Chương 85: Chuồn mất
“Anh, về nhanh thế? Tay chị tôi thế nào rồi? Có bị gãy xương không?”
Thôi Dương đặt xẻng xuống đất, đứng sang một bên: “Mai đất đắp giường lò chắc cũng đủ rồi. Chú Cẩu nói mai sẽ làm nốt bếp ở bếp lớn và giường lò cho mấy nữ thanh niên trí thức… Anh, mặt anh sao thế? Đỏ quá?”
Tưởng Bách Chu phủi tay Thôi Dương đang đưa ra, bực mình nói: “Đừng có lấy cái tay bê bết bùn đất của cậu mà quờ vào mặt tôi.”
Thôi Dương phủi đất trên tay, nhân lúc Tưởng Bách Chu không để ý, nhanh tay quệt một cái lên mặt anh ta, đắc ý xong liền nhảy ra xa mấy mét, cái điệu bộ chọc tức vô cùng.
“Anh Chu!”
Tưởng Bách Chu ghét bỏ lấy mu bàn tay lau đất trên mặt, thì thấy Yến Tử từ tiền viện đi sang.
“Này, chị Tô Tô bảo em đưa cho anh đây, chị ấy nói anh chạy nhanh quá.”
Nói rồi đưa ra một chiếc lọ sứ nhỏ màu trắng.
“Thuốc mỡ này là chị Tô Tô mang từ nhà đến, nghe nói là phương thuốc gia truyền độc đáo, trị ngoại thương rất hiệu quả. Tay em bị phồng rộp, bong cả mảng da to, bôi cái này hai ngày là khỏi.”
Nghe đến tên Giản Tô Tô, nhớ lại lúc nãy cô ghé sát mặt, làn da hồng hào mịn màng của thiếu nữ như quả đào, đến cả lông tơ trên mặt cũng thấy rõ mồn một.
“Tôi không cần cái này, trả lại đi.” Tưởng Bách Chu che giấu vẻ không tự nhiên trên mặt, đẩy tay Tần Ngọc Yến ra.
“Sao lại không cần chứ? Anh nhìn tay anh kìa, Linh Lang ra tay cũng không nặng thế. Mà bà lão kia nhìn đã thấy không vệ sinh rồi, biết đâu tay bà ta rửa chưa, đã sờ vào cái gì trước đó?” Nói xong liền nhét thuốc vào tay Tưởng Bách Chu.
“Chị Tô Tô bảo, đồ nhà mình, tha hồ mà dùng.” Trước khi đi còn không yên tâm dặn dò thêm: “Anh Dương, anh trông anh ấy bôi thuốc đấy!”
“Rõ!”
Thôi Dương cười hì hì làm động tác chào.
Cuối cùng Tưởng Bách Chu cũng bị câu “không vệ sinh” của Tần Ngọc Yến làm cho dao động. Tiện tay nhét lọ sứ vào túi quần.
“Anh, em đang để ý anh đấy nhé.” Thôi Dương cong hai ngón tay, chỉ vào mắt mình, rồi lại chỉ vào Tưởng Bách Chu từ xa.
“Biết rồi, tắm xong sẽ bôi.”
“Ơ, anh còn chưa nói tay chị tôi thế nào?”
“Ngón trỏ nứt xương.”
“Mẹ, thằng Dương lão tam đúng là không phải thứ tốt, ra tay nặng thế với con gái. Xong rồi, xong rồi, em còn tưởng mấy hôm nữa chuyển nhà được ăn lẩu chị tôi nấu.” Thôi Dương ôm ngực, vẻ mặt đau thương tột độ.
“Cô ấy bị thương tay trái, không ảnh hưởng tay phải cầm muôi.” Tưởng Bách Chu không thèm để ý đến cái đồ diễn sâu này.
“Trời ơi, sao anh có thể nói ra câu lạnh lùng thế hả? Chị tôi bị thương rồi, anh còn mong chị ấy nấu ăn bằng một tay à? Anh thế này thì ế cả đời đấy. Chiều nay nghe chị tôi gặp chuyện, thấy anh chạy nhanh thế, tưởng anh đối xử với chị tôi khác mấy đứa con gái khác, hóa ra em nhìn nhầm rồi!”
Thôi Dương với bộ dạng mắng kẻ bạc tình đã hoàn toàn chọc giận Tưởng Bách Chu. Anh lao tới, đạp một cước thẳng vào mông cái thằng còn đang ba hoa chưa dứt.
“Cậu nói hết cả rồi còn gì!”
“Tôi chỉ nói cô ấy bị thương tay trái, không ảnh hưởng tay phải cầm muôi, bao giờ tôi bảo cô ấy nấu cơm?”
“Cậu chọc tức thế, cậu mới ế cả đời ấy!”
Đạp một cước vẫn chưa hả giận, Tưởng Bách Chu lại đuổi theo mắng thêm một câu rồi lại đạp, đạp liền mấy cước mới thôi.
Tối hôm đó, Thôi Dương rưng rưng ngồi xổm bên giếng giặt quần, còn bị người ta hỏi sao không ngồi ghế.
Hu hu hu, có phải nó không muốn ngồi đâu, anh nó đạp cho mông sưng vù rồi.
Nhà họ Dương.
Diêu Kim Hoa vừa làm bếp vừa chửi rủa, nấu cơm cho cả nhà. Trước đây việc này toàn do chị Hai Dương làm.
Ai ngờ hôm nay vừa về đến nhà, chị Hai Dương đã nôn mửa, động một tí là chóng mặt buồn nôn.
Vương Lai Đệ nằm trên giường rên hừ hừ, nhưng vẫn không quên sai bảo Diêu Kim Hoa làm việc.
Còn tưởng con gà mái không đẻ trứng nhà mình cuối cùng cũng có động tĩnh, Vương Lai Đệ hiếm hoi có một niềm vui trong ngày, kéo theo nhìn thằng Dương lão nhị cũng thuận mắt hơn nhiều.
Mãi đến nhiều ngày sau, bụng chị Hai Dương vẫn không thấy động tĩnh gì, gọi bác sĩ Trương đến mới biết chị Hai Dương buồn nôn nôn mửa là do bị Giản Tô Tô đánh mạnh vào huyệt thái dương gây chấn động não, nghỉ vài hôm là khỏi.
Vương Lai Đệ lúc này mới biết mình vui hụt. Còn tưởng con vợ thằng hai có tin vui, nôn có hai hôm là hết.
Hóa ra vẫn là con gà mái chỉ biết “cục tác” mà không biết đẻ trứng.
Lại còn vì tự dẫn xác đến mà bị bác sĩ Trương giữ lại, moi thêm 8 hào tiền thuốc mới tha cho, bảo là nợ của cái thứ nghiệt chủng Tử Lai.
Đau lòng đến nỗi Vương Lai Đệ lại phải nằm thêm mấy ngày trên giường.
Đừng thấy Giản Tô Tô đánh rụng hết răng của Dương lão tam, nhưng cũng không nặng bằng cú của Tưởng Bách Chu.
Chưa kịp để dân làng khiêng về đến nhà, Dương lão tam đã tỉnh. Chỉ là thấy mất mặt, nên cố chịu đến khi khiêng lên giường, người ta đi hết mới mở mắt.
“Mẹ, con không nuốt trôi cục tức này!” Dương lão tam từ nhỏ đã là út trong nhà, vợ lại sinh được cháu trai duy nhất, luôn là đứa được cưng nhất.
Bao giờ phải chịu tội như thế này, lại còn mất mặt thế này.
“Con à, mẹ không đấu lại nó được. Đội trưởng rõ ràng thiên vị mấy đứa thanh niên trí thức đó. Nhà mình không chỉ phải đền tiền cho cái con tiện nhân kia, cả nhà còn phải đi hố phân. Hu hu hu, con ơi, nhà mình bị cái con tiện nhân đó ám rồi…”
“Minh không được thì chơi tối… Mẹ, không thể tha cho nó!”
“Thế con nói làm thế nào?”
…
Ngoài sân, Dương lão nhị nghe thấy lời của thằng ba và mẹ già dưới cửa sổ, tiếng bổ củi càng to hơn. Anh ta không nghe thấy gì cả, anh ta không muốn chọc vào cái nữ sát tinh đó nữa.
“Hệ thống, điểm danh.”
【Chúc mừng ký chủ nhận được một sợi dây buộc tóc bị Vương Thú Nhân vứt bỏ.】
Khoan đã, hình như có thứ gì đó không sạch sẽ lẫn vào rồi?
“Thống à, em ra đây, chị em mình nói chuyện. Em nói cho chị biết đây là cái thứ gì?”
【Ký chủ thân mến, tuy đây là đồ bị Vương Thú Nhân vứt bỏ, nhưng nó hoàn toàn mới tinh. Vừa đẹp, vừa chắc.】
【Quan trọng nhất là nó được Vương Thú Nhân tự tay làm từ lần lột da cuối cùng trước khi trưởng thành.】
“Ừ, thế đồ tốt như vậy, sao hắn lại vứt đi?”
【Ký chủ, đây là một sự cố đẹp… Vương Thú Nhân vốn có một mái tóc dài màu đỏ rất đẹp, sau đó Vương Phi của hắn cho rằng hắn trọc đầu trông đẹp hơn, nên…】
“Cứ bịa đi. Trước kia ít nhất còn có bảo hiểm 10 vàng, giờ không những không nợ, mà vàng cũng không cho.”
【Oan quá mà ký chủ. Chị nhìn xem sợi dây da này có hợp với miếng ngọc cổ tàn khuyết trong gói quà tân thủ của chị không?】
Hình như có thứ này thật. Giản Tô Tô dùng ý thức lục tìm trong kho, phát hiện nó bị vứt vào góc sâu nhất.
【Ký chủ, lúc đó bản thống đã nhắc chị rồi, vật phẩm đặc biệt tốt nhất nên đeo trên người. Chị còn nói hôm sau sẽ tìm dây… Ký chủ, trùng hợp thế nhỉ, dây chẳng phải đến rồi sao?】
