn bao căng phồng.
Xuống xe, cô vác bông lên vai, bước nhanh như bay về nhà.
Quấn quá kín, dáng cũng không thấp, người qua đường nhìn bóng lưng còn tưởng là một gã đàn ông vạm vỡ, chẳng ai dám gây chuyện.
Suốt đường về tới dưới lầu, Khương Ấu Vi không thấy bóng dáng hai cha con Khương Duy đâu.
Trời lạnh thế này, nếu chỉ để rình cô, chắc chết cóng mất.
Khương Ấu Vi vừa bước vào tòa nhà, đụng ngay một người đàn ông.
Ngước mắt lên nhìn, trùng hợp thật!
Người này cô cũng quen, hình như tên là Trương Đại Toàn thì phải.
Trước đây Tiểu Mỹ đã cặp kè với hắn, khiến vợ hắn đến tận cửa đánh ghen.
Chẹp chẹp...
Trương Đại Toàn vừa từ phòng tầng một bước ra, hắn cảnh giác liếc Khương Ấu Vi một cái.
Khương Ấu Vi đeo kính râm, khóe mắt liếc hắn vài giây không kiêng nể, rồi vác đồ lên lầu.
Trương Đại Toàn nhìn chằm chằm bóng lưng cô vài giây, theo sau bước lên cầu thang, tận mắt thấy cô lên tới nơi mới quay về cửa.
Cửa phòng tầng một mở toang, một người phụ nữ trẻ bước ra, chính là cô ta hôm trước bị điện giật khi cạy cửa.
“Người đó ở tầng mấy? Nam hay nữ?” Trương Đại Toàn hạ giọng hỏi.
“Nữ, hình như cô ta ở tầng sáu, tôi cũng không rõ lắm.” Người phụ nữ nói, mắt nhìn người đàn ông đầy nghi hoặc.
Trương Đại Toàn có ý gì? Chẳng lẽ để ý tới cô gái tầng sáu?
Như thể dò được suy nghĩ của người phụ nữ, hắn sờ mặt cô ta, cười nói: “Không có gì, tôi hỏi chơi thôi.”
Cũng khá ưa nhìn, nhưng da hơi ráp, mặt cũng chẳng có tí thịt nào.
Người phụ nữ nghe xong, dần bỏ mối nghi ngờ, cười đùa: “Anh Trương, anh mang thịt đến chỗ chúng em, chị dâu biết không giận chứ?”
Khương Ấu Vi lặng lẽ quay xuống vài bậc thang, nghe câu nói của người phụ nữ, lòng không gợn sóng.
Cái trò làm nũng điệu bộ này, không được tự nhiên như Tiểu Mỹ.
Chỉ là, tận thế rồi mà Trương Đại Toàn còn không lo nuôi vợ con tử tế, lại đến đây cho đàn bà khác thịt?
Cơm nhà không thơm, cứt ngoài lại ăn mãi không chán.
Bỗng, một mùi thịt thoảng ra từ trong phòng, Khương Ấu Vi nhíu mày, kéo khẩu trang xuống một chút, rồi lại đeo lên.
Mùi thịt này, nghe quen quen.
Với lại, Trương Đại Toàn hỏi thăm cô là có ý gì?
Đợi dưới lầu không còn tiếng động, Khương Ấu Vi mới lên lầu.
Ngoài tầng một và tầng sáu, trong tòa nhà này không còn ai ở.
Vào nhà, Khương Ấu Vi vẫn vặn dòng điện trên lưới cửa sắt lên mức tối đa.
Một đêm mộng đẹp.
...
Tuyết ngày một lớn, nguồn thực phẩm của căn cứ đều phải dựa vào săn bắt và đánh bắt hải sản.
Phía bắc là rừng núi, phía tây là biển, xe ủi tuyết trong căn cứ gần như xuất toàn bộ để đảm bảo đường đi cho xe đánh bắt.
Trong căn cứ thì dùng sức người xúc tuyết, cũng coi như tạo công ăn việc làm.
Chỉ có điều tích phân chẳng bao nhiêu, Khương Ấu Vi chẳng hứng thú.
Cô chẳng thiếu thứ gì, không cần phải chịu khổ.
Một buổi sáng thức dậy, nghe thấy dưới lầu ồn ào.
Cô khoác áo, ôm túi sưởi tay, nằm bò ra cửa sổ, vén rèm nhìn xuống, thấy dưới lầu tụ tập khá đông người.
Mọi người mặc đủ màu sắc, chắc là mặc hết quần áo vào để giữ ấm, tay cầm xẻng, chổi các loại.
Tuyết trên đường đã được xúc sang hai bên, chất thành đống như đồi nhỏ.
Có thể thấy tuyết đêm qua rơi lớn thế nào.
Khương Ấu Vi nằm bên cửa sổ súc miệng, uống một ngụm nước nóng, rồi lấy bánh trôi rượu ra ăn.
Ăn được nửa chừng, nghe thấy tiếng động cơ xe.
Giờ này mà còn chạy xe xăng, đại gia đây mà!
Cô đặt bát xuống, cầm ống nhòm lên, trong tầm mắt, một chiếc xe màu trắng đang từ từ di chuyển.
Người dọn tuyết vừa thấy xe đến, tay làm việc hăng hơn.
Xe từ từ dừng lại, từ ghế lái bước xuống một người đàn ông, mặc áo phao xám, dáng không cao lắm, chỉ cao hơn người phụ nữ đang hì hục xúc tuyết bên cạnh nửa cái đầu.
Người đàn ông đeo khẩu trang, Khương Ấu Vi không nhìn rõ mặt, nhưng đuôi mắt dài và xếch lên, cho người ta cảm giác không thoải mái.
Chắc là một quan chức nào đó trong căn cứ, nhìn dáng vẻ này, có lẽ không phải chỉ huy mới.
“Đội trưởng Kim, một ngày có 2 tích phân, có hơi ít không ạ?” Một người phụ nữ ngừng việc, bước lên hỏi, cả người run cầm cập.
Người đàn ông được gọi là đội trưởng Kim đeo khẩu trang, Khương Ấu Vi không biết hắn nói gì.
Chỉ thấy sắc mặt người phụ nữ càng tái nhợt, trắng bệch pha xanh, khiến khuôn mặt vốn đã hốc hác càng kỳ lạ hơn.
“Đội trưởng Kim, hai tích phân mua than cũng chẳng được mấy cục, thế mà đàn ông một ngày những 10 tích phân, cùng làm một việc, sao lại…”
Lời còn chưa dứt, người đàn ông đang làm việc bên cạnh đã đạp một cước xô ngã chị ta.
“Đồ đàn bà lắm chuyện! Cô thấy đàn bà nào chẳng lấy 2 tích phân! Người ta sống tốt cả, chỉ có mẹ mày là lắm chuyện!”
Người đàn ông vừa chửi vừa đạp, bên cạnh không một ai dám lên tiếng bênh vực.
Đội trưởng Kim còn chẳng ngăn, ai dám làm chim đầu đàn?
Người phụ nữ bị đánh sống dở chết dở, lúc đầu còn che chắn, sau đó hoàn toàn như xác chết, không động đậy.
Một hồi lâu, đội trưởng Kim mới liếc người đàn ông đánh người một cái.
Tuy không biết hắn nói gì, nhưng qua đôi mắt hẹp dài đó, có thể thấy tâm trạng khá tốt.
Người đàn ông đánh người cười nịnh nọt, khom lưng, khoác vai đội trưởng Kim lên xe, đợi người ta đi rồi, thì kiêu căng không ra gì.
Còn người phụ nữ nằm sóng soài dưới đất, chẳng ai thèm để ý.
Bản thân sống còn khó, lại đi bênh vực người lạ, được gì? Chẳng lẽ chỉ vì một câu cảm ơn? Chẳng ai rảnh.
Nếu có thể khiến đội trưởng Kim cho thêm vài tích phân, mấy kẻ đứng xem này còn muốn xông lên đạp thêm hai phát.
Sự tàn khốc của tận thế không chỉ ở thiên tai mà con người không thể chống lại, mà còn ở lòng người khôn lường.
Còn phụ nữ, cái mác đã mất cả trăm năm mới gỡ bỏ được, giờ đây lại hoàn toàn trở thành vật phụ thuộc vào đàn ông.
Khương Ấu Vi không nhìn thêm, kéo rèm lại, bắt đầu tập luyện một ngày.
Cô đặc biệt lập cho mình một thời khóa biểu tập luyện, nghiêm ngặt theo tiêu chuẩn kết hợp làm việc và nghỉ ngơi.
Sáng tập thể lực và bắn súng, chiều xem phim ăn hạt dưa, tiện thể thúc giục Khương Tiểu Hắc giảm cân tập thể dục.
Cũng có chút hiệu quả…
Sáu tháng, Tiểu Hắc giảm được nửa cân.
Nếu sáng nó ị nhiều hơn, có thể giảm thêm một chút nữa…
PS:
Lúc này, Khương Ấu Vi đã ở nhà suốt nửa năm rồi~
