Chương 40: Kẻ thích Khương Từ Từ đều chẳng phải thứ tốt đẹp gì.
Bạch Thục Cầm và Quan Bảo Thành nhận được điện thoại vội vã đến bệnh viện thì Quan Nhị Nhị và Bùi Viễn Thịnh vừa được đưa ra khỏi phòng phẫu thuật.
Quan Nhị Nhị hai chân bị gãy xương ở nhiều mức độ khác nhau, kèm theo chấn động não nhẹ.
Bùi Viễn Thịnh đỡ hơn, chỉ gãy một cánh tay, chính là cánh tay đã bị Quan Nhị Nhị ôm trước đó.
Điều không thể tin nổi là hai chiếc xe đâm trực diện vào nhau, tài xế lẽ ra phải chịu phần lớn va chạm lại chỉ bị thương nhẹ, bôi thuốc băng bó xong, thậm chí không cần nằm viện theo dõi.
Nhưng lúc này Bạch Thục Cầm chẳng còn tâm trí đâu để ý tới tài xế. Nhìn Quan Nhị Nhị nằm trên giường bệnh, mặt mày tái nhợt, bà ta đau lòng đến nỗi nước mắt sắp rơi. Thân thể vốn đã yếu ớt bỗng loạng choạng, may mà được y tá bên cạnh đỡ kịp.
“Nhị Nhị, con gái tội nghiệp của mẹ! Con ở nhà ngoan ngoãn, không có việc gì lại ra ngoài làm gì? Nếu con có mệnh hệ nào, mẹ biết sống sao đây…”
Bạch Thục Cầm khóc rưng rức. Quan Bảo Thành vốn đã đau đầu, lúc này càng thêm bực bội, ấn ấn thái dương quát khẽ: “Đủ rồi! Không phải người vẫn còn sống đấy sao?!”
Bạch Thục Cầm nghe vậy liền không chịu được, gào lên the thé: “Chân còn gãy mà bảo là không sao?! Tôi nghi ngờ thằng tài xế nhà họ Bùi cố tình đấy! Nếu không thì tại sao ba người trên xe, chỉ có con gái tôi là bị thương nặng nhất?!”
“Im miệng đi! Cô làm tôi đau đầu quá!”
Quan Bảo Thành ngồi phịch xuống ghế sofa bên cạnh, không nhịn được gầm lên với Bạch Thục Cầm.
Kể từ đêm bùng nổ đó, Quan Bảo Thành như thể bật ra một công tắc nào đó, đối xử với Bạch Thục Cầm chẳng còn dịu dàng ân cần như trước.
Bạch Thục Cầm uất ức trong lòng, đành ngậm miệng ngồi xuống bên cạnh ông ta.
Một lát sau, lại không nhịn được lên tiếng:
“Anh à, em thấy nhà mình gần đây thật sự có vấn đề. Đầu tiên là hai vợ chồng mình cùng đổ bệnh, rồi đến Khải Thâm bị tai nạn xe, bây giờ ngay cả Nhị Nhị cũng gặp chuyện. Anh nói xem, có trùng hợp thế được không?”
Thấy Quan Bảo Thành trầm mặt không đáp, nhưng rõ ràng là đang nghe, Bạch Thục Cầm lại nói tiếp, giọng cố tình giải thích:
“Nhất là em hôm đó, thật sự như bị ma ám, những lời đó cứ thế tuột ra khỏi miệng em, em không hề cố ý. Cứ như có ai đó điều khiển em nói vậy.”
Quan Bảo Thành cười lạnh một tiếng, chẳng tin lời Bạch Thục Cầm.
Nếu không phải trong lòng cô ta từng nghĩ như thế, sao lại có thể nói ra những lời đó?
Nhưng sau hai ngày bình tĩnh lại, Quan Bảo Thành không còn giận dữ với cô ta như ban đầu, cũng nhận ra có chút bất thường.
Ông ta vốn là người biết kiềm chế, dù Bạch Thục Cầm có làm những chuyện ngu ngốc đó, ông ta cũng không thể mất lý trí đến mức làm ra hành vi điên cuồng như vậy.
Ông ta chưa bao giờ động tay vào Bạch Thục Cầm, không phải vì yêu cô ta nhiều.
Mà vì ông ta cho rằng, chỉ có loại đàn ông vô dụng mới trút giận lên vợ mình.
Một gia đình danh giá như ông ta, dù gặp chuyện bực mình đến đâu, bề ngoài cũng phải giữ lý trí và thể diện.
Cho nên, đêm đó, quả thực ông ta có chút không bình thường.
“Anh à, anh nói xem, những chuyện này có liên quan đến con nhỏ Khương Từ Từ không?”
Ý của Bạch Thục Cầm là Khương Từ Từ dùng thủ đoạn gì đó đối phó nhà họ Quan, nhưng Quan Bảo Thành lại chợt nhớ đến những lời Khương Từ Từ đã nói với họ trước đây.
【Pháp thuật chuyển đổi mệnh cách của các người căn bản chưa thành công.】
【Đại họa trước kia của Quan Nhị Nhị sẽ sớm tìm đến cô ta lần nữa. Các người muốn cứu cô ta, hãy bảo Quan Nhị Nhị cầm cái vòng của bà nội đến gặp tôi.】
Quan Bảo Thành nheo mắt, sắc mặt lại trở nên u ám.
“Có lẽ, thật sự có liên quan đến nó.”
Nghe Quan Bảo Thành nói vậy, Bạch Thục Cầm mừng rỡ, định lên tiếng phụ họa, thì Quan Nhị Nhị trên giường bỗng rên lên một tiếng tỉnh dậy.
Bạch Thục Cầm và Quan Bảo Thành lúc này không còn tâm trí đâu nghĩ chuyện khác, vội vàng bước đến bên giường.
Quan Nhị Nhị thấy hai người, đầu tiên là giật mình, một lúc lâu sau dường như mới nhận ra mình không phải đang mơ, liền nhìn họ khóc rưng rức, nhưng lại nói:
“Ba, mẹ, anh Bùi muốn chia tay con hu hu hu.”
Bạch Thục Cầm: …
Chân con còn gãy kìa, không khóc vì chân trước, lại khóc vì chuyện này sao??
Ngay cả Bạch Thục Cầm là mẹ ruột, lúc này cũng không khỏi thấy bất lực.
Làm sao bà ta biết được, vì thuốc mê chưa tan, lúc này Quan Nhị Nhị chẳng thấy đau đớn gì, nên điều đầu tiên nghĩ đến là lời Bùi Viễn Thịnh nói trong xe.
Dù chỉ mới mở lời, nhưng cô ta đâu có ngu mà không hiểu ý Bùi Viễn Thịnh.
Rõ ràng là hắn thấy con tiện nhân Khương Từ Từ trở thành người nhà họ Khương, nên muốn vứt bỏ cô ta!
Tất cả là lỗi của Khương Từ Từ.
Dù đã rời khỏi nhà họ Quan rồi mà vẫn còn muốn tranh giành với cô ta!
Bùi Viễn Thịnh cũng chẳng phải thứ tốt đẹp gì!
Tên tra nam!
Quả nhiên kẻ thích loại như Khương Từ Từ, đều chẳng phải đàn ông tốt lành gì!
Quan Nhị Nhị mặt mày phẫn nộ, nhưng không biết rằng Quan Bảo Thành nghe cô ta nói vậy, trong lòng càng khẳng định những chuyện này có liên quan đến lời Khương Từ Từ nói trước đây.
Tai ương của Nhị Nhị chưa được chuyển thành công, kiếp nạn của nó vẫn chưa qua.
Cho nên mới liên tiếp gặp ác mộng, rồi bị chia tay, lại gặp tai nạn xe.
Nhiều chuyện như vậy xảy ra cùng lúc, chẳng phải giống hệt như hồi Nhị Nhị còn nhỏ sao?
Còn chuyện Bạch Thục Cầm tối đó bất thường, nếu là do Từ Từ làm gì đó khiến Thục Cầm không kiểm soát được mà nói ra lòng thật, thì… Từ Từ nhất định biết những chuyện này.
Nếu không, sao nó có thể biết chuyện chắn tai họa đổi mệnh cách, còn có thể ngăn cản việc chuyển đổi mệnh cách thành công?
Nghĩ đến đây, Quan Bảo Thành bỗng thở gấp, vô thức nhìn về phía cổ tay Quan Nhị Nhị, thấy trên đó trống không, vội hỏi: “Nhị Nhị, cái vòng của bà nội con đâu?”
“Ở nhà, tự nhiên ba hỏi nó làm gì?”
Cái vòng đó quá cũ kỹ, lúc trước nếu không phải để chọc tức Khương Từ Từ thì cô ta đã chẳng thèm đeo nó, sau đó liền vứt vào hộp trang sức.
Quan Bảo Thành nhớ lại lời Khương Từ Từ lúc đó, liền nói suy đoán của mình cho vợ con nghe.
Nghe nói Khương Từ Từ có thể cứu mạng mình, nhưng điều kiện là phải cầm vòng đến cầu xin nó, trên mặt Quan Nhị Nhị lóe lên một tia dữ tợn, nhưng nhanh chóng che giấu, đồng thời ủy khuất nhìn về phía Bạch Thục Cầm.
Bạch Thục Cầm quả nhiên không phụ sự kỳ vọng của cô ta, lập tức ré lên:
“Bảo con gái tôi cầm vòng đến tận nơi cầu xin con tiểu tiện nhân đó?! Không đời nào! Anh à, sao anh có thể nghĩ như vậy được?! Chẳng phải là bảo con gái tôi dâng mình cho nó sỉ nhục sao?! Không được! Tôi nhất quyết không đồng ý!”
Quan Bảo Thành sớm biết cô ta sẽ phản ứng như thế, chỉ lạnh lùng nhìn Bạch Thục Cầm:
“Không để Nhị Nhị đi tìm nó, chẳng lẽ cô còn cách khác sao? Nếu đại họa trong mệnh của Nhị Nhị vẫn còn, thì tai nạn hôm nay tuyệt đối không phải kết thúc.”
Mà là sự bắt đầu.
Quan Nhị Nhị nghe vậy, mặt liền trắng bệch, cả người trông yếu ớt và bất lực.
Bạch Thục Cầm đau lòng đến nỗi nước mắt lại trào ra, ôm đầu Quan Nhị Nhị, chỉ nói:
“Trên đời này người có bản lĩnh nhiều lắm, đâu chỉ có mỗi cách đi cầu xin con tiện nhân đó! Hơn nữa, nó biết cái gì? Nếu nó thực sự có bản lĩnh, đã không phải ở nhà ta chắn tai họa cho Nhị Nhị suốt mười tám năm. Tôi thấy nó cố tình nói bậy, mục đích là để sỉ nhục con gái tôi, thuận tiện lừa cái vòng của bà nội thôi!”
Quan Bảo Thành nhíu mày nhìn Bạch Thục Cầm, nhưng không lập tức phản bác, hiển nhiên trong lòng ông ta cũng có cùng lo lắng.
Đúng lúc này, cửa phòng bệnh bị đẩy ra từ bên ngoài.
Là Quan Khải Thâm nghe tin chạy đến, anh ta đã nghe hết mọi chuyện ở ngoài cửa.
“Nó muốn vòng của bà nội, đưa cho nó là được, không có thứ gì quan trọng hơn Nhị Nhị. Còn về cái vòng, con sẽ tự tay mang đến cho nó.”
Giọng Quan Khải Thâm trầm ổn và tự tin, không coi chuyện này ra gì.
Dù sao anh ta cũng đã làm anh trai của Từ Từ suốt mười tám năm, anh ta tin rằng chỉ cần anh ta mở lời, Từ Từ nhất định sẽ không từ chối.
