Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Xuyên Về Thập Niên 70: Tôi Và Nữ Chính Xuyên Sách Thành Bạn Thân - Giản Tô Tô > Chương 71

Chương 71

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 71: Khai hoang

 

“Lý Thanh Bình, anh buông tay em ra!” Hồ Diễm Thu bị anh ta kéo đi nhanh đến nỗi đôi giày da nhỏ cọ vào chân đau nhói.

 

Cuối cùng cũng thoát khỏi sự kìm kẹp của người đàn ông, Hồ Diễm Thu đầy vẻ giận dữ nhìn anh ta chất vấn:

 

“Anh bị làm sao thế? Em đang nói giúp anh, thế mà anh chỉ nhẹ nhàng bảo không sao rồi bỏ đi, làm em mất mặt quá! Thể diện của em để đâu?”

 

Lý Thanh Bình nghe những lời cô ta nói, trong lòng cũng lạnh tanh. Con đàn bà này chỉ quan tâm đến thể diện của mình, chút tình cảm chân thật hiếm hoi vừa nãy cũng đã sớm bị Lý Thanh Bình vứt ra sau đầu.

 

Nếu không phải cô ta có một ông bố tốt, thì ai có kiên nhẫn dỗ dành cô ta chứ.

 

Lý Thanh Bình đè nén sự bực bội trong lòng, mềm giọng dỗ dành: “Người đàn bà đó là thanh niên trí thức về nông thôn, ăn mặc tuy giản dị nhưng cái đồng hồ trên tay không hề rẻ. Lỡ cô ta không buông tha mà đi kiện cáo, chúng ta không rõ nội tình của cô ta rất dễ bị thiệt.

 

Chi bằng thừa lúc cô ta còn áy náy vì đụng người, nhanh chóng rời đi, biến chuyện lớn thành nhỏ, chuyện nhỏ thành không.”

 

Thấy sắc mặt cô ta dịu lại, anh ta tiếp tục tỏ ra hoàn toàn nghĩ cho đối phương: “Anh biết em vì muốn tốt cho anh nên mới tức giận đối đầu với cô ta.

 

Anh không đau, chỉ cần em không sao là được. Hơn nữa, anh là đàn ông, chịu chút ấm ức có đáng gì. Anh chỉ sợ liên lụy đến chủ nhiệm Hồ thôi…”

 

Hồ Diễm Thu nghe anh ta nhắc đến bố mình, nghĩ đến bộ dạng nghiêm nghị của Triệu Vãn, cũng không khỏi thấy hơi sợ, nhưng miệng vẫn không buông tha: “Em còn chưa mua được thứ em muốn!”

 

Lý Thanh Bình biết là đã dỗ được cô ta, dịu dàng xoa đầu đối phương: “Sáng mai em đến văn phòng chắc chắn sẽ thấy đồ ăn em thích.”

 

Hồ Diễm Thu mặt đỏ bừng, khoác tay anh ta, đầu dựa vào vai anh ta, giọng nũng nịu: “Anh đối với em thật tốt.”

 

Hoàn toàn không để ý đến ánh mắt lạnh lẽo của Lý Thanh Bình.

 

Thể chất của Triệu Vãn rốt cuộc vẫn tốt hơn Giản Tô Tô, hai người về nhanh hơn lúc đi rất nhiều, dĩ nhiên mông của Giản Tô Tô cũng chịu nhiều giày vò hơn Triệu Vãn. Lúc hai người trả xe vẫn chưa đến giờ tan ca, vốn định tìm Tam Phúc để nộp nhiệm vụ trực tiếp, không ngờ Triệu Hoa Nhi đã nộp thay cho họ rồi.

 

“Hai đứa mình cả ngày không xuất hiện, thực sự không sao chứ?”

 

Giản Tô Tô sợ người trong đội nói ra nói vào, có chút không yên tâm hỏi.

 

“Không sao đâu, người phụ trách ghi chép ở chuồng bò chẳng thèm để ý chuyện này đâu.” Triệu Hoa Nhi xua tay không để ý, lại tinh nghịch cười nói: “Huống chi chiều nay mọi người đều chạy lên núi hái mơ rồi, chẳng ai quan tâm hai cậu làm gì đâu.”

 

Giản Tô Tô nghe vậy cũng không băn khoăn nữa, chào tạm biệt cô bé rồi cùng Triệu Vãn về điểm thanh niên trí thức.

 

Tối hôm đó, Miêu Thúy Hoa về nhà thấy tấm vải hoa Giản Tô Tô tặng con gái, cũng rửa tay sạch sẽ rồi nâng niu sờ soạng một hồi.

 

“Cô Giản này đúng là hào phóng, loại vải hoa này ngay ở huyện mình cũng chưa chắc mua được.”

 

“Mẹ, con nhận đồ tốt như vậy của người ta có ổn không?” Triệu Hoa Nhi cũng thấy chiều nay bị hai người họ làm phân tâm, mình hồ đồ nhận đồ, trong lòng có chút bất an.

 

Miêu Thúy Hoa cười nhìn đứa con ngốc của mình, dịu dàng nói: “Người ta vì muốn tặng con đồ mà còn cố tình cắt một miếng vải đẹp như vậy làm cái cớ.

 

Người ta thành tâm tặng con, con cứ yên tâm nhận đi, sau này con cũng đối xử chân thành với người ta là được.

 

Con còn nhỏ, ở tuổi này kiếm được một người bạn tâm đầu ý hợp không dễ đâu. Cứ dùng cách của bạn bè với nhau mà chơi, đừng nghĩ nhiều quá.”

 

Triệu Hoa Nhi vốn luôn nghe lời bố mẹ nhất, mẹ bảo nhận được, vậy thì cô yên tâm nghiên cứu xem cắt thế nào để may được một cái áo đẹp, đến lúc đó mặc cho anh Thanh Bình xem, hê hê hê.

 

Miêu Thúy Hoa nhớ lại chuyện đã hứa trước đó, liền gọi Triệu Hoa Nhi lại: “Trong điểm thanh niên trí thức còn có một cô thanh niên họ Tần, nhìn là biết tính tình tốt. Mẹ từng nói sẽ bảo con dẫn cô ấy lên núi hái quả, nghe nói cô ấy cũng cùng xây nhà với cô Giản và cô Triệu, đó là người không thích tranh đua. Lát nữa có cơ hội con cũng chăm sóc cô ấy một chút.”

 

Triệu Hoa Nhi chưa gặp người này, gật đầu ghi nhớ cái tên trong lòng, định lát nữa hỏi chị Tô Tô xem quan hệ với cô thanh niên họ Tần thế nào.

 

Nếu quan hệ không tốt, cô mới không chơi cùng cô ta đâu.

 

Sau này cô chỉ chơi thân nhất với chị Tô Tô thôi, ừm, chị Vãn xếp thứ hai.

 

Mấy ngày tiếp theo, Giản Tô Tô ngày nào cũng ngoan ngoãn đi làm, sau khi thích nghi với nhịp độ làm việc, cô đã có thể dễ dàng hoàn thành “mức tối thiểu” của mình mỗi ngày.

 

“Ngày mai là lên xà nhà rồi, anh Vương nói với chú Cẩu Hai đi, chúng ta nhiều phòng như vậy, đắp giường lò và bếp lò một ngày không xong đâu.”

 

Thôi Dương tính toán nguyên vật liệu cần thiết và dặn dò Vương Chí Bằng những việc tiếp theo.

 

Lý Vĩ Đông bên cạnh nghe nói nhà cuối cùng cũng sắp xây xong, mắt kính như phản chiếu ánh sáng năm màu.

 

Mấy ngày nay bên nhà không cần họ giúp, mấy nam thanh niên trí thức cũng không rảnh rỗi, ngoài việc đi làm ban ngày, sau tan ca Ngô Ái Quốc dẫn mấy nam thanh niên ra sân sau khai hoang.

 

Đã dọn ra ngoài rồi, Giản Tô Tô không muốn dùng chung một mảnh đất tự canh với sân trước nữa. Nếu không phải sợ gây chú ý, cô đến chuyện xây nhà cũng chẳng muốn chung đụng với ai.

 

Ở vùng Đông Bắc này đất hoang nhiều, làng cấp cho mỗi thanh niên trí thức nửa mẫu đất tự canh. Cái khó không phải là trồng trọt, mà là khai hoang.

 

Chỉ cần có bản lĩnh khai hoang được, muốn trồng bao nhiêu rau cũng tùy. Cho nên mảnh đất hoang rộng lớn sau sân điểm thanh niên trí thức đều là của họ.

 

Mấy thanh niên trí thức cũ thay nhau mấy năm trời, tổng cộng cũng chỉ khai hoang được chưa đến một mẫu.

 

Nhà xây xong, mỗi người trong phòng đều có bếp lò, chỉ cần có phiếu công nghiệp là có thể kiếm được nồi. Dù không có nồi, kiếm cái vò đất nấu cháo, hầm canh cũng rất tiện.

 

Cái nồi sắt lớn mọi người góp tiền mua sau này sẽ để ở bếp lớn, ai muốn dùng thì bàn bạc với nhau.

 

Lúc đầu cũng đã thỏa thuận, nếu sau này xảy ra mâu thuẫn, thì cái nồi này sẽ trả lại tiền và phiếu cho mọi người, dĩ nhiên nếu có đủ tiền phiếu muốn mua lại hoặc mua cái mới thì đó là tự do của mỗi người.

 

Giản Tô Tô ban đầu đề xuất xây một cái bếp, ngoài việc không muốn nhà dựa vào núi lớn, cũng là ôm ý định nếu người khác không đồng ý thì cô tự bỏ tiền giữ căn bếp này dùng riêng.

 

Không ngờ…

 

Nếu sau này có chuyện gì không vui mà phải chia tay, Giản Tô Tô cũng định xử lý theo cách của cái nồi, đến lúc đó trả lại tiền bếp cho họ.

 

Đừng để đến lúc đó cô lại bị đổ oan là được.

 

Mười người họ trước tiên khai hoang một mẫu đất, nhiều hơn cũng trồng không xuể. Mùa này chỉ có thể trồng được mấy thứ như củ cải, bắp cải, cải thảo.

 

Chuyện liên quan đến rau dự trữ mùa đông của mọi người, nam thanh niên là lực lượng chính khai hoang, nữ thanh niên cũng không rảnh rỗi.

 

Giản Tô Tô sau khi nộp cỏ lợn còn ra sân sau giúp cắt cỏ dại trên đất hoang.

 

Triệu Vãn thì giúp cào bằng mảnh đất mà nam thanh niên đã cày xới từ hôm trước.

 

Đất hoang ở sân sau khác hẳn với đất trong không gian của cô. Đất trong không gian dù có tệ cũng không có tạp chất và cục đất, chỉ cần cô đào rãnh là xong.

 

Đất ở sân sau cô đã thử dùng cuốc xới một lần, cảm giác cứng ngắc khiến cô nhanh chóng từ bỏ.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích