Chương 92: Ảo Giác
Hành lang vắng lặng.
Khương Ấu Vi nhìn Văn Kiến Quốc lên lầu, liền nhanh chóng đi xuống theo cầu thang bên kia, vừa đi vừa tháo găng tay dùng một lần trên tay.
Cô lén lên dùng máy tính, lính gác trong tòa nhà không nhiều, người canh cửa phòng làm việc đã bị cô làm mê man rồi.
Nếu lúc này lòng tốt nổi lên, đi theo lên lầu bảo vệ Văn Kiến Quốc, chuyện cô lén dùng máy tính chắc chắn sẽ bị Chung Nguyệt đa nghi phát hiện.
Khương Ấu Vi xuống lầu còn nhanh hơn đội trưởng Vương một chút, cô chui vào đám đông, vô tình đẩy một người ra.
“Ái chà mẹ ơi! Ai đẩy tôi thế?”
Khương Ấu Vi khom lưng, trốn sau lưng người khác.
Một chút náo loạn nhỏ nhanh chóng thu hút ánh nhìn của Chung Nguyệt.
Cô ta liếc về phía cầu thang, vừa lúc thấy đội trưởng Vương vội vã xuống lầu.
Người đàn ông mặt đầy lo lắng, thấy chỉ huy nhìn sang, vội vàng chỉ tay lên trên, không kịp nói gì.
Ánh mắt Chung Nguyệt ngưng lại, lời chúc mừng kết thúc nhanh gọn, nhường sân khấu cho đôi tân nhân.
Người phụ nữ bước nhanh lên lầu, trong lúc rời khỏi đám đông, lấy bộ đàm bên hông ra, tập hợp vài người đáng tin cậy, tiến về phía tầng 20.
Đội trưởng Vương cũng muốn đi theo, nhưng bị Chung Nguyệt phái ở lại giữ trật tự đại sảnh.
Chuyện về người cá, càng ít người biết càng tốt, kẻo gây hoang mang không cần thiết.
Hơn nữa, miệng của đội trưởng Vương không kín như tưởng tượng.
Thấy Chung Nguyệt lên lầu, Khương Ấu Vi dựa vào góc tường, không đi theo.
Đám cưới rất náo nhiệt, chú rể và cô dâu cầm micro, đang kể với mọi người câu chuyện tình yêu của họ.
Gặp gỡ, quen biết, thấu hiểu – câu chuyện nhỏ của họ rất bình thường, nhưng ấm áp.
Thứ tình cảm ấm áp này, trong thời mạt thế thật khó có được.
Nói đến nỗi, không ít người đã khóc.
Khương Ấu Vi đứng phía sau, nhìn bóng lưng đôi tân nhân, mắt quét qua toàn trường, không thấy chỗ nào có đồ ăn.
Cưới xin à, vẫn là thế giới cũ náo nhiệt hơn.
...
Trên lầu.
Văn Kiến Quốc lấy bộ đàm ra, vừa chạy vừa gọi đội viên canh gác trên lầu.
Tín hiệu trên lầu bị gián đoạn, đợi ông chạy lên tầng 10, vẫn không ai trả lời.
Lính gác tầng 10 thấy Văn Kiến Quốc, đồng loạt chào.
“Trên lầu có gì bất thường không?”
Lính gác trả lời dứt khoát: “Báo cáo, không phát hiện bất thường.”
Điện của tầng 20 được nối riêng với phòng điện tầng 3, chỉ cần không gây tiếng động lớn, các tầng khác rất khó phát hiện động tĩnh.
Nhớ đến tầng 11-13 còn có phòng thí nghiệm của giáo sư Cao, Văn Kiến Quốc liền điều tất cả lính gác từ tầng 16 trở xuống đến canh phòng thí nghiệm, đề phòng phòng thí nghiệm bị phá hủy do phi nhân lực.
Sắp xếp xong, ông bước nhanh lên trên, hành lang yên tĩnh đến đáng sợ.
Tầng 17, 18 không phát hiện bất thường, để tránh sinh vật trên lầu chạy xuống, Văn Kiến Quốc bảo họ canh chặt lối ra vào.
Lên đến tầng 19, Văn Kiến Quốc cảm thấy không khí nặng nề hơn hẳn.
Đèn hành lang vẫn sáng.
Chỉ là, một góc cầu thang thiếu mất một người canh gác.
“Đội trưởng Văn, bộ đàm không phát được tín hiệu, Tiểu Trương lên lầu kiểm tra, 5 phút rồi chưa thấy xuống.”
Mỗi góc cầu thang đều bố trí 2 lính gác, quy định của căn cứ rất nghiêm, mỗi chốt canh, bất kể lúc nào cũng không được thiếu người.
Giờ đây chỉ còn một lính gác, bộ đàm không gửi được tin, anh ta cũng không thể rời vị trí.
Văn Kiến Quốc lấy bộ đàm ra xem, tần số tín hiệu quả nhiên càng lúc càng yếu.
“Đội trưởng Văn, trên lầu không xảy ra chuyện gì chứ?”
Văn Kiến Quốc mím môi, an ủi: “Không sao, có thể chập điện làm nhiễu sóng điện từ, tôi lên xem thế nào, anh canh gác cẩn thận, đừng lơ là.”
“Rõ!”
Văn Kiến Quốc vỗ vai lính gác, nhét bộ đàm vào túi, cầm khẩu súng đã lên đạn lên lầu.
Tầng 20 tối om, bóng đêm bao trùm toàn bộ tầng.
Đột nhiên, một tia sáng lóe lên.
Văn Kiến Quốc vội lấy từ trong túi ra cái đèn pin chưa bằng bàn tay, lập tức chiếu về phía khoảng trống nhỏ phía trước, lại không thấy một lính gác nào!
Trong lòng chợt dâng lên dự cảm chẳng lành, thần kinh lập tức căng thẳng.
Ông trấn tĩnh lại, chầm chậm bước tới.
Tầng 20 có một căn phòng lớn, bị Chung Nguyệt khóa tới 10 ổ.
Ánh sáng chiếu vào khe cửa, phía dưới khe cửa có chất lỏng tràn ra.
Văn Kiến Quốc nhẹ nhàng tiến lên, rồi đột ngột dừng lại.
Chất lỏng màu trắng đục kia không biết từ lúc nào đã xuất hiện dưới chân ông!
Nhìn kỹ, trên mặt đất chi chít những vết chất lỏng đậm nhạt.
Tim Văn Kiến Quốc đập thình thịch dữ dội, ông từ từ khom lưng, mơ hồ nhận ra đó là dấu chân người, không chỉ một người!
Theo hướng mũi giày, Văn Kiến Quốc chầm chậm đứng dậy, từng bước theo dấu chân.
Một luồng gió lạnh theo cửa sổ ùa vào, gió buốt thổi vào mặt, toàn thân tê dại, nhưng chẳng cảm thấy lạnh chút nào.
Ông từ từ áp sát, tới bên cửa sổ, bên ngoài là một vầng trăng lạnh sáng rực.
Nó sáng hơn mọi khi, và cũng lạnh hơn...
“Văn Kiến Quốc!” Một giọng lạnh lùng giận dữ xé tan màn đêm.
Người đàn ông ngơ ngác quay đầu, giây sau, cơ thể không tự chủ được ngã xuống đất, hơi lạnh từ sàn nhà lập tức khiến đầu óc ông tỉnh táo hơn.
“Chỉ... Chỉ huy Chung?” Văn Kiến Quốc bị mấy cái đèn pin chiếu vào, ánh sáng mạnh làm mắt ông hoa lên, thấy cả bóng mờ.
“Đội trưởng Văn, anh không muốn sống nữa à, người lớn thế này sao lại trèo lên cửa sổ thế?” Chung Nguyệt không nói, người nói là đội viên cùng tham gia bắt người cá bên cạnh.
“Tôi...” Tim Văn Kiến Quốc đập nhanh bất thường, nhìn cái cửa sổ bên cạnh, hoàn toàn không nhớ mình đã trèo lên đó.
“Hình như là...” Ông nhanh chóng đứng dậy, chỉ về căn phòng phía trước, “Ở đó có thứ màu trắng...”
Cùng lúc, đèn pin của mọi người đều chiếu về hướng tay Văn Kiến Quốc chỉ.
Mặt đất trống trơn, chẳng có thứ màu trắng nào cả.
“Rõ ràng trên đất có nước màu trắng đục, sao lại biến mất rồi?” Văn Kiến Quốc cũng lạ, đứng dậy cầm đèn pin soi quanh, những dấu chân thấy lúc nãy cũng biến mất tăm.
Chung Nguyệt lặng lẽ liếc nhìn cửa phòng, những ổ khóa trên đó không hề có dấu hiệu bị động.
“Ngoài nước ra, có nghe thấy âm thanh gì không? Hay ngửi thấy mùi gì?”
Văn Kiến Quốc nhớ lại vài giây, nói: “Không nghe thấy âm thanh, nhưng lúc đó hơi căng thẳng, tôi không chắc có ngửi thấy mùi không.”
“Chắc là bị ảo giác rồi, anh xuống xem, dưới cửa sổ này có xác chết không.” Chung Nguyệt chỉ định một người xuống kiểm tra, “Nhớ đừng gây hoang mang trong đám đông.”
“Rõ.” Nhận lệnh, người đó lập tức xuống lầu.
“Mọi người đóng hết cửa ra vào và cửa sổ tầng 20, đeo mặt nạ phòng độc và nút tai, vào trong với tôi.”
“Rõ.”
Chung Nguyệt lấy từ trong túi ra một chùm chìa khóa, lục tìm một xâu chìa, lần lượt cắm vào các lỗ, mở cửa phòng.
Trong phòng tối om, đèn pin lập tức soi sáng một góc nhỏ căn phòng.
Chung Nguyệt đi đầu, liếc thấy mảnh thủy tinh vỡ trên sàn, cô chiếu đèn pin ra xa, bể thủy tinh đặt trong cùng quả nhiên đã vỡ.
