Chương 59: Chuyện bạo hành gia đình 26
Thanh Tư vừa ra khỏi nhà đã nhìn thấy xe của Hứa Mặc.
Cô ngồi vào trong xe, tinh thần lúc này rất tốt, bèn quan sát kỹ nội thất trang trí bên trong.
"Cũng tạm ổn nhỉ?"
Hứa Mặc cười hỏi: "Nếu em không thích thì anh đổi nội thất khác."
Lúc nói câu này, thật ra anh hơi căng thẳng.
Người trong nhà biết chuyện nhà mình, hiện tại anh nghèo rớt mồng tơi.
"Cũng được." Thanh Tư nhìn lên trần xe, chỉ cảm thấy chiếc xe này mong manh quá. Cô nghĩ không thể chỉ nhìn lên trời, nghĩ đến chuyện chinh phục biển sao, mà còn phải nhìn vào thực tế cuộc sống, chế tạo ra vài vật liệu có thể dùng cho dân sinh.
Ví dụ như vật liệu giúp xe hơi chắc chắn hơn, phòng khi xảy ra tai nạn thì xe không nát, người không chết.
Hứa Mặc lái xe hòa vào dòng xe đông đúc, chậm rãi bò về phía trước.
Phía trước là đèn đỏ, trước đầu xe bọn họ đã xếp một hàng dài.
Một tay Hứa Mặc giữ vô lăng, tay kia từ từ bò tới, bất ngờ nắm lấy tay Thanh Tư, chỉ nắm một cái rồi như bị giật mình vội vàng rụt lại.
Mặt anh đỏ bừng, đến vành tai cũng đỏ ửng.
Thanh Tư liếc nhìn Hứa Mặc.
Hứa Mặc càng thêm căng thẳng: "Anh, anh chỉ là..."
Sau đó, bàn tay hơi lạnh của Thanh Tư nắm lấy tay Hứa Mặc.
Tay cô không mềm mại, lòng bàn tay có vài vết chai, sờ vào không mịn màng như tay nhiều cô gái bây giờ, nhưng Hứa Mặc lại đặc biệt thích.
Anh nắm lại, thỉnh thoảng còn sờ những vết chai trong lòng bàn tay Thanh Tư.
"Những cái này là do đâu vậy?"
Thanh Tư vẻ mặt nhàn nhạt: "Làm nông mà thành."
Nguyên thân không phải người chỉ biết đọc sách, không đụng tay vào việc gì. Khi đi học, chỉ cần có thời gian rảnh là cô lại giúp nhà làm nông, thu hoạch hè, thu hoạch thu, cô đều phải bận rộn nhiều ngày, có lúc mệt đến mức chỉ muốn nằm bẹp xuống đất không dậy nổi.
Hứa Mặc nghe mà xót xa: "Mệt không?"
Thanh Tư trước mặt Hứa Mặc không hay nói dối: "Lúc đó rất mệt, bây giờ nghĩ lại thấy khá thú vị. Hồi nhỏ không có tiền mua đồ ăn vặt, mùa thu hoạch thì chặt những cây ngô non, gặm thấy ngọt lịm, nhưng ăn nhiều dễ bị loét miệng. Mùa hè thì hái vài bông lúa mì còn xanh đem nướng, nướng chín rồi bóc hạt ra ăn cũng ngon lắm."
Cô kể những chuyện thú vị đó bằng giọng điệu bình thản không chút gợn sóng.
Hứa Mặc nghe rất chăm chú: "Nghe thú vị thật, có thời gian anh theo em về chơi được không?"
"Được." Thanh Tư trả lời rất nghiêm túc: "Nhưng anh đừng chê bẩn, đừng chê mệt."
Đang nói thì xe phía trước nhích lên, Hứa Mặc vội vàng buông tay Thanh Tư để lái xe.
Trên đường đi cứ dừng dừng đi đi, chẳng mấy chốc đã đến nơi tổ chức tiệc.
Hứa Mặc dừng xe, Thanh Tư đẩy cửa bước xuống.
Hứa Mặc cũng vội vàng xuống theo.
Anh hơi căng thẳng hỏi: "Anh vào cùng em được không? Anh, anh sợ họ bắt nạt em."
Câu này khiến Thanh Tư mím môi cười nhẹ.
Cô không nói gì, mà dùng hành động để trả lời.
Cô nắm tay Hứa Mặc đi về phía cửa lớn khách sạn.
Buổi tiệc lần này do La Lâm Sơ tổ chức.
Nhà La Lâm Sơ giàu có, hồi đi học cô ta đã ngày ngày dùng đồ hiệu, với phong cách đại gia của mình trở thành nhân vật nổi bật trong lớp.
Lần này La Lâm Sơ cũng không đổi phong cách đại gia, bao trọn một phòng rất lớn trong khách sạn, còn mời rất nhiều bạn học ở lại Kinh Thành.
Phùng Tiểu Huệ đến sớm, vừa đến đã giúp La Lâm Sơ sắp xếp.
Đợi La Lâm Sơ đến, cô ta cứ đi theo bên cạnh La Lâm Sơ.
Cô ta nhỏ giọng kể cho La Lâm Sơ vài chuyện về Thanh Tư.
"Sơ Sơ, lát nữa cô ta đến tớ sẽ vạch trần trước, xem cô ta xuống đài thế nào, cũng để Tả Hạo nhìn rõ cô ta là người thế nào..."
La Lâm Sơ cười cười: "Không hay lắm đâu, dù sao cũng là bạn học cũ."
Phùng Tiểu Huệ hừ lạnh một tiếng: "Bạn học cũ gì chứ, cô ta xứng sao."
Các bạn học đến sau nhiều người đều lại gần La Lâm Sơ nói chuyện.
Đợi Tả Hạo đến, lại có vài người vây quanh Tả Hạo.
Tả Hạo mặt mang theo nụ cười đi đến bên La Lâm Sơ: "Sao không đợi anh?"
La Lâm Sơ nhếch môi cười: "Nhà anh xa, đợi anh thì mất thời gian, chi bằng em đến trước, dù sao em là chủ tiệc, phải đến sắp xếp trước chứ."
Cô vừa nói vừa khoác tay Tả Hạo: "Lát nữa mình cùng về."
Các bạn học vây quanh thấy vậy đều hỏi: "Hai người đến với nhau rồi à?"
La Lâm Sơ cười gật đầu: "Ừ, đã đính hôn rồi, lúc kết hôn mọi người nhất định phải đến nhé."
"Nhất định rồi." Phùng Tiểu Huệ là người đầu tiên hưởng ứng.
Cô ta lớn tiếng hô: "Các bạn, lớp mình có người nội bộ tiêu hóa rồi, nào, chúng ta cùng nâng ly chúc mừng Lâm Sơ và Tả Hạo đến được với nhau."
Rất nhanh đã có người hưởng ứng.
La Lâm Sơ cười càng ngọt.
Vẻ mặt Tả Hạo lại có vài giây không tự nhiên.
Mọi người tụ tập nói chuyện một lúc, Phùng Tiểu Huệ liền nhìn về phía cửa.
Nhìn vài lần, cô ta bĩu môi: "Đúng là làm giá, người như cô ta thì lắm tâm địa xấu."
La Lâm Sơ cúi mắt cười nhẹ.
Cô khoác tay Tả Hạo hỏi: "Thanh Tư không phải không dám đến chứ?"
Tả Hạo cười ngượng: "Chắc, không đâu, anh, anh xác nhận lại với cô ấy."
Anh vừa nói vừa định lấy điện thoại.
La Lâm Sơ giữ tay anh: "Sao, còn muốn tái hợp à."
Tả Hạo trong mắt lộ vẻ mất kiên nhẫn: "Sao có thể, anh đối với em thế nào em không biết sao, hơn nữa chuyện bao nhiêu năm trước rồi, em còn giữ mãi không buông à, yên tâm, bây giờ trong lòng trong mắt anh chỉ có em."
Miệng anh nói vậy, trong lòng lại mắng La Lâm Sơ tùy hứng.
Nếu không phải nhà đầu tư thất bại khiến việc làm ăn sa sút, Tả Hạo sao có thể chịu đựng tính tiểu thư của La Lâm Sơ.
Anh vốn không thích La Lâm Sơ, bây giờ cũng không thay đổi sở thích, người anh coi thường nhất chính là loại phụ nữ tùy hứng làm càn như La Lâm Sơ.
Đúng lúc Tả Hạo dùng lời ngon tiếng ngọt dỗ La Lâm Sơ, cửa phòng mở ra.
Mọi người không tự chủ nhìn về phía cửa.
Chỉ thấy ở cửa đứng một đôi trai tài gái sắc.
Triệu Thanh Tư nhiều năm không gặp mặc một bộ váy đỏ, trang điểm tinh tế, mang nụ cười đoan trang, khoác tay một người đàn ông tuấn tú chậm rãi bước vào.
Nhiều năm không gặp, Triệu Thanh Tư vẫn xinh đẹp như xưa.
Không đúng, cô còn đẹp hơn trước.
Hồi đi học cô đẹp kiểu non nớt, bây giờ cả người chín chắn hơn nhiều, sự chín chắn này khiến cô càng thêm rực rỡ, là kiểu đẹp khiến người ta hoa mắt, nhìn một cái là kinh diễm vô cùng.
Dù trong lòng coi thường con người Triệu Thanh Tư, nhưng đa số bạn học ở đây vẫn phải thầm cảm thán gương mặt Triệu Thanh Tư thật đẹp, dáng người cũng thật đẹp.
Tả Hạo trực tiếp nhìn đến ngẩn người.
Anh vốn thích kiểu mỹ nhân đậm nét như Thanh Tư, năm đó Thanh Tư so với bây giờ thật ra còn non nớt nhạt nhòa, nhưng lúc đó Tả Hạo đã rất rất thích rồi.
Bây giờ Thanh Tư chín chắn diễm lệ, phóng khoáng đứng trước mắt, anh càng không khống chế được tâm thần.
Tim anh đập rất nhanh, cảm giác tim muốn nhảy ra khỏi cổ họng.
La Lâm Sơ tức gần chết.
Cô véo Tả Hạo một cái, rồi mang theo nụ cười: "Thanh Tư đến rồi, bọn mình đang nói về cậu đây, cậu đến muộn rồi, phải phạt ba ly."
