Chương 74: Triệu Vãn nhớ lại chuyện xưa
Tưởng Bách Chu không ngờ rằng chuyện mình vừa nói trưa nay, đến chiều trước khi đi làm đã nhận được chiếc khẩu trang mà Giản Tô Tô nhét cho.
Nếu không phải lúc đó vẻ mặt của Giản Tô Tô rõ ràng bị sự đường đột của anh làm giật mình, trông không giống giả vờ, thì anh đã tự đa tình mà nghi ngờ người ta có phải đã may sẵn cho mình một cái từ lâu, chỉ chờ mình lên tiếng là lấy ra tặng.
Đúng là hiệu suất quá cao, sao chị hai của anh mỗi lần vá quần áo, đính cúc cho anh đều phải mặc cả cả buổi, cuối cùng còn lề mề mấy ngày mới xong được.
Bây giờ anh cực kỳ nghi ngờ những lý do chị hai từng nói đều là cái cớ, mục đích là để vắt kiệt sức anh.
Sau này phải nghĩ cách đòi lại từ anh rể. Tưởng Bách Chu âm thầm ghi sổ cho anh rể mình một khoản.
Anh rể: Cảm giác tôi chỉ là một mắt xích trong vở kịch anh chị các người chơi thôi nhỉ?
Mấy ngày nay Lý Nhị Mai đều lấy cớ giặt đồ để trốn bên bờ sông lén nhìn Tưởng Bách Chu gánh nước.
Chỗ cô ta chọn không kín đáo như chỗ của Giản Tô Tô hôm đó, nên đây cũng là lý do Tưởng Bách Chu vội vàng muốn có khẩu trang.
Anh đã sớm phát hiện ra cái thần kinh đó ngày nào cũng lén la lén lút núp sau gốc cây rình mò, nguyên tắc của anh là chỉ cần đối phương không động đến trước mặt mình thì sẽ mặc kệ.
Nhưng mà ai mà chẳng bực mình khi bị kẻ có ác ý nhìn chằm chằm trong bóng tối.
Cho nên Tưởng Bách Chu vừa có khẩu trang là đeo ngay.
Tưởng rằng trời nóng thế này che miệng mũi sẽ bí bách, không ngờ vải lại mỏng nhẹ, đường may khéo léo nâng đỡ ở sống mũi, hít thở chẳng ảnh hưởng gì. Màu đen vốn hút nhiệt nhưng đeo lên mặt chẳng hề có cảm giác nóng rát như khi mặc đồ tối màu, làn da mặt được che lại còn thấy bớt nắng hơn.
Tưởng Bách Chu hài lòng đội mũ rơm lên, đi làm.
– Ủa? Anh, khẩu trang này ở đâu ra vậy?
Thôi Dương thấy nửa dưới khuôn mặt Tưởng Bách Chu bị che kín, nửa trên nằm trong bóng mũ rơm, thoạt nhìn chỉ thấy đôi đồng tử sáng.
Thôi Dương đưa tay sờ má Tưởng Bách: – Nói thật, cái khẩu trang này sờ êm tay, không hề thô ráp. Ở đâu ra thế?
– Nhờ Triệu thanh niên trí thức làm đấy. – Tưởng Bách Chu nghiêng đầu né bàn tay không đứng đắn của Thôi Dương.
– Hả, Triệu thanh niên trí thức? Không phải… hai người lúc nào thân thế? – Thôi Dương bị Tưởng Bách Chu né, vốn đã mất thăng bằng, lại nghe anh mình nói thế, suýt thì vẹo chân.
Ai mà chẳng biết anh ấy ngoài người nhà ra thì chẳng bao giờ nhìn mặt phụ nữ. Còn nhận đồ của người ta?
Không đúng, là anh ấy nhờ người ta làm?
Tưởng Bách Chu kéo thằng nhỏ suýt ngã chó ăn vã ra, giọng bực bội: – Đi đường không biết đi à?
– Ờ.
Thôi Dương chột dạ sờ mũi, vẫn không chịu chết hỏi tiếp: – Anh nhờ là cô ấy làm liền à? Chị tôi có dễ nói vậy không? Không được, tôi cũng phải kiếm cô ấy làm một cái.
Tưởng Bách Chu cũng không nhắc mình là đổi đồ, cứ để nó nhảy nhót.
Giản Tô Tô, người còn chưa biết mình bị để mắt tới, lúc này đang cùng Triệu Vãn lủi trong rừng chia nhau quả chó.
– Ngon thật, tiếc là Tiểu Hoa đi học rồi, không để dành được đến lúc nó về.
Triệu Vãn vừa ăn vừa gật đầu lia lịa, loại quả dại trong núi này cô chưa từng ăn bao giờ.
Xuống nông thôn nửa tháng, cô mới chỉ ăn một quả quýt của Tần Ngọc Yến, ngoài ra là mơ rừng và quả chó.
Cách lần cuối ăn thịt ở điểm thanh niên trí thức đã mấy ngày, nếu không nhờ ít mỡ lần trước kiếm được chống đỡ, chắc Triệu Vãn đã không chịu nổi.
Cô chỉ trồng dưa chuột và cà chua trong không gian, loại quả này mới tiện cho cô lúc rảnh hái vài quả đỡ thèm.
Các loại rau lá khác dù có trồng cũng không tiện mang ra nấu lúc này.
Triệu Vãn tính sau khi dọn nhà sẽ trồng thêm nhiều loại, từ khi người ở sân sau khai hoang được một mẫu đất, Triệu Vãn thấy đất trong không gian quả là dễ khai phá.
Không tận dụng tốt thật phí của trời.
– Không biết Tưởng Bách Chu tìm được quả này ở đâu nhỉ, nếu biết chỗ sau này chúng ta cũng có thể tự đi.
Giản Tô Tô vẫn còn thòm thèm, lấy khăn tay lau miệng. Quả chó chẳng có bao nhiêu, cô chia cho Đa Đa một ít, giữ lại cho mình một ít, phần để chia với Triệu Vãn chẳng còn bao nhiêu.
Ngoài muốn biết chỗ, cô còn muốn đào hai cây có rễ mang về cho Đa Đa và hệ thống.
Triệu Vãn cũng muốn đào hai cây về, cô thấy trồng rau chẳng bằng trồng cây ăn quả, đào hố tưới nước rồi để trời đất nuôi, nhàn hạ.
Chứ trồng rau còn phải đào rãnh lên luống, có loại còn phải làm giàn, cô có biết đâu.
– Biết chỗ rồi, chắc cậu cũng chẳng đi được đâu. – Triệu Vãn dội thẳng gáo nước lạnh.
– Yến nói, có hôm Thôi Dương gọi cô ấy dậy tập thể dục buổi sáng, Yến còn tưởng như hồi ở khu tập thể, sáng chạy bộ rồi đánh vài bài quyền, nghiến răng dậy.
Giản Tô Tô ngơ ngác nhìn Triệu Vãn, chuyện này xảy ra lúc nào?
Sao cô không biết Yến còn dậy sớm thế? Mình ngủ say vậy sao?
Triệu Vãn nhớ lại vẻ mặt sống không bằng chết của Yến, nhịn cười nói tiếp.
– Kết quả cái gọi là tập thể dục của họ lại là chạy núi.
Yến chạy theo đến lưng chừng núi thì chịu hết nổi.
Sau đó nằm ở lưng chừng núi cả nửa tiếng, đợi hai người kia chạy về đi ngang qua mới lôi lôi kéo kéo lôi cô ấy xuống.
– Trời… dữ vậy sao? Chạy núi á! – Giản Tô Tô vội rút lại câu chửi thề, suýt cắn lưỡi.
– Tiểu Hoa chẳng phải nói quả chó thường chín vào tháng 9 sao, độ ngọt thế này rõ là chín rục, chắc Tưởng thanh niên trí thức chạy núi tìm được trong rừng sâu. Rừng sâu có nơi nhiệt độ cao hơn.
Giản Tô Tô cũng thấy cô ấy nói có lý, chỉ là hơi tiếc.
Rừng sâu bây giờ cô chưa dám vào, hiện tại cô chẳng có công cụ gì vừa tay, gặp nguy hiểm thật chỉ có nước chạy.
Thêm nữa không quen địa hình, dễ lạc.
– Cậu gọi Thôi Dương thì gọi thẳng tên, gọi Tưởng Bách Chu thì Tưởng thanh niên trí thức. Bộ cậu quen Thôi Dương lắm hả?
Giản Tô Tô nhớ ra sự khác thường thường ngày của Triệu Vãn, tò mò nhìn cô.
Triệu Vãn cũng bị câu hỏi của cô làm cho ngẩn người, cô chẳng phát hiện mình có thói quen này.
Triệu Vãn đoán thói quen này chịu ảnh hưởng từ ký ức nguyên chủ, cô cố lục tìm ký ức nguyên chủ rồi lên tiếng: – Tụi mình ở cùng một khu tập thể thôi.
Nhà tôi chuyển đến sau, nên tôi với ba người đó chẳng quen.
Chỉ biết tên thôi, có khi còn chưa từng gặp mặt ấy chứ.
Cây que nhỏ trong tay cô cứ bẻ đất trước mặt, từ góc nhìn của Giản Tô Tô chỉ thấy hàng mi dài rũ xuống.
Triệu Vãn dùng giọng nói trong trẻo lạnh lùng thường ngày, chậm rãi kể lại.
Giản Tô Tô thấy cô ấy có vẻ muốn nói dài, vội tìm tư thế thoải mái để ngồi hóng chuyện.
