Chương 92: Ta làm cơ sở hạ tầng ở cổ đại (26)
Sau tiết lập xuân, ban ngày dài dần, ban đêm ngắn lại.
Trên núi trời sáng còn sớm hơn.
Gà gáy hai lần, trời đã mờ mờ sáng, nhị đương gia đã dậy từ sớm.
Hắn ra nhà tắm rửa một phen, lau khô người rồi thay quần áo mới, về phòng lại chải đầu lần nữa, nghĩ nghĩ, còn cạo bộ râu chưa mọc dài bao nhiêu, cả người chỉnh trang sạch sẽ trắng trẻo.
Hắn vừa sửa soạn xong, Thanh Tư đã phái người tới gọi.
Nhị đương gia vội vàng cầm đồ rồi đi.
Đến sân của Diêu Sùng, hắn đã nghe thấy tiếng cười nói rộn ràng trong nhà.
Nhị đương gia mỉm cười, lòng đầy vui sướng bước vào.
Quả nhiên, vừa vào đã thấy Tiểu Thất và Yến Nhị đều ở đó.
Hai đứa nhỏ đang quấn lấy Thanh Tư đòi dẫn chúng đi theo.
Yến Nhị đang nói với Thanh Tư: “Văn ca cũng không còn nhỏ nữa, đến giờ vẫn chưa cưới được vợ, lần này con đi theo xem có ai thích hợp cho Văn ca không.”
Tiểu Thất làm mặt xấu trêu: “Nói hay lắm, có phải muốn tự tìm vợ cho mình không?”
Mặt Yến Nhị đỏ bừng ngay.
Thanh Tư thấy nhị đương gia tới, ho một tiếng: “Nhị đệ tới rồi, mau ngồi, ta chuẩn bị xong ngay đây.”
Nàng quay đầu dặn Yến Nhị và Tiểu Thất: “Hai đứa đi theo cũng được, nhưng nhớ kỹ, tới đó phải ít nói, tuyệt đối đừng khoe khoang, đừng gây chuyện.”
Hai đứa vội gật đầu: “Tẩu tử, bọn con nhớ rồi.”
Một lát sau, Xuân Hồng chuẩn bị xong lễ vật, Thanh Tư liền cho người cõng lễ vật xuống núi.
Lúc đi, Diêu Sùng không yên tâm, còn cố dặn nhị đương gia: “Đừng để tẩu tử con quá mệt, chăm sóc cẩn thận.”
Nhị đương gia cười: “Đại ca yên tâm, bọn ta đông người thế này, thế nào cũng chăm sóc tốt cho tẩu tử.”
Không chăm sóc tốt sao được, bây giờ đại tẩu chính là trụ cột trên núi, là xương sống của mọi người.
Có đại tẩu, mọi người mới tràn đầy sức lực, cũng có niềm mong ước tốt đẹp về cuộc sống tương lai.
Nếu đại tẩu thật sự xảy ra chuyện, cuộc sống của bao nhiêu người sẽ chẳng còn chỗ dựa.
Đoàn người đi một quãng, tới chỗ bằng phẳng, đã thấy hai cỗ xe ngựa chờ sẵn.
Thanh Tư dẫn Xuân Hồng lên xe đầu, nhị đương gia lên xe thứ hai, Yến Nhị và Tiểu Thất không chịu ngồi xe, nhất định đòi cưỡi ngựa, Thanh Tư để mặc bọn họ.
Vương Gia Bình cách La Sơn thật ra không xa lắm, tính ra chỉ hơn ba mươi dặm, ngồi xe ngựa đi cũng chỉ hơn một canh giờ.
Đó là còn là vì người đánh xe không dám chạy quá nhanh, nếu nhanh hơn, chưa tới một canh giờ đã đến.
Thanh Tư xuất phát khi trời còn chưa sáng rõ, đến Vương Gia Bình cũng chỉ khoảng hơn tám giờ sáng, vừa kịp lúc nông dân ăn xong bữa sáng ra đồng làm việc.
Dọc đường đi, thấy ven đường ngoài đồng ruộng rất nhiều người đang bận rộn làm việc của mình.
Xuân Hồng vén rèm nhìn một lát, quay đầu nói với Thanh Tư: “Thái thái, chỗ này cách chỗ chúng ta quá xa, từ khi thái thái chế ra cái máy móc kia, chúng ta trồng trọt nhẹ nhàng hơn nhiều, người xem họ kìa, vất vả như vậy, đến lúc thu hoạch hè cũng chẳng được bao nhiêu lương thực.”
Thanh Tư cũng nhìn vài lần: “Giống lúa không được, năng suất theo không kịp, uổng công sức lao động khỏe mạnh.”
Nàng bình luận vài câu, rồi dứt khoát nhắm mắt không nói nữa.
Xuân Hồng thấy Thanh Tư không nói, cũng im lặng.
Tiểu Thất cưỡi ngựa đi phía trước, Yến Nhị đã đi hỏi đường.
Một lát sau, Yến Nhị tới bên cửa sổ xe nói: “Đại tẩu, con hỏi rồi, đi thêm một đoạn nữa rẽ vào là tới.”
“Mau đi đi.” Thanh Tư vén rèm nhìn Yến Nhị: “Con nói với nhị đương gia một tiếng, bảo hắn chuẩn bị sẵn sàng.”
Yến Nhị cười đi trêu nhị đương gia.
Quả nhiên, đi không xa, rẽ một khúc cua lớn, đã thấy một trang viện rất lớn.
Nhìn từ xa, còn thấy từng làn khói bếp bốc lên trên mái nhà.
“Đây chính là chỗ đó rồi?”
Thanh Tư nhìn khói bếp, hơi nhíu mày: “Không ngờ các nàng đã khó khăn đến mức này?”
Xuân Hồng sững người: “Thái thái nói vậy là có ý gì?”
Thanh Tư liền nói: “Ở nông thôn thường ăn sáng sớm, người trong thôn chăm chỉ, trời vừa sáng đã dậy nấu cơm, ăn chút rồi ra đồng làm việc, đến trưa thì ăn lót dạ chút lương khô uống chút canh, thường không nấu cơm tử tế, phần lớn đến nửa buổi chiều trước khi trời tối mới ăn bữa nữa, trời tối là ngủ. Bây giờ giờ này, nhà nào cũng ăn xong rồi, nhưng ngươi xem...”
Thanh Tư chỉ vào khói bếp: “Các nàng giờ này mới nấu cơm, vậy trưa không cần ăn lương khô điểm tâm nữa, nhịn đến trước khi trời tối mới ăn bữa nữa, đây là muốn tiết kiệm.”
Đúng là như vậy.
Thanh Tư nói vậy, Xuân Hồng liền hiểu: “Cũng thật đáng thương.”
Chủ tớ đang nói chuyện, xe ngựa đã dừng trước trang viện.
Thanh Tư đỡ tay Xuân Hồng xuống xe.
Nhị đương gia cũng xuống.
Hắn định đi gõ cửa, Thanh Tư giơ tay ngăn lại.
Thanh Tư tự mình tới gõ cửa viện: “Có ai ở nhà không?”
Tiếng nàng vừa dứt không lâu, đã nghe có người đáp: “Có người, ai tới đó?”
Ngay sau đó, cửa gỗ sơn đen mở ra.
Trong sân đứng một tiểu nương tử mười bảy mười tám tuổi, dáng vẻ xinh xắn.
Tiểu nương tử trắng trẻo sạch sẽ, nhưng nhìn rất gầy, quần áo trên người cũng không vừa.
Nàng đánh giá Thanh Tư: “Vị nương tử này là?”
Thanh Tư cười hành lễ: “Ta tới tìm Quý nương tử.”
Tiểu nương tử nhìn phía sau Thanh Tư.
Sau lưng nàng có nhị đương gia, Yến Nhị và Tiểu Thất.
Nhị đương gia là thư sinh yếu ớt, lại cực kỳ tuấn tú, khiến người ta vừa nhìn đã sinh hảo cảm.
Yến Nhị và Tiểu Thất tuổi nhỏ, hai người cũng trắng trẻo tuấn tú, nhìn thế nào cũng không giống người xấu.
Điều này khiến tiểu nương tử yên tâm: “Nương tử chờ chút, ta đi tìm tỷ tỷ.”
Nàng vẫn giữ cảnh giác, không để Thanh Tư vào.
Tiểu nương tử gọi một tiếng vào trong, rất nhanh có người đáp lại.
Không bao lâu, Thanh Tư đã thấy một nữ tử mặc váy áo xanh, tóc búi đơn giản, trên đầu chỉ có một cây trâm bạc, nhìn mộc mạc không hoa mỹ, nhưng dung nhan xuất sắc, khí độ khác thường chậm rãi bước ra.
Thanh Tư biết, đây chính là Quý thị.
Quý thị nhìn Thanh Tư: “Vị nương tử này tìm ta có chuyện gì?”
Thanh Tư cười: “Có khách tới cửa, có phải nên mời vào không?”
Quý thị nghiêng người nhường: “Đương nhiên, mời.”
Đoàn người Thanh Tư theo Quý thị vào nhà.
Mấy người ngồi xuống ghế ở chính sảnh, tiểu nương tử mở cửa rót trà mang tới.
Nàng chỉ rót trà, ngay cả một miếng điểm tâm kém nhất cũng không mang ra, có thể thấy cuộc sống của các nàng đã rất túng thiếu, cũng khó trách có cô nương muốn làm thiếp cho người ta, lấy bạc bán thân đưa cho Quý thị.
Thanh Tư uống một ngụm nước, nàng không vòng vo, trực tiếp nói với Quý thị: “Nương tử lớn hơn ta, ta gọi nàng một tiếng tỷ tỷ được không?”
Quý thị gật đầu.
Nàng cũng không hiểu sao, đối với Thanh Tư rất có mấy phần hảo cảm.
Thanh Tư cười: “Không giấu tỷ tỷ, nhà chồng ta huynh đệ đông, đến giờ, nhiều huynh đệ vẫn chưa cưới được vợ. Ta cho người hỏi thăm, biết tỷ tỷ ở đây có nhiều cô nương, hơn nữa từng người đều được tỷ tỷ dạy dỗ rất ưu tú, nên mạo muội tới thăm, muốn bàn với tỷ tỷ xem chúng ta có thể tổ chức một buổi liên hoan giao lưu không?”
“Liên hoan giao lưu?”
Từ này mới lạ, khiến Quý thị nhất thời không hiểu là ý gì.
Thanh Tư liền giải thích cho nàng.
Quý thị suy nghĩ một lát: “Muội muội hẳn biết các cô nương ở đây thân thế đều rất thê thảm, các nàng không bị bắt cóc thì cũng bị nhà chồng chê bỏ, danh tiếng... nhà muội muội không chê sao?”
Quý thị cũng muốn những cô nương nàng che chở được sống ngày tháng tốt đẹp.
Theo nàng, cuộc sống của các cô nương chỉ ngày càng khổ.
Nàng muốn tìm cho các nàng nhà tốt để gả đi, nhưng nhà tốt khó tìm.
Nếu không tìm được nhà thích hợp, không thể đối xử tốt với các cô nương, Quý thị thà để các nàng chịu khổ ở bên mình.
Dù ăn kém hơn, mặc kém hơn, ít nhất không bị đánh mắng, không bị người ta khinh rẻ.
Thanh Tư chỉ nhị đương gia: “Đây là nhị đệ ta, chi bằng để hắn nói với tỷ tỷ.”
Thanh Tư biết mình là nữ nhân, nàng nói không chê, nói sẽ đối xử tốt với các cô nương, Quý thị cũng sẽ không quá tin.
Nhưng nhị đương gia thì khác.
Hắn là nam nhân, lời hắn nói đại diện cho ý của các huynh đệ trong nhà, hắn nói ra, Quý thị có lẽ sẽ tin.
Nhị đương gia chắp tay: “Huynh đệ chúng ta chỉ để ý phẩm hạnh, không để ý danh tiếng, càng không để ý có từng gả đi hay chưa, chỉ cần có thể yên ổn sống ngày tháng, huynh đệ chúng ta đã mãn nguyện.”
Dù nói vậy, Quý thị vẫn bán tín bán nghi.
Thanh Tư nghĩ nghĩ: “Chi bằng tỷ tỷ dẫn mấy vị tỷ muội tới nhà ta xem, xem tướng mạo phẩm hạnh huynh đệ nhà ta, lại xem hoàn cảnh gia đình tài sản có hài lòng không, nếu thấy tốt, chúng ta lại giao lưu cũng không muộn.”
Nói đến đây, nàng lại chỉ nhị đương gia, Tiểu Thất và Yến Nhị: “Đây đều là huynh đệ trong nhà, tỷ tỷ xem tướng mạo này, nhìn thân hình này... trong nhà còn nhiều huynh đệ như vậy lắm.”
Nói thật, Quý thị đối với tướng mạo nhị đương gia không chỉ hài lòng, mà còn thấy vô cùng kinh diễm.
Lại nhìn Yến Nhị và Tiểu Thất, tuy tuổi không lớn, nhưng cũng rất tuấn tú.
Ngoài tướng mạo tốt, ba người này quần áo sạch sẽ vừa vặn, da dẻ trắng trẻo, tóc vừa nhìn là biết thường xuyên gội, nhìn không bóng dầu, sạch sẽ thoải mái.
Ba người uống trà, Quý thị cũng quan sát.
Bàn tay ba người đều khá lớn, nhưng đều rửa sạch sẽ, móng tay không dài, kẽ móng cũng không có bẩn.
Nhìn những chi tiết này có thể biết ba nam nhân đều yêu sạch sẽ, thói quen sinh hoạt tốt, ít nhất sẽ không để các cô nương nhà mình chịu ấm ức.
Tiểu nương tử đứng bên Quý thị cúi đầu không nói.
Nhưng nàng lặng lẽ lùi lại mấy bước, nhẹ nhàng kéo áo Quý thị, ý là bảo Quý thị mau đồng ý, đừng bỏ lỡ cơ hội này.
