Chương 81: Ta làm cơ sở hạ tầng ở cổ đại (15)
Thanh Tư sắp xếp Văn Anh đến chỗ thương đội đường xa của sơn trại.
Hiện giờ sơn trại đã rèn được đồ sắt, ngoài phần dùng cho mình, đương nhiên phải bán ra ngoài.
Lão Tứ dẫn thương đội đi giao hàng, Thanh Tư bèn cho Văn Anh đi theo hộ vệ.
Nàng làm vậy, coi như tách Văn Anh khỏi đám Tần Hải, khiến Tần Hải muốn gây chuyện cũng không tìm được người.
Ngoài ra, Thanh Tư còn gọi lão Tứ và lão Ngũ đến dặn dò: "Trông chừng Văn Anh và Vương Quỳ cho tốt là công lao của các ngươi. Chú ý, đừng để Tần Hải tiếp xúc với bọn họ. Lão Ngũ, ngươi bảo Vương Quỳ thường lên núi dạo chơi, hắn muốn uống rượu thì cho uống, say thì để hắn ngủ, đừng giao nhiều việc, nuôi cho hắn thành kẻ vô dụng cũng không sao."
Lão Ngũ gật đầu: "Đại tẩu yên tâm."
Thanh Tư lại nói với lão Tứ: "Khi các ngươi giao hàng về, xem bên ngoài có gì sơn trại mình cần thì mang về. Còn Văn Anh, sau khi đưa ra ngoài thì cho hắn ở tạm trong cửa hàng chúng ta mở ở phủ thành một thời gian."
Lão Tứ là người cẩn thận.
Hắn rất hiểu ý Thanh Tư.
"Đại tẩu cứ yên tâm, chỉ cần ta đưa được Văn Anh ra ngoài, nửa năm một năm cũng quyết không để hắn quay về."
Thanh Tư cười: "Tuy mấy vị huynh đệ mới lên núi trông có vẻ không tệ, nhưng chúng ta chưa từng cùng làm việc. Tục ngữ nói biết người biết mặt không biết lòng. Những việc chúng ta làm trên núi hiện giờ đều là tội rơi đầu, cẩn thận một chút không thừa."
Đợi lão Tứ và lão Ngũ đi rồi, Thanh Tư lại bảo bếp nhỏ làm ít đồ ăn, nàng mang đến tìm nhị đương gia.
Nhị đương gia thật sự không ngờ Thanh Tư sẽ tìm mình.
Thấy Thanh Tư bày món và bới cơm trong sân, nhị đương gia vừa mừng vừa sợ, lại nghĩ đến Diêu Sùng, sợ đến mức chân hơi mềm nhũn.
"Đại tẩu có việc cứ dặn dò, làm đệ đệ không dám không nghe." Nhị đương gia vội vàng bước tới tỏ thái độ.
Thanh Tư chỉ chiếc ghế bên cạnh: "Nhị đệ ngồi trước đi, lát nữa Tiểu Thất tới."
Nghe Tiểu Thất sắp tới, nhị đương gia mới thở phào.
Hắn không dám ở một mình với đại tẩu.
Phải biết Diêu Sùng trông có vẻ rộng lượng, đối xử với Thanh Tư cũng rất tốt, nhưng đó là với Thanh Tư. Còn với hắn - nhị đệ này - thì không kiên nhẫn như vậy.
Hơn nữa, Diêu Sùng từng mấy lần tỏ ý ghen tị với dung mạo của nhị đương gia, nhị đương gia sao lại không hiểu ý đó.
Diêu Sùng sợ nhị đương gia ỷ vào vẻ ngoài mà quyến rũ Thanh Tư.
Hắn càng sợ Thanh Tư để mắt tới nhị đương gia.
Nhị đương gia vẫn luôn giữ đúng mực, không dám ở riêng với Thanh Tư.
Hắn sợ cái bình dấm của đại ca lật, đến lúc đó Thanh Tư không sao, còn hắn thì phải lột một lớp da.
"Đại tẩu tìm bọn ta có việc gì?"
Nhị đương gia rót nước cho Thanh Tư đưa tới, nghĩ nghĩ lại lấy ít mứt hoa quả ra.
Thanh Tư vừa ăn mứt vừa nói: "Đợi Tiểu Thất tới rồi nói."
Rất nhanh, Tiểu Thất xách mấy con cá không biết kiếm được từ đâu bước vào sân.
Vừa vào, hắn đã xách cá nói với Thanh Tư: "Đại tẩu, xem mấy con cá này của ta thế nào?"
Thanh Tư liếc qua: "Khá tươi."
Tiểu Thất cười: "Ta bảo người mang xuống bếp, tối nay nấu canh cá."
Nói xong hắn thật sự ra ngoài tìm một hộ vệ, bảo mang cá đến bếp.
Tiểu Thất vào ngồi xuống, nhìn món ăn trên bàn: "Hôm nay ăn thịnh soạn thật."
Thanh Tư bới cho hắn một bát cơm: "Ăn nhanh đi, ăn xong có việc cho các ngươi làm."
Tiểu Thất không khách sáo, nhận lấy ăn ngay.
Còn nhị đương gia thì đầy tâm sự, ăn không được mấy miếng.
Ba người ăn xong, Thanh Tư cầm cốc nước nóng vừa uống vừa nói: "Ta nghe nói vị Dương thống lĩnh kia rất kính phục người đọc sách. Nhị đệ sau này tiếp xúc với hắn nhiều một chút. Hắn mang mối thù lớn, nhị đệ từ điểm đó dẫn dắt, để hắn biết Tần Hải không có ý báo thù cho hắn, chỉ lợi dụng bọn họ làm nên chuyện lớn, cuối cùng nhận chiêu an của triều đình để tự kiếm cho mình chức quan. Một kẻ giả nhân giả nghĩa như vậy, Dương Trấn đi theo hắn không có tiền đồ, chỉ sợ cuối cùng tức chết."
Nhị đương gia và Dương Trấn có chút đồng cảnh ngộ.
Tỷ tỷ của nhị đương gia bị kẻ ác làm nhục, cả nhà vì thế kêu oan không cửa, cuối cùng thảm chết. Một gia đình lớn như vậy, cuối cùng chỉ còn mình hắn. Nếu không có Diêu Sùng cứu, hắn cũng không sống đến giờ.
Còn Dương Trấn vì vợ quá đẹp bị người ta nhòm ngó hãm hại mà lưu lạc đến đây.
Nói ra thì hai người có cảnh ngộ gần giống nhau.
Nhị đương gia uống chút nước: "Được, mấy ngày nay ta tìm Dương Trấn uống rượu, tẩy não hắn nhiều một chút."
Từ "tẩy não" dùng hay, Thanh Tư nghe mà cười: "Đúng vậy, tẩy não hắn nhiều vào, để hắn hiểu muốn báo thù chỉ có thể dựa vào chúng ta, người khác đều không đáng tin."
Nói xong chuyện này, Thanh Tư lại nhìn Tiểu Thất: "Ngươi và Yến Nhị tuổi tác tương đương, ta thấy tính tình hai người cũng khá giống nhau. Ngươi tìm hắn chơi nhiều vào, để hắn không có thời gian qua lại với Tần Hải. Nếu tẩy não được thì tẩy, không thì tách hắn khỏi Tần Hải cũng là công lớn của ngươi."
Tiểu Thất cười hì hì: "Việc này dễ, đại tẩu cứ chờ xem."
Đang nói chuyện thì Diêu Sùng hớt hải chạy tới.
Vừa vào sân thấy Tiểu Thất cũng ở đó, hắn thở phào nhẹ nhõm.
"Nàng đến chỗ nhị đệ cũng không đợi ta." Diêu Sùng ngồi bên cạnh Thanh Tư, nắm tay nàng làm nũng: "Ta làm việc cả buổi sáng, giờ vừa mệt vừa đói."
Thanh Tư bới cơm cho hắn: "Ta vừa định về thì chàng tới. Ăn chút trước đi, về nhà ta lại bảo người nấu cho chàng."
Diêu Sùng cười, nhận bát cúi đầu ăn.
Thanh Tư sợ hắn nghẹn, rót nước đưa tới.
Diêu Sùng ngẩng đầu cười: "Vẫn là nàng biết thương ta."
Tiểu Thất cúi đầu che mặt: "Đại ca, huynh lớn vậy rồi còn làm nũng với đại tẩu, huynh không xấu hổ sao."
Nhị đương gia cũng quay mặt đi, nhưng nhìn vai hắn run run, biết hắn nhịn cười rất vất vả.
Đợi Diêu Sùng ăn xong, Thanh Tư mới dắt hắn về.
Mà những chuyện này, rất nhanh đã bị Tần Hải biết.
Tần Hải bèn lấy cớ có việc xuống núi một chuyến.
Chuyến này, hắn dò hỏi được không ít chuyện.
Ví dụ như nhị đương gia từng bị cô nương Thẩm gia bắt về nhà làm con rể ở rể, ví dụ như Diêu Sùng có chút kiêng dè nhị đương gia.
Lại ví dụ như, Thẩm đại cô nương hình như có ý với nhị đương gia.
Những tin tức nửa thật nửa giả này khiến Tần Hải rất vui.
Hắn về núi liền bắt đầu suy tính.
Từ xưa đến nay, mỹ nhân kế trăm lần thử trăm lần linh.
Người ta nói anh hùng khó qua ải mỹ nhân, đối mặt với tuyệt sắc giai nhân, đế vương tướng soái nào không cúi đầu dưới váy lụa.
Vị Thẩm đại cô nương này dung mạo xuất chúng, có thể gọi là khuynh quốc khuynh thành. Mỹ nhân như vậy, gã đàn ông nào không mơ tưởng?
Nhị đương gia cũng là đàn ông, hơn nữa còn có duyên phận trước, chỉ sợ cũng nhớ nhung lắm.
Diêu Sùng chỉ sợ trong lòng biết rõ, nhưng vì tình nghĩa huynh đệ nên không nói ra.
Tần Hải nghĩ, mỹ nhân kế này nên dùng một lần.
Còn dùng thế nào?
Đương nhiên phải ly gián, rồi tạo chút sự cố, tốt nhất là để Diêu Sùng bắt gian tại giường.
