Chương 71: Ta làm cơ sở hạ tầng ở cổ đại (5)
Liễu Phi Hổ thật sự về nhà bàn bạc với cha và anh trai.
Chủ yếu là bàn với cha.
Liễu Phi Hổ tuy là tiểu lang nhưng lại là con một.
Người anh trên đầu hắn không phải anh ruột mà là con nuôi của cha hắn.
Năm xưa cha hắn thành thân mấy năm liền không sinh được con, bèn nhận nuôi một đứa trẻ mồ côi, nuôi đến mười mấy tuổi mới sinh ra Liễu Phi Hổ.
Liễu Thái công này không phải người đại thiện cũng chẳng phải kẻ ác, nhận nuôi đứa trẻ thì tất nhiên cũng hết lòng dạy dỗ.
Sau này có Liễu Phi Hổ, ông cũng không bạc đãi Liễu đại lang.
Chỉ có điều, cơ nghiệp của Liễu gia trang là để lại cho Liễu Phi Hổ.
Anh hắn cũng được chia chút gia sản nhưng không nhiều.
Liễu đại lang này cũng không phải kẻ tham lam, sau khi hắn thành thân, Liễu Thái công chia cho ít tiền của, hắn dùng số tiền đó mua nhà mua đất, sau còn theo người ta buôn bán kiếm được cơ nghiệp không nhỏ.
Nay tuy vẫn dựa vào Liễu gia trang mà sống nhưng lại sống cuộc sống riêng của mình.
Liễu Phi Hổ về nhà nói có thể mua được gạch đỏ và xi măng của Thẩm gia với giá ưu đãi, Liễu Thái công liền nói: “Để khi nào rảnh ta đi bàn với nhạc phụ con một chuyến.”
Cha đã nói sẽ đi bàn với nhạc phụ, Liễu Phi Hổ bèn quăng chuyện này ra sau đầu.
Nhưng Liễu Thái công lại bắt đầu suy nghĩ.
Ông tuy không hiểu vì sao Thẩm gia trang lại huy động lớn như vậy để xây tường, nhưng Liễu gia trang cũng đâu kém gì, Thẩm gia xây được thì ông cũng xây được.
Hôm sau Liễu Thái công liền đến Thẩm gia trang bàn chuyện mua gạch với Thẩm Thái công.
Thẩm Thái công biết làm sao được.
Con gái ông đã mở lời giảm giá cho người ta, ông còn không nhường chút lợi sao.
Thẩm Thái công bèn gọi Thanh Tư đến, bảo nàng chia bớt gạch và xi măng.
Lúc này Thanh Tư đã cải tiến lò nung thêm, mỗi ngày sản xuất gạch và xi măng nhiều hơn.
Thẩm gia trang dùng không hết, nàng đang tính chuyện bán ra ngoài, vừa hay Liễu gia tìm đến, đương nhiên phải bán rồi.
Thanh Tư cười ngồi xuống: “Bá phụ đã muốn mua thì tất nhiên sẽ bán cho bá phụ giá rẻ nhất, chỉ có điều sau này xin bá phụ chiếu cố việc buôn bán của chúng ta, nếu có ai hỏi, bá phụ giúp chúng ta quảng cáo một chút.”
Thanh Tư thầm nghĩ coi như làm quảng cáo vậy.
Liễu Thái công rất sảng khoái đồng ý.
Khi ông về, Thẩm gia phái người dùng mấy chiếc xe lớn chở mấy xe gạch và xi măng đến.
Sau khi Thẩm gia khởi công, Liễu gia cũng bắt đầu xây tường.
La Sơn
Sơn trại trên La Sơn không xây trên đỉnh núi mà ở lưng chừng núi.
Sơn trại thật ra không lớn lắm, xây dựng cũng đơn sơ.
Chỉ có trại chủ và huynh đệ kết nghĩa của hắn ở nhà ngói, còn lại đều ở nhà tranh.
Đại sảnh tụ nghĩa và nhà ngói nằm ở giữa, xung quanh là mấy vòng nhà tranh.
Người trong sơn trại ở không ra gì nhưng ăn uống lại khá.
Dù sao La Sơn trại chiếm một vùng rộng lớn, đất dưới chân núi đều là của bọn họ, ngoài ra còn chiếm gần nửa La Hồ.
Vùng này sản vật phong phú, cộng thêm mấy năm nay thời tiết tốt, dù không đi cướp bóc, chỉ tự trồng trọt đánh cá cũng đủ ăn.
Người trên La Sơn thường xuống núi dò la tin tức.
Dù sao bọn họ đều là kẻ lưu vong, hoặc bị quan phủ truy nã, hoặc bị kẻ xấu hãm hại không có chỗ dung thân, đành phải lên núi làm cướp, không cẩn thận không được.
Hôm nay cũng vậy.
Tiểu Thất từ bên ngoài trở về, đi thẳng đến tìm đại trại chủ Diêu Sùng.
Hắn không kịp uống ngụm nước nào, khàn giọng nói: “Đại ca, dưới núi Liễu gia trang và Thẩm gia trang đều đang xây dựng lớn, ta cố ý đến xem, đều đang xây tường, đại ca không biết chứ, hai nhà này giàu lắm, xây tường đều dùng gạch, xây cao lắm, ta ước lượng rồi, cao hơn hai người ta, còn xây cả tháp canh, trông khá đáng sợ.”
Diêu Sùng nghe xong sầm mặt xuống.
Hắn suy nghĩ một hồi cũng không đoán được hai nhà này định làm gì.
Ba thế lực lớn ở địa phương: một là thổ phỉ La Sơn, hai là Thẩm gia và Liễu gia.
Ba nhà nhìn như không liên quan, nước sông không phạm nước giếng, nhưng trong lòng đều đề phòng nhau.
Thẩm gia và Liễu gia sợ người La Sơn xuống núi cướp đồ, người La Sơn cũng sợ hai nhà liên thủ giở trò.
Nay hai nhà cùng hành động, có thể là đã liên thủ.
Đợi một lát, Tiểu Thất lại nói: “Ta còn nghe ngóng được, nghe nói tam nương của Thẩm gia và Liễu gia tiểu lang đã đính hôn.”
Diêu Sùng đập bàn: “Đi mời nhị đương gia.”
Một tên lâu la chạy vội đi, chạy ra sau núi mời nhị đương gia.
Hắn chạy đến sau núi, từ xa đã thấy bóng lưng nhị đương gia mặc áo trắng.
Nhị đương gia đứng trên sườn núi đón gió, gió thổi bay vạt áo trắng, khiến thân hình hắn càng thêm mảnh khảnh, trông như sắp đắc đạo thành tiên.
“Nhị đương gia.” Tên lâu la gọi một tiếng.
Nhị đương gia quay người nhìn lại.
Tên lâu la lại một lần nữa bị nhan sắc của nhị đương gia làm cho choáng váng.
Hắn thầm nghĩ nhị đương gia với dung mạo và khí chất này, đáng lẽ phải là văn nhân viết chữ vẽ tranh, sao lại nghĩ không thông mà đi làm thổ phỉ.
“Có chuyện gì?” Nhị đương gia mặt lạnh tanh, trên mặt còn mang theo vài phần mệt mỏi.
Tên lâu la nuốt nước bọt: “Đại đương gia mời.”
Nhị đương gia phất tay áo, chắp tay sau lưng: “Dẫn đường.”
Đến đại sảnh tụ nghĩa, Diêu Sùng gọi nhị đương gia: “Nhị đệ lại đây.”
Nhị đương gia ngồi xuống, Diêu Sùng kể lại chuyện Tiểu Thất dò la được: “Nhị đệ thấy thế nào?”
Nhị đương gia suy nghĩ: “Để mai ta đích thân đi dò la một chuyến, đại ca không cần quá lo lắng.”
Diêu Sùng gật đầu: “Xem tình hình rồi tính.”
Người dưới La Sơn đều biết đại đương gia nhưng ít ai thấy nhị đương gia.
Nhị đương gia không biết võ, là văn nhân, từng đỗ tú tài, chỉ vì bị kẻ gian hãm hại cả nhà thảm tử, một mình hắn không có đường đi, lúc đó được Diêu Sùng cứu, bèn bái Diêu Sùng làm đại ca, theo hắn lên núi làm cướp.
Dung mạo và khí chất của hắn, dù đi trên phố cũng không ai nghĩ hắn là thổ phỉ.
Thẩm gia trang
Thanh Ninh chơi cả ngày về nhà, buổi tối chạy đến phòng Thanh Tư, nhất định đòi ngủ chung giường với Thanh Tư.
Thanh Tư không lay chuyển được đành đồng ý.
Hai chị em rửa mặt xong, thân thiết chui vào một chăn nói chuyện riêng.
Thanh Ninh nói: “Chị, chị bây giờ làm việc này chẳng được lòng ai, nhị ca đã đính hôn từ lâu, sang năm chưa biết chừng tẩu tử sẽ vào cửa, đến lúc đó việc trong nhà phải giao cho tẩu tử, chị có quản tốt đến đâu thì được gì?”
Thanh Tư cười: “Ta quản được ngày nào hay ngày đó, đến lúc đó rồi tính chuyện lúc đó.”
Thanh Ninh lắc đầu: “Không giống đâu, chị đang quản gia thay người khác, chúng ta là con gái, rồi cũng phải gả đi, sau này xuất giá, trong nhà này không có một xu nào là của chúng ta.”
Thanh Tư xoa đầu Thanh Ninh: “Vậy ta không gả, nếu nhất định phải tìm đàn ông thì ta chiêu rể.”
Hả?
Thanh Ninh lập tức tỉnh táo: “Chị, chị thật sự nghĩ vậy? Chị muốn tìm rể ở? Nhưng rể ở khó tìm lắm, đàn ông tốt ai chịu ở rể chứ?”
Thanh Tư véo má Thanh Ninh, dỗ dành: “Không cầu hắn hiển quý, cũng không cầu hắn có bao nhiêu bản lĩnh, chỉ cần đẹp trai, dù nghèo rớt mồng tơi ta cũng nhận.”
Thanh Ninh bắt đầu suy nghĩ.
Nếu chỉ cầu đẹp trai, không cầu gia thế tính tình gì thì cũng không khó tìm.
Nàng còn muốn nói với Thanh Tư nhưng Thanh Tư đã ngủ mất, Thanh Ninh đành bất lực đi ngủ.
Hôm sau, Thanh Ninh ra ngoài từ sớm, vốn định tìm Liễu Phi Hổ chơi, nhưng Liễu Phi Hổ bị cha giữ ở nhà học bản lĩnh, Thanh Ninh đành chơi một mình.
Nàng cưỡi ngựa quanh La Sơn, địa hình vùng này rộng rãi, thích hợp cưỡi ngựa, Thanh Ninh chỉ muốn dạo ngựa.
Cưỡi mấy vòng, từ xa, Thanh Ninh thấy một người đàn ông mặc áo trắng mỏng manh đi tới.
Người đó đi không nhanh, chậm rãi bước đi, nhưng nhìn dáng vẻ thì khí chất người này hẳn không tệ.
Đến gần, Thanh Ninh nhìn người đàn ông một cái, lập tức kinh diễm.
Người đàn ông cao gầy, bộ áo trắng mặc trên người càng thêm phiêu diêu thoát tục, da trắng như ngọc, mày dài mắt phượng, nhìn thế nào cũng thấy dễ nhìn, đẹp trai.
Thanh Ninh bỗng nhớ tối qua nói chuyện với Thanh Tư, Thanh Tư nói muốn tìm một người đàn ông đẹp trai ở rể.
Thanh Ninh cưỡi ngựa đến: “Này, ngươi bao nhiêu tuổi?”
