Chương 65: Đại đội trưởng lắm mưu nhiều kế ghê
Ở dưới chân núi phía đông tìm thấy Tam Phúc và Đậu Đậu, phát cho mỗi đứa một cái kẹo cứng vị trái cây, hẹn với chúng nó buổi chiều giúp cắt hai giỏ cỏ lợn. Chắc nhờ Triệu Hoa Nhi dặn trước, mấy đứa nhỏ vỗ ngực bảo đảm luôn, còn hẹn trước khi tan ca sẽ đến đây lấy.
Thế là chiều hôm sau khi đi làm, Giản Tô Tô dẫn theo bạn đồng hành chễm chệ trốn việc.
Hai người đang quay về thì gặp dì Triệu tan ca sớm về nấu cơm.
Biết hai cô muốn mua liềm, dì Triệu nhiệt tình giải thích: “Mua liềm, cuốc mấy thứ này không cần phiếu, đều là công cụ sản xuất, tới lúc đó cứ đến quầy nông cụ ở hợp tác xã cung tiêu là được.”
Triệu Vãn nghe nói công cụ sản xuất không cần phiếu, trong lòng đã tính sẵn ngoài liềm còn phải lén mua thêm cái cuốc bỏ vào không gian.
Cái cuốc rách ở điểm thanh niên trí thức khó dùng vô cùng.
Vì mọi người ở điểm thanh niên trí thức đều phải đi làm nên trưa thường ăn cháo bột ngô, uống xong tự rửa bát, còn có thể nghỉ thêm một lát.
Chiều đi làm, Giản Tô Tô và Triệu Vãn cũng ra khỏi sân cùng mọi người, chỉ có điều hai người rẽ ở ngã ba chân núi rồi quay về điểm thanh niên trí thức.
Trốn việc kiểu này đương nhiên càng ít người biết càng tốt.
Đợi hai người vòng một vòng, lẻn vào từ cửa sau mới mở ở sân sau thì đại đội trưởng và đội đào giếng đã chọn xong địa điểm.
Từ lâu đại đội trưởng đã dẫn người khảo sát, đất dưới sân này có nước, đại đội trưởng còn nhớ vị trí đại khái, đây cũng là lý do lúc trước họ nói muốn đào một cái giếng, đại đội trưởng đồng ý ngay, vị trí ngay ở phía đông, chỗ nhà bếp lớn.
Lộc Sơn Thôn không có thợ đào giếng, đội đào giếng này mời từ thôn bên cạnh, mấy chục dặm quanh đây giếng cơ bản đều do họ đào.
Một người nói rõ là quản sự đứng đối diện với đại đội trưởng hút thuốc, một cậu trai đang thả ống, nguyên lý của cái ống trông giống như xẻng Lạc Dương từng xem trên tivi, liên tiếp mấy điểm đều may mắn không gặp lớp đá, người quản sự dùng mũi chân nghiền nát mẩu thuốc đã hút đến đầu lọc, gọi mấy cậu trai bên cạnh bắt đầu dựng máy.
Lộc Sơn Thôn chưa có điện, mọi thứ đều phải dựa vào nhân công. Giản Tô Tô thấy họ nối cần khoan và mũi khoan lại với nhau, mũi khoan xuống dưới, hai người nâng cần khoan cùng dùng sức đẩy xuống, bên cạnh Tưởng Bách Chu xách thùng nước chịu trách nhiệm đổ nước vào hố đang khoan.
Thôi Dương thì phụ trách giúp xúc bùn mang ra, cứ thế lặp đi lặp lại không ngừng nối dài cần khoan.
Cho đến khi ống đã cao bằng hai ngôi nhà, thứ mũi khoan đưa ra không còn là đất nữa mà gần như là bùn loãng thì cũng tạm được.
Người quản sự hài lòng gật đầu, tổ chức người đào hố.
Giản Tô Tô lúc đầu thấy họ cứ thả ống, còn tưởng là loại giếng có ống sắt bên ngoài, muốn lấy nước thì đổ một ít nước vào, gọi là dẫn nước, rồi ấn ống phía trên là nước chảy ra.
Không ngờ bây giờ đào giếng ở thôn quê miền Bắc vẫn là giếng mắt to.
Hố đường kính khoảng một mét, bảy tám người có trật tự đào hố, chuyển đất, đợi khi sâu được nửa mét, mấy người khiêng một cái khuôn gỗ đóng bằng ván dày tới.
Khuôn gỗ trông rất chắc chắn, hình dáng hơi giống lốp xe ô tô, mấy cậu trai không cầm xẻng bắt đầu xếp gạch lên khuôn gỗ.
Khuôn gỗ hạ xuống hố vừa đào, để một người ở dưới móc đất từ dưới khuôn gỗ lên, những người khác phụ trách kéo đất lên.
Hồi nhỏ cô từng nghe bà ngoại kể, hồi đó đội sản xuất của họ đào một cái giếng cơ bản cả đội cùng lên, hồi đó họ vừa đào vừa dùng ván gỗ từ từ quây đất xung quanh lại, đều sợ đào đến sụp, sau này giếng xong, ván gỗ còn phải lấy ra.
Giản Tô Tô nhìn khuôn gỗ từ từ chìm xuống thấy rõ, gạch trong tường cũng không ngừng xếp lên, không khỏi khâm phục trí tuệ của người xưa.
Lúc hai người vừa lẻn vào sân sau, Tưởng Bách Chu đã phát hiện, thấy hai người bám lên nửa bức tường thò cái đầu nhỏ ra xem trộm, liền đoán là trốn việc về xem náo nhiệt, không để ý tới, tiếp tục cúi đầu làm việc.
Ai ngờ hai người xem náo nhiệt mà chẳng yên phận, lúc thì “Oa, ồ~”, dù có dùng tay bịt miệng, âm thanh cũng rõ ràng truyền vào tai anh.
Đại đội trưởng đã nhướng mày trừng mắt về phía đó mấy lần, hai cái đầu nhỏ vẫn chụm vào nhau thì thầm, anh đã giúp đánh trống lảng hai lần rồi, cũng không cản nổi giọng chúng nó ngày càng to.
Thôi, mệt tâm quá, Tưởng Bách Chu bỏ cuộc.
Đại đội trưởng từ lâu đã biết hai người này chiều không định đi làm, Tam Phúc về nhà đã sớm ba hoa khoe với bà nó rồi.
Đại đội trưởng vốn chẳng ôm hy vọng gì về việc chúng nó có thể làm tốt, chỉ cần mặt mũi qua loa, không để đội phải bù tiền, bình thường không gây rắc rối, không làm loạn thì ông đều nhắm mắt làm ngơ.
Đại đội trưởng thấy đám này làm việc hiệu quả, may ra thức thêm một lúc, trước khi trời tối hẳn là có thể đào xong giếng này, liền cất giọng gọi: “Hai đứa kia ra sân trước bưng ít nước qua đây.”
Hai người bị bắt quả tang còn tưởng mình giấu kín lắm, ai ngờ sớm đã bị lão cách mạng tóm được, chỉ là chưa cần đến hai đứa nó, chưa rảnh để xử lý thôi.
Đã bị gọi tên, lúc này cũng khó mà chuồn nữa. Tưởng Bách Chu và Thôi Dương đều đang bận giúp kéo đất lên, đào hố móc đất xếp gạch mấy việc kỹ thuật này hai người không giúp được.
Nên đại đội trưởng mới gọi hai cô đi lấy nước, đám này làm việc tiêu hao lớn, ngoài uống còn phải giặt khăn để làm mát.
Giản Tô Tô thấy cái thùng gỗ nặng quá, tự xách một thùng chắc mệt lắm, liền về sân trước lấy chậu bưng nước ra sân sau.
Đào giếng này coi như việc nặng rồi, nên cả buổi chiều Giản Tô Tô và Triệu Vãn bị đại đội trưởng sai vặt quay như chong chóng, chẳng nhẹ nhàng hơn cắt cỏ lợn tí nào.
Nghĩ đến mấy viên kẹo đã cho sáng nay, Giản Tô Tô thấy mình xem náo nhiệt này chẳng lời lãi gì, lỗ to rồi.
Đáng tức nhất là gần đến giờ tan ca, đại đội trưởng phất tay nói: “Ở đây không còn việc của hai đứa nữa, đi làm việc của mình đi.” Rồi đuổi hai cô đi.
Giản Tô Tô và Triệu Vãn chưa kịp thở đã phải chạy ra chân núi, đến chỗ hẹn với Tam Phúc để lấy cỏ lợn của mình.
Đợi hai người thở hồng hộc chạy tới, mấy đứa nhỏ khác đã giao cỏ lợn về nhà từ lâu, chỉ còn Tam Phúc dẫn Đậu Đậu vẫn đợi cô và Triệu Vãn.
“Chị Tô Tô, hai chị đến muộn quá, tụi em cắt cỏ lợn xong lâu rồi.” Tam Phúc mặt mũi bầu bĩnh tỏ vẻ bất mãn với Giản Tô Tô.
Giản Tô Tô ngượng ngùng móc trong túi ra hai viên kẹo sữa Thỏ Trắng, đưa cho nó và Đậu Đậu mỗi đứa một viên.
“Xin lỗi, chị có việc bận chút, lần sau không thế nữa.”
“Oa, kẹo sữa Thỏ Trắng!” Đậu Đậu vui vẻ bóc vỏ kẹo ra liếm một cái, mắt híp lại vẻ mặt sướng rơn.
Tam Phúc được kẹo cũng vui lắm, tuổi còn nhỏ mà nói năng ra dáng người lớn: “Lần sau chị Tô Tô còn đến muộn thế này, em sẽ mang lên điểm thanh niên trí thức cho chị.”
Giản Tô Tô thấy nó ra dáng người lớn cũng bật cười: “Thế thì tốt quá, nhất định đấy nhé.”
Đợi Giản Tô Tô giao cỏ lợn xong, cùng Triệu Vãn trước sau về đến điểm thanh niên trí thức, mọi người đã tan ca về hết, ngoại trừ Vân Tưởng Dung đang nấu cơm trong bếp, những người khác đều chạy ra sân sau xem náo nhiệt.
Giản Tô Tô và Triệu Vãn chiều nay đã xem chán mắt rồi, nhân cơ hội tranh thủ vào nhà tắm trước.
Vốn tưởng hôm nay có thể đỡ được chút thuốc mỡ, Giản Tô Tô cảm nhận cánh tay đau nhức, vẫn phải xúc một miếng lớn bôi lên mình.
Đến tối, khi Giản Tô Tô mệt lả nằm trên giường, mới nhớ ra chuyện Triệu Hoa Nhi nói Tam Phúc là cháu trai của đại đội trưởng.
Tức đến nỗi cô nằm trên giường chửi thẳng lão già đại đội trưởng xảo quyệt quá thể.
