Chương 92: Rơi xuống nước
Hai người xách lỉnh kỉnh từ bách hóa bước ra, lập tức lại chen lên xe buýt về công xã.
Cuối cùng cũng kịp giờ mở cửa của quán ăn quốc doanh công xã, nhưng tiếc là đến quá muộn, trên bảng đen chỉ còn mỗi đồ chay, hai người đành mỗi người gọi một tô mì thịt heo cho đỡ đói.
Lúc đi còn không quên gói mấy cái bánh bao thịt mang về.
Ông già Ngưu nhất quyết không chịu nhận bánh bao thịt của Giản Tô Tô, cuối cùng cô phải nhét thẳng vào miệng ông mới thôi.
Thấy hai cô mua nhiều đồ thế, ông Ngưu còn đặc biệt lôi ra hai cái bao tải rách để che đậy đồ đạc cho họ.
Giản Tô Tô không khỏi cảm thán, vẫn là người tốt nhiều, đời đâu có lắm kẻ xấu. Ai ngờ cái tát vào mặt lại đến nhanh thế.
May mà hôm nay đi công xã không đông, chỉ có hai người thôn bên xuống xe ở ngã tư.
Ông Ngưu trực tiếp đánh xe bò tới cửa sau mới mở của điểm thanh niên trí thức, hai người phải chuyển ba chuyến mới mang hết đồ vào nhà.
Hôm nay mua khá nhiều đồ, Giản Tô Tô cũng không định giữ lại hết, như cái chậu men cô đã có hai cái đủ dùng, thừa ra có thể đổi cho người khác ở điểm thanh niên trí thức.
Hai cô hoàn toàn mang tư duy thời hiện đại chưa kịp chuyển đổi, bất kể có dùng được hay không, tạm thời dùng hay không, chỉ cần người ta nói rẻ không cần phiếu là hai người mua như không mất tiền, nếu không phải xách không xuể, lại còn vì có nhau bên cạnh không tiện nhét trộm vào không gian, chứ không thì đã gom gần hết đống đồ của Lưu Quyên rồi.
Ở thời này, một câu “không cần phiếu” còn có sức hút hơn cả “3, 2, 1 lên link” trong livestream thời hiện đại.
Với đống đồ hai cô mua hôm nay, nếu dám đem ra chợ đen, quay tay một cái là lời gấp đôi còn hơn.
Món nợ ân tình này lớn quá, đồ trong tay Giản Tô Tô không thích hợp để đem đi biếu xén, chỉ đành đợi khi có sơn hào rồi, gửi cho dì Lưu và chị Phương Phương nhiều hơn.
“Tớ ra sông xử lý cái này, cậu nhớ treo thịt xuống giếng nhé.” Giản Tô Tô bóp mũi quăng lòng già và phổi heo vào giỏ, xách kéo mới mua định ra cửa.
Triệu Vãn lo lắng nhìn tay trái của cô, “Cậu làm được không? Hôm nay họ đã nói với đội trưởng rồi, sẽ về sớm giúp, hay là đợi mọi người về hãy làm?”
Giản Tô Tô từ chối một cách không để tâm, “Không sao, đồ người khác rửa tớ không dám ăn.” Cô có khẩu trang và găng tay công nghệ cao, rửa mấy thứ này chuyện nhỏ, chỉ có một ngón tay không tiện thôi, không ảnh hưởng gì.
Giản Tô Tô tìm đến chỗ đất lành lần trước, ngước lên nhìn sang bờ sông bên kia, hôm nay không có anh tủ lạnh hai cánh đến gánh nước, cô bĩu môi tiếc nuối, rồi tập trung làm việc.
Đường quen lối thuộc xử lý xong lòng già, Giản Tô Tô cầm kéo cắt sạch hạch bạch huyết trên ống phổi, rồi dùng gáo dừa mang theo rót nước vào phổi.
Lúc này không có vòi nước, cô chỉ có thể tự tay làm đi làm lại. Mãi đến khi rót được bảy tám lần, nước ép ra không còn đục nữa, phổi cũng trở nên trắng tinh mới thôi.
Ngồi xổm hơn một tiếng, chân cô tê cứng, phải vịn cây từ từ đứng dậy cho máu lưu thông.
Đúng lúc này, lưng cô bỗng bị một lực mạnh đẩy tới, chân còn đang tê chưa hết, bị đẩy như vậy, đầu gối cô khuỵu xuống, chân loạng choạng, cả người mất kiểm soát lao đầu xuống nước.
“Cứu với! Có người rơi xuống nước…”
Dân làng bên kia sông nghe tiếng liền chạy ùa ra bờ sông.
Triệu Vãn ở điểm thanh niên trí thức đợi mãi không thấy người về, định ra sông tìm, cô vẫn không yên tâm, cứ cảm thấy Giản Tô Tô không đáng tin lắm, sợ cô ấy lại làm ngón tay bị thương lần hai.
Vừa ra tới bờ sông, đang lần theo từng bóng cây, thì đâm sầm vào một người phụ nữ hốt hoảng.
Triệu Vãn bị cô ta húc loạng choạng, chưa kịp nhìn mặt thì người ta đã chạy mất hút.
Cô nhìn bóng lưng thấy hơi quen, đang nhớ lại người này là ai thì nghe tiếng bên kia sông hô có người rơi xuống nước.
Trong lòng cô lập tức dâng lên dự cảm chẳng lành, cũng chạy về phía có tiếng động.
Hai người sau một ngày lái xe cuối cùng cũng tới Lộc Sơn Thôn, Giản Chấp Ý xuống xe hỏi thăm vị trí điểm thanh niên trí thức.
Tần Thì Yến ngồi xe cả ngày định xuống duỗi chân, tiện thể hút điếu thuốc thư giãn, ngũ giác nhạy bén của anh lập tức nghe thấy động tĩnh từ bờ sông.
Bản năng thiên chức của người lính khiến anh vứt luôn điếu thuốc mới hút một hơi, chạy về phía chỗ đang nhấp nhô giữa sông.
Binh vương của Quân khu Hà Bắc, trăm mét 11 giây 03, chớp mắt đã tới chỗ Giản Tô Tô rơi xuống, người đàn ông cởi giày không chút do dự nhảy xuống.
Giản Chấp Ý vừa định tìm ai đó hỏi đường tới điểm thanh niên trí thức, thì thấy mấy bà cô vừa nãy còn đang nhìn bộ quân phục của anh lấy làm lạ, nghe thấy có người rơi xuống nước, đều ba chân bốn cẳng chạy ra bờ sông.
Bỏ mặc Giản Chấp Ý đang định chào theo nghi thức ở đó. Lúc này anh đã nghe rõ tiếng kêu từ xa, cũng vội vàng chạy theo đám đông ra bờ sông.
Khi Giản Chấp Ý chạy tới bờ sông, Tần Thì Yến đang bế một cô gái từ dưới nước đi lên.
Thiếu nữ ướt sũng, tóc xõa tung, theo bước đi của Tần Thì Yến còn nhỏ nước.
Quần áo trên người tuy là màu sẫm, nhưng lúc này cũng dính chặt vào cơ thể, hiện lên đường cong đặc trưng của phái nữ.
Tần Thì Yến khom người đặt cô xuống đất, vừa chuẩn bị hô hấp nhân tạo cho nữ đồng chí bị rơi xuống nước, thì nghe một tiếng gầm.
“Tần Thì Yến! Mày bỏ ra cho tao!”
Giản Chấp Ý sợ đến nỗi giọng lạc đi.
Anh thoáng nhìn thấy Tần Thì Yến ôm một cô gái tóc ngắn, tưởng chỉ là cứu một nữ đồng chí bị rơi xuống nước, ai ngờ tới gần nhìn kỹ, người trong lòng sao quen thế, sao cứ như em gái bảo bối của anh vậy.
Em gái bảo bối của anh có cao thế này đâu, có gầy thế này đâu, tóc có ngắn thế này đâu… mẹ nó, đúng là em gái bảo bối của anh rồi.
Giản Chấp Ý sợ đến suýt vấp ngã, lăn lộn bật dậy đẩy Tần Thì Yến ra, cởi áo khoác đắp lên người Giản Tô Tô, định làm hô hấp nhân tạo cho em gái.
Triệu Vãn thở hổn hển chạy tới bờ sông, thì thấy một anh đẹp trai mặc quân phục phong cách thanh lãnh cấm dục, đặt Giản Tô Tô xuống bờ, quỳ một gối, tay đã hướng về ngực cô, cô tối sầm mặt mày suýt quỳ xuống, chưa kịp chạy tới thì một người mặc quân phục khác gào thét đau đớn đẩy anh đẹp trai cấm dục sang một bên.
Bàn tay to trực tiếp đặt lên ngực Giản Tô Tô.
Triệu Vãn chỉ thấy tối sầm, tối sầm, lại tối sầm.
Dùng tốc độ bộc phá lớn nhất đời mình, cô đẩy mạnh vào vai người đàn ông đó, mắt đỏ hoe như sắp phun lửa.
Hai người này là ai vậy, bộ đội thì sao, cứu người cũng không được, đừng tưởng cô không nhìn ra, hai thằng đàn ông này giành nhau làm hô hấp nhân tạo cho Tô Tô đấy.
Nhất là thằng đàn ông đến sau, mặt mũi cũng ra người ra ngợm, nhìn là thấy độc đoán vô lý, không thấy nó đẩy cả thằng mặt vô cảm kia ngã rồi à.
