Chương 77: Đánh nhau rồi
Triệu Vãn từ lâu đã nhận được ám hiệu của Giản Tô Tô mà chạy đi từ trước khi đám đông kéo đến. Cô cũng nhận ra chuyện hôm nay không thể êm đẹp, các cô là kẻ yếu, nói chẳng ai nghe, ở lại chờ người ta gây sự không bằng chạy đi cầu cứu.
Người ở điểm thanh niên trí thức và đội trưởng lúc này vẫn còn ngoài đồng.
Giản Tô Tô nhìn bà lão thấp hơn mình cả cái đầu nhảy dựng lên chỉ vào mũi cô chửi càng lúc càng hăng, mặt mũi méo mó xấu đến chói mắt.
Cô không muốn cãi vã với bà ta, sa vào cái vòng tự chứng minh kiểu 'rốt cuộc có đánh người hay không'.
Cô chỉ kéo Tử Lai lùi dần, lùi dần. Tay phải vô thức đưa ra sau thắt lưng.
Bà lão và mấy người đàn bà bên cạnh thì dễ đối phó, nhưng mấy tên đàn ông tráng kiện kia mới là đối tượng cô phải đề phòng.
Mấy hôm nay ngày nào cô cũng lên núi, thỉnh thoảng uống chút dinh dưỡng dịch sơ cấp bổ sung năng lượng, thân thể đã tốt hơn hồi mới xuống nông thôn nhiều.
Dinh dưỡng dịch của tinh tế ngoài việc no bụng còn có tác dụng cải thiện thể chất. Tuy với người tinh tế, dinh dưỡng dịch sơ cấp chẳng có tác dụng gì, nhưng sản phẩm từ vị diện cao cấp này với Giản Tô Tô thì hiệu quả rất rõ rệt.
Cô đang định mở miệng kéo dài thời gian thì Tử Lai bỗng nhiên giật tay khỏi Giản Tô Tô, chạy nhanh lên phía trước, dang cánh tay gầy yếu ra chặn đường bà nội nó.
– Bà, Tô Tô tỷ không đánh Tiểu Bảo, là nó muốn… a!
Tử Lai chưa nói hết câu đã bị bà lão tát một cái ngã lăn ra đất.
– Mày đúng là đồ sao chổi, sao không đi theo con mẹ đĩ kia luôn đi? Khắc chết con tao chưa đủ, bây giờ còn đến khắc cả Tiểu Bảo nhà tao. Đồ con đĩ mất tiền, tao tốt bụng cho mày miếng cơm, bây giờ mày dám bênh vực người ngoài chống lại tao. Để tao cho mày biết Mã Vương gia rốt cuộc có mấy con mắt!
Vương Lai Đệ đánh một cái chưa hả giận, vừa chửi vừa dùng chân đi giày vải xám xịt đạp lên người Tử Lai đang co ro dưới đất.
Cái thế trận ấy không giống bà nội dạy cháu, mà giống như đang đối phó với kẻ thù sinh tử.
Người xem thấy Vương Lai Đệ động tay đánh cháu, có người vội vàng xông lên. Đánh thanh niên trí thức họ có thể khoanh tay đứng nhìn, nhưng đứa bé Tử Lai là đứa trẻ họ nhìn nó lớn lên, là đứa đáng thương.
Bình thường bà lão đóng cửa hành hạ cháu họ không quản được, nhưng đánh trước mặt thế này thì vẫn có thể ngăn cản.
– Bà Vương, không thể đánh trẻ con được!
– Dạy cháu gì thì về nhà dạy!
– Đừng đánh, thằng bé Tử Lai vốn đã gầy, không chịu nổi đâu…
Hai người đàn bà định kéo Vương lão thái ra, tay vừa đưa ra chưa kịp chạm vào người thì đã nghe một tiếng 'bịch' trầm đục, Vương lão thái đã ngã ngửa ra đất kèm theo tiếng kêu thảm thiết.
– Ái chà!
Vương lão thái bị đạp bất ngờ một cước, hai tay ôm bụng, hai chân vô thức co gối lên cố gắng cuộn người giảm đau, cái dáng như con ba ba lật ngửa, vừa buồn cười vừa thảm hại.
Tất cả mọi người có mặt đều bị cú bộc phát bất ngờ của Giản Tô Tô làm cho chấn động, đờ đẫn tại chỗ.
Giản Tô Tô bước lên đỡ Tử Lai dậy, kiểm tra trước sau xem có bị bà lão đạp gãy xương không.
– Nữ thanh niên trí thức đánh người!!!
Tiếng thét bất ngờ của Diêu Kim Hoa lập tức làm tỉnh đám đông đang xem.
Cô ta thấy mẹ chồng bị thua, liền kéo tay chị dâu thứ hai còn đang ngẩn người, sải bước lên trước vươn tay định túm tóc Giản Tô Tô.
Dương Nhị tẩu lúc này bị em chồng kéo cũng phản ứng lại, nhắm ngực Giản Tô Tô mà vặn tới.
Thấy hai người cùng xông vào mình, Giản Tô Tô vội đẩy Tử Lai sang chỗ hai bác gái vừa định giúp can, rồi nghiêng người né tránh Diêu Kim Hoa đang định túm tóc mình.
Diêu Kim Hoa vốn đã thấp hơn Giản Tô Tô một đoạn, với lại Giản Tô Tô đã cắt bím tóc từng làm cô thua thiệt từ lâu, cô vừa né, Diêu Kim Hoa liền túm hụt.
Một phát hụt làm cô ta mất đà, loạng choạng bước tới hai bước. Đang định giữ thăng bằng để xông lại xé xác Giản Tô Tô thì Giản Tô Tô đã chộp lấy hai ngón tay của Dương Nhị tẩu đang định giở trò hèn, bẻ mạnh ra sau.
– A!! Con nhỏ chết tiệt này còn dám động tay, sống không muốn nữa rồi hả!
Dương Nhị tẩu tay phải đau điếng, tay trái vẫn không quên cấu chặt cánh tay Giản Tô Tô, nhéo một miếng thịt rồi vặn mạnh.
Dương Nhị tẩu quanh năm làm việc nặng, sức tay vốn không nhỏ, lúc này ngón tay như sắp bị bẻ gãy đau đến nỗi càng dâng lên lòng hận, càng ra tay vặn ác hơn.
Giản Tô Tô bị cấu đau, miệng cũng rít lên 'xì' một tiếng. Tay bẻ ngón tay vô lực buông lỏng.
Cô biết lúc này mà buông tay thì lập tức sẽ rơi vào thế hạ phong.
Cô không quên dưới đất còn có một bà lão đang nhăm nhe, cú đạp vừa rồi cô chưa dùng nhiều sức, cũng sợ đạp người ta quá nặng rồi bị ăn vạ.
Giản Tô Tô chịu đau, tay phải lại bẻ mạnh ra sau, rồi giơ khuỷu tay lên đập nhanh vào thái dương Dương Nhị tẩu.
Dương Nhị tẩu chỉ thấy đầu ong lên một cái, tay cũng vô thức buông ra, cả người loạng choạng lùi về sau.
Thấy giải quyết được một tên, Giản Tô Tô lập tức tay trái túm lấy bím tóc bên phải của Diêu Kim Hoa, tay phải giơ lên vung một vòng rồi cho cô ta một cái tát trời giáng.
'Chát!'
Diêu Kim Hoa bị Giản Tô Tô tát thẳng té xuống bên chân Vương lão thái, làm bạn với nhau.
Vương Lai Đệ vốn đang nằm dưới đất ôm bụng 'ai ơi ai ới', bà ta thấy bụng không đau như tưởng, nghe tiếng con dâu liền chống nửa người dậy chờ xem chúng nó xử lý con nhỏ ti tiện kia để trút giận cho mình.
Ai ngờ hai con dâu vô dụng thế, chẳng chiếm được lợi gì đã bị con nhỏ ti tiện đánh lại.
Dương Nhị tẩu lúc này còn đang mơ màng, Diêu Kim Hoa thì tức muốn nổ phổi.
Cô ta lại thua thiệt dưới tay một con nhỏ, chị dâu thứ hai ít ra còn cấu được một cái, còn cô ta đến một sợi tóc cũng không chạm được đã bị ăn tát, nói ra thật mất mặt chết người.
Lúc này mặt cô ta sưng vù một bên, nhìn đáng sợ nhất, má trái nóng đến tê dại, há mồm ra khớp tai cũng đau.
Cô ta biết mình không phải đối thủ của con nhỏ, liền ngồi bệt xuống đất vỗ đùi gào khóc.
– Còn có thiên lý không hả? Thanh niên trí thức thành phố ức hiếp nông dân! Đánh con tôi xong lại đánh mẹ chồng tôi! Đồ súc sinh! Già trẻ không tha! Đây là muốn cưỡi lên đầu chúng tôi mà giật cục ị đây mà! Còn có thiên lý không hả! Người trong thôn mình cứ để người ngoài thành phố bắt nạt thế này à!
Diêu Kim Hoa học cái trò vận động của Vương lão thái y hệt.
Dân thôn Đông Bắc vốn chất phác, nhưng lại cực kỳ nghĩa khí và bảo vệ người mình.
Mới vừa rồi còn ngẩn người, bây giờ đã có người mặt mày không vui, bắt đầu xắn tay áo lên.
