Chương 49: Biểu dương (tên chương đã sửa)
Việc Lộc Sơn Thôn có một nhóm người đến rồi đi chẳng khiến dân làng để tâm mấy.
Trước đó, khi đại đội trưởng và Tưởng Bách Chu lần lượt rời khỏi ruộng, mọi người cũng chỉ nghĩ là họ đi bàn chuyện xây nhà.
Thế nên khi tan ca, đại đội trưởng tập trung mọi người ra sân đập lúa, dân làng đều ngơ ngác chẳng hiểu gì.
Trên bục giữa sân, ba người trẻ, mỗi người cầm một lá cờ đỏ rực.
Khi đại đội trưởng bắt đầu tuyên dương, mọi người xôn xao bàn tán.
“Trời ơi, mấy thanh niên trí thức này giỏi thế cơ à.”
“Không trách sao chẳng thấy hai cô thanh niên trí thức đâu, hóa ra bị thương à!”
“Đó là cả ổ buôn người đấy! Trước còn có kẻ bảo thanh niên Giản không sống được bao lâu, đúng là nói nhảm!”
“Thanh niên trí thức này lặng lẽ làm chuyện lớn thế kia!”
“Cờ đỏ! Làng mình lần đầu tiên thấy cái này đấy!”
“Chuẩn, lại còn mang về tận ba cái. Đúng là nhặt được của rơi, vớ được món hời!”
Mấy bà thích tám chuyện kệ đời mà bàn tán.
Lũ trẻ con cố chen lên phía trước để xem mấy lá cờ đỏ chói, có mấy bàn tay đen nhẻm còn thò lên tận mép bục, định nhân cơ hội sờ thử thì bị người lớn trong nhà tát cho một cái, lôi ra ngoài quát mắng.
Đám thanh niên trí thức cũng phấn khích ra mặt. Hai vụ tai nạn trước họ đều biết. Lúc đó ai cũng nghĩ chuyện xui xẻo qua là xong, ai ngờ lại có vinh dự và tuyên dương cơ chứ.
Ngay cả Chu Diễm Diễm, kẻ thường ngày lúc nào cũng mặt nặng mày nhẹ, giờ cũng hào hứng vỗ tay theo.
“Ba đồng chí thanh niên trí thức đã giành vinh quang cho đại đội chúng ta! Chúng ta phải học tập tinh thần của họ!
Học tập đồng chí Triệu dũng cảm xông lên, quên mình vì người! Bảo vệ đồng đội!
Học tập đồng chí Giản đối mặt với tội ác, dám phản kháng! Dám đấu tranh!
Học tập đồng chí Tưởng thấy việc nghĩa mà làm, dũng cảm đấu với kẻ xấu! Trừng ác dương thiện!”
“Hay quá!”
Đám đông dân làng đồng thanh hô vang.
“Lãnh đạo công xã đã nói rõ, cuối năm nay đại đội xuất sắc nhất định là làng chúng ta!”
“Hay!”
“Thanh niên trí thức giỏi lắm!”
Tất cả dân làng bị cuốn theo bài phát biểu hùng hồn của đại đội trưởng, ai nấy đều phấn chấn, mắt rực sáng nhìn ba người trẻ ưu tú mà vỗ tay hoan hô.
Giản Tô Tô đối diện với cảnh tượng này, ngoài hơi ngượng ra, lòng tự hào tập thể cũng bị khơi dậy.
Cô liếc trộm Tưởng Bách Chu và Triệu Vãn bên cạnh.
Tưởng Bách Chu mặt không biểu cảm, chỉ có chân vô thức xê dịch về sau, lộ rõ vẻ ngượng ngùng.
Triệu mỹ nhân vẫn giữ vẻ mặt thản nhiên, nhưng vành tai đỏ ửng, mắt như muốn khoét thủng mặt đất.
Nhìn phản ứng của hai người, tốt, sự ngượng của cô được chia đều, cảm giác gượng gạo trong người lập tức biến mất.
“Nói trước!” Đại đội trưởng hai tay ấn xuống, tiếp tục gào to.
“Mấy kẻ thích khoác lác, đàn bà tám chuyện, hãy giữ mồm giữ miệng!
Đừng có ra ngoài khoe khoang, gây thù chuốc oán cho đại đội!
Nửa cuối năm làm tốt vào, được bầu đại đội xuất sắc, chúng ta sẽ lên công xã xin máy ép dầu!”
“Hay!!”
Tiếng vỗ tay như sấm dưới bục, trên mặt ai nấy đều rạng rỡ niềm vui và hy vọng về cuộc sống tốt đẹp hơn.
Giản Tô Tô cảm nhận được thứ tình cảm chân thật, thuần khiết của họ: tự hào vì vinh quang tập thể.
“Được rồi, về đi.”
So với những buổi họp vừa dài vừa nhạt thời sau này, đại đội trưởng họp nhanh không thể tưởng.
“Đồng chí Tưởng, đồng chí Giản, đồng chí Triệu, ba người đợi một lát.”
Kế toán Lý vội gọi ba người đang bị thanh niên trí thức vây quanh.
Vương Chí Bằng thấy đại đội trưởng rõ ràng còn có việc muốn nói với họ, vội dẫn các thanh niên trí thức khác về trước.
Đại đội trưởng quen tay chống một tay lên mép bục nhảy xuống, vừa đi về phía họ vừa dùng hai bàn tay to phủi phủi lung tung lên đùi và mông. Trong ánh nắng chiều tà, bụi bay lên lơ lửng trong không khí.
“Lãnh đạo công xã nói, vì vinh dự ba người giành được, làng ta có một suất vào trường Đại học Công Nông Binh. Sau khi bàn bạc, lãnh đạo thôn quyết định suất này dân làng không tranh.”
Giản Tô Tô không ngờ đại đội trưởng muốn nói chuyện này, cô còn tưởng sẽ thưởng cho ba người cái gì đó.
“Nói lý thì ba người có tư cách nhất, nhưng chỉ có một suất, ba người xem tính sao?”
Đại đội trưởng ném thẳng vấn đề ra, để họ tự quyết, khỏi phải cái này nhờ ông làm chủ, cái kia cũng nhờ ông làm chủ, mất công đắc tội người ta.
“Tôi không cần.”
“Không tính tôi.”
“Tôi không tham gia.”
Ba người đồng thanh nói ra câu đó, khiến đại đội trưởng, kế toán Lý và già làng đều ngẩn ra.
Giản Tô Tô nhìn hai người phản ứng giống mình, cúi đầu khúc khích cười.
Triệu Vãn vốn không thấy buồn cười, nhưng thấy cô cười thì cũng nhịn không nổi, nghiêng đầu cười theo.
Tưởng Bách Chu bị phản ứng của hai nữ đồng chí làm cho mơ hồ, ngây người đứng đó trông có vẻ ngốc nghếch.
“Các cháu có biết Đại học Công Nông Binh là gì không?”
Đại đội trưởng rõ ràng hơi sốt ruột, ông thấy ba người trẻ này đều tốt cả, có phẩm chất ưu tú.
Nhưng không thể vì phát huy phẩm chất mà bỏ lỡ cơ hội tốt thế này chứ.
“Chẳng lẽ các cháu không muốn về thành? Không muốn học tiếp sao? Đợt các cháu xuống nông thôn, ngoại trừ vài trường hợp cá biệt, đều tốt nghiệp cấp ba cả.
Quyết định thế này có phải hấp tấp quá không?
Hay là về suy nghĩ lại, viết thư bàn với gia đình xem sao?”
Giản Tô Tô cảm nhận được đại đội trưởng thực lòng lo lắng cho họ.
Biết trước lịch sử, cô biết chỉ cần cố thêm ba năm nữa là có thi đại học, đương nhiên chẳng thèm cái trường Công Nông Binh này.
Đợi đến khi khôi phục thi đại học, những sinh viên thi đỗ chính quy đều coi thường bọn được tiến cử.
Kiếp trước cô cũng tốt nghiệp trường 985, thần kinh mới đi học cái trường ở tận đáy chuỗi khinh thị ấy.
Triệu Vãn là người xuyên không, đương nhiên cũng nghĩ giống Giản Tô Tô.
Còn Tưởng Bách Chu, là người bản địa mà có phản ứng như vậy mới thực sự đáng quý.
Tưởng Bách Chu bị ánh mắt hơi dò xét của Giản Tô Tô nhìn đến không tự nhiên.
Anh từ chối nhanh như vậy, một là vì ngạo khí trong xương cốt chẳng coi trọng trường Công Nông Binh, nếu không với gia thế của anh, đã đi học từ lâu rồi.
Đám con nhà giàu ở Kinh Đô, ở trường suốt ngày không làm cái này thì đấu cái kia, thằng nào cũng lêu lổng, hống hách.
Bọn chúng học được cái gì?
Học được toàn rác rưởi.
Anh xuống nông thôn ngoài mấy yếu tố chính trị, còn có một đống việc khác phải làm.
Hôm đó dù không ra tay, Giản Tô Tô cũng tự thoát được bọn buôn người, chẳng qua chỉ chịu thêm chút khổ.
Tiền thưởng anh nhận rồi, còn suất đại học gì đó, anh chưa dày mặt đến thế.
Hơn nữa, anh còn nhận lễ tạ nữa.
Con dao găm ấy, anh giắt bên hông.
Anh quý nó lắm, trước khi ngủ còn phải lấy ra nghịch một hồi.
Suất học Đại học Công Nông Binh quái gì đó, ai thích thì lấy.
