Chương 79: Ta làm xây dựng cơ bản ở cổ đại 13
Thanh Tư đã sớm nhìn ra Tần Hải coi thường Diêu Sùng.
Hắn không chỉ cho rằng Diêu Sùng ngốc nghếch dễ lừa, mà còn nghĩ y mê đắm nữ sắc, tuyệt đối không phải kẻ làm nên đại sự, thật đáng tiếc cho La Sơn – một nơi địa lợi trời cho như vậy.
Tần Hải càng thêm quyết tâm chiếm bằng được La Sơn.
Thanh Tư thầm cười lạnh trong lòng.
Ngay trước mặt nàng mà dám mưu tính La Sơn, thật coi nàng là người chết rồi sao.
Người của nàng, đồ của nàng, kẻ nào dám đưa tay vào, nàng tất sẽ chặt phăng cái móng vuốt đó.
“Mấy vị này?” Thanh Tư đưa mắt nhìn quanh, ánh mắt dừng trên người Tần Hải, cười hỏi Diêu Sùng.
Diêu Sùng vội nói: “Đây là mấy huynh đệ tốt, bị quan phủ ép đến đường cùng nên đến nương nhờ. Vị này là Tần huynh, vị này là Văn huynh, vị này là…”
Y giới thiệu từng người một, Thanh Tư cười chào hỏi mấy vị kia.
Tần Hải giả vờ đặc biệt khéo léo, nụ cười chân thành, lời lẽ tha thiết, khiến kẻ tâm tư đơn giản phải tưởng hắn là người tốt, là hạng trọng tình trọng nghĩa nhất.
Chào hỏi xong, Thanh Tư liền nói: “Đã đến thì đều là huynh đệ nhà mình. Lát nữa ta sắp xếp chỗ ở, để mấy vị huynh đệ nghỉ ngơi trước, vài ngày nữa sẽ sắp xếp công việc cho các vị.”
Diêu Sùng nghe xong gật đầu lia lịa: “Phải, phải, ta không chu đáo bằng nương tử, đúng là nên sắp xếp chỗ ở, để mấy vị huynh đệ dưỡng sức cho tốt.”
Lúc này nhị đương gia mới ngước lên nói: “Văn Anh huynh đệ võ nghệ cao cường, Tần Hải huynh đệ từng quản tiền lương, Dương Trấn huynh đệ giỏi luyện binh, Yến Nhị huynh đệ khéo ăn nói, Vương Quỳ huynh đệ sức lực hơn người.”
Thanh Tư nghe xong cười nói: “Ta biết rồi, nhất định sẽ sắp xếp vào vị trí thích hợp.”
Nàng nghĩ một chút: “Phiền nhị đệ trước tiên đưa mấy vị đến mấy căn nhà mới xây ở phía đông Tụ Nghĩa Đại Sảnh. Nếu thiếu gì thì nhị đệ cầm đối bài lĩnh về bù vào là được.”
Nhị đương gia chắp tay vâng dạ.
Thanh Tư lúc này mới đứng dậy.
Nàng tiện thể kéo Diêu Sùng lên: “Mấy vị huynh đệ đi đường vất vả, tướng công đừng cứ giữ người ta nói chuyện mãi.”
Diêu Sùng đứng lên: “Nương tử nói phải, nhị đệ mau đi an bài mấy vị ấy.”
Thanh Tư kéo Diêu Sùng đi ra ngoài: “Tướng công, ta có chuyện muốn bàn với chàng.”
Hai người thân mật vô cùng, lúc ra cửa còn nói cười vui vẻ.
Tần Hải nhìn theo, ánh mắt khinh thường không sao che giấu nổi.
Nhị đương gia bỗng quay đầu lại, vừa vặn bắt gặp tia khinh miệt lóe lên rồi biến mất ấy.
Ông sững người một lát, sau đó bật cười.
Nhị đương gia có thể coi là người thông minh nhất trên La Sơn, chỉ sau Thanh Tư.
Ông lại từng trải qua nhiều gian nan, nếm đủ ấm lạnh nhân tình, nên đặc biệt nhạy cảm với cảm xúc và tâm tư con người.
Chỉ suy nghĩ một chút là ông hiểu ngay ý nghĩ của Tần Hải.
Nhị đương gia mang vẻ mặt nhiệt tình dẫn Tần Hải và mấy người kia đi sắp xếp chỗ ở.
Đợi an bài xong, nhị đương gia trở về phòng mình, không khỏi cười lạnh.
Những kẻ này đến nương nhờ, đến làm khách, vậy mà không biết chừng mực, đến nhà người ta lại dám coi thường chủ nhân. Chỉ riêng điểm ấy đã cho thấy Tần Hải không hề nhân hậu đáng tin như lời đồn bên ngoài. Đây chính là hạng tiểu nhân ngoài mặt trông trung hậu, bên trong gian trá.
Nhị đương gia cảm thấy mình phải đi bàn bạc với đại ca, để đại ca cẩn thận đề phòng.
Nhưng ông vừa đứng dậy đã nghĩ đến Thanh Tư.
Ông lập tức tỉnh ngộ, vỗ đầu tự nhủ: “Ta ngốc thật rồi sao, hôm nay đại tẩu biểu hiện khác hẳn mọi khi, nhất định đã sớm nhìn ra bộ mặt thật của Tần Hải. Đại tẩu tinh minh như vậy, đã nhìn ra thì Tần Hải nhất định không thể lấy được lợi gì dưới tay nàng. Có đại tẩu ở đây, ta còn lo lắng làm gì nữa.”
Ông đang nói thì Tiểu Thất xách một bầu rượu bước vào.
“Nhị ca, huynh nói gì thế?”
Nhị đương gia vội cười: “Không có gì, rảnh rỗi nên tự nói một mình vài câu thôi.”
Tiểu Thất vào phòng, đặt bầu rượu xuống: “Đại tẩu hôm trước chia phần thịt khô để dành mùa đông chưa ăn hết. Ta cắt một ít, lại làm thêm chút rau dại non trộn, đến tìm nhị ca uống một chén cho đã.”
Nhị đương gia lấy hai cái chén rượu ra.
Chén rượu này cũng do Thanh Tư làm.
Từ khi nàng lên núi, mức sống của mọi người tăng lên rõ rệt. Trước kia chỉ là không chết đói, còn bây giờ ăn mặc dùng đều cầu kỳ hơn nhiều.
Tiểu Thất nhìn hai chén sứ trắng, cười cầm lấy một cái: “Đại tẩu đúng là lợi hại, không có gì nàng không biết. Nhìn chén này nung đẹp thế này, ta thấy còn tốt hơn cả những nhà giàu dưới núi dùng.”
Hai người rót rượu, trước tiên nâng chén cạn một ly.
Nhị đương gia dặn dò Tiểu Thất vài câu: “Đệ lanh lẹ, nhớ để ý mấy kẻ mới đến. Đại ca nhân hậu, nhiều chuyện không thích tính toán, vì thế mà chịu thiệt không ít. Những việc đại ca không nhìn ra, chúng ta phải thay y để mắt.”
Tiểu Thất gật đầu: “Nhị ca, trong lòng ta hiểu rõ cả. Mấy vị kia thanh danh tốt hay xấu ta không quan tâm, ta chỉ biết một điều: mạng này của ta là do đại ca cứu. Kẻ nào dám tính kế đại ca, ta liều mạng với hắn đến cùng.”
Nhị đương gia cười cười, đưa tay qua chiếc bàn nhỏ xoa đầu Tiểu Thất: “Đệ có tấm lòng ấy là tốt rồi.”
Thanh Tư kéo Diêu Sùng về phòng.
Nàng còn khóa cửa phòng từ bên trong.
Diêu Sùng lập tức đỏ mặt.
“Nương, nương tử, giữa ban ngày ban mặt, cái này, cái này không ổn lắm.”
Miệng thì nói vậy, nhưng thân thể Diêu Sùng lại thành thật bước tới ôm lấy Thanh Tư.
Thanh Tư bật cười: “Chàng nghĩ gì thế, mau lại đây ngồi xuống, ta có chuyện muốn bàn với chàng.”
Diêu Sùng có chút thất vọng, nhưng vẫn ngoan ngoãn ngồi xuống.
Thanh Tư nhìn dáng vẻ cúp mắt cụp tai như chó con của y, cười véo nhẹ thịt mềm trên má y: “Mấy ngày nay ta ở nhà mẹ đẻ, mẹ ta hỏi chuyện con cái, nói chàng cũng không còn trẻ nữa, không sinh con thì sẽ già mất.”
Diêu Sùng lập tức ngẩng đầu lên, đáng thương nhìn Thanh Tư: “Nương tử thấy ta già rồi sao?”
Y vừa nói vừa chạy đến trước bàn trang điểm soi gương hồi lâu: “Không già mà, nhìn còn trẻ hơn cả nhị đệ nữa.”
Thanh Tư bước tới chọc vào má lúm đồng tiền của y: “Ừ, không già, nhìn vẫn như thiếu niên mười bảy mười tám tuổi.”
Diêu Sùng quay người lại cười hì hì: “Tuy không già, nhưng cũng nên sinh một đứa rồi. Chỉ là ta sợ nương tử chịu không nổi, nên vẫn luôn không dám nhắc chuyện này.”
“Ta đã tính ngày rồi, định đợi đến mùa đông mới mang thai. Lúc đó rảnh rỗi, hơn nữa là mùa đông nằm nhà, chàng cũng có thời gian bên ta.” Thanh Tư nói ra dự định của mình: “Đợi đứa bé sinh ra vừa đúng mùa thu, mùa thu hoạch, muốn ăn gì cũng có, hơn nữa thời tiết không lạnh không nóng.”
“Nương tử thấy tốt là được.” Diêu Sùng hoàn toàn không có ý kiến.
Nói xong chuyện này, Thanh Tư mới nhắc đến chuyện Tần Hải: “Chuyện hôm nay, tướng công có chút quá lỗ mãng rồi. Không nói đến việc chúng ta chưa biết Tần Hải mấy người kia là người thế nào, chỉ riêng việc La Sơn bây giờ không còn như xưa, sau núi chúng ta có xưởng gang thép, không phải người thật sự đáng tin thì tuyệt đối không thể để họ biết.”
Diêu Sùng vỗ đầu: “Nương tử nhắc ta mới nhớ, đúng vậy, đây là chuyện lớn, chuyện quan trọng, bây giờ chưa thích hợp để họ biết.”
Thanh Tư chọc vào đầu y: “Chàng đúng là đồ ngốc. Nếu ta không để tâm đến chàng, sớm muộn gì chàng cũng bị người ta ăn sạch không còn gì. Không nói chuyện này, chỉ nói nhị đệ mấy người theo chàng bao nhiêu năm, luôn trung thành tận tụy, ai nấy đều giỏi giang, chúng ta phải biết bảo vệ họ cho tốt. Hôm nay chàng trước mặt nhị đệ mấy người nói sau này gặp Tần Hải như gặp chàng, vậy chàng đặt nhị đệ họ ở đâu? Người mới vượt mặt người cũ, chàng bảo nhị đệ nghĩ thế nào? Sau này còn ai dám trung thành làm việc cho chàng nữa?”
