Chương 12: Thành thật với Tiêu Thừa Uyên về thân thế
Buổi tối, Vân Duyệt ăn cơm xong định đi ngủ sớm để mai tới nhanh, cô hơi sốt ruột muốn biết không gian còn có thể phục chế tinh hạch hay không.
Vân Duyệt đang định vén chăn lên nằm, nhắm mắt ngủ.
Đột nhiên một bàn tay to nắm lấy má cô, Vân Duyệt thuận theo lực quay qua, thì ra là Tiêu Thừa Uyên đang véo má cô.
“Anh, anh véo má em làm gì?” Em đã chọc anh giận ở đâu à, sao tự nhiên véo má em vậy.
Anh vui cũng véo má em, không vui cũng véo má em, bây giờ rõ ràng là đang không vui.
“Bảo bối, em có phải có chuyện gì chưa nói với anh không?” Tiêu Thừa Uyên vẫn chưa buông tay đang véo má cô, anh nhìn vào mắt Vân Duyệt, muốn nhìn thấu tâm tư cô qua ánh mắt.
“Em có gì chưa nói với anh sao?” Vân Duyệt chợt nhớ ra điều gì đó, giả ngu hỏi.
“Em nói xem, bảo bối.” Tiêu Thừa Uyên vẫn nhìn chằm chằm vào mắt Vân Duyệt, không bỏ sót một tia cảm xúc nào thoáng qua trong mắt cô.
Có vẻ không giấu được anh nữa, có nên nói không nhỉ, Vân Duyệt hơi phân vân.
Nhìn thấy sự phân vân trong mắt Vân Duyệt, Tiêu Thừa Uyên không nỡ để cô phải băn khoăn quá, anh buông tay đang véo má cô ra, ôm cô vào lòng, thở dài nói:
“Thôi được rồi, bảo bối, nếu em thật sự không muốn nói thì anh không ép em nữa, anh chỉ lo cho em thôi, anh sợ sẽ mất em.”
Nghe những lời của Tiêu Thừa Uyên, Vân Duyệt chợt thấy nhẹ nhõm, không còn phân vân nữa. Ngoài thân thế của mình ra, mọi bí mật cô đều đã nói với anh rồi, thật ra nói cho anh biết cũng chẳng sao. Thấy anh bất an, thiếu cảm giác an toàn như vậy, vẫn nên nói cho anh yên tâm.
“Anh, nếu anh muốn biết, vậy em sẽ nói cho anh nghe.” Vân Duyệt tìm một vị trí thoải mái trong lòng Tiêu Thừa Uyên rồi bắt đầu kể về thân thế của mình.
“Thật ra em không phải người ở thời không này, em là người xuyên không. Cơ thể này trùng tên với em, nguyên chủ là người trọng sinh. Kiếp trước cô ấy trải qua mạt thế, vào năm mạt thế thứ nhất, vì chiếc mặt dây chuyền không gian đó mà bị Trình Viễn và Lâm Tình Nguyệt đẩy vào đám tang thi, bị xé xác mà chết.” Vân Duyệt cảm nhận được cơ thể Tiêu Thừa Uyên căng cứng, cô nắm lấy bàn tay to của anh nhẹ nhàng vuốt ve, tiếp tục nói.
“Nguyên chủ trọng sinh về một năm trước mạt thế, vì ký ức kiếp trước bị đẩy vào đám tang thi mà chết dọa cho chết khiếp, sau đó em đến trong cơ thể này. Em có ký ức của nguyên chủ, nên em biết trước sự xuất hiện của mạt thế, hiểu rõ những chuyện sau mạt thế.”
“Trong ký ức của nguyên chủ, anh là đại lão thực lực cường hãn ở căn cứ Bắc Kinh, có dị năng hệ Lôi và dị năng không gian.”
“Khó trách lúc đó biết tên anh rồi em lại kinh ngạc như vậy, lúc đó em nghĩ đủ mọi cách để lấy lòng anh, là muốn ôm đùi anh đúng không?” Tiêu Thừa Uyên nhớ lại cảnh tượng lúc đầu Vân Duyệt biết mình là ai.
“Đúng vậy, anh là đại lão của căn cứ mạt thế, không ôm đùi anh thì ôm đùi ai chứ?” Không ngờ anh lại nghi ngờ em ngay từ ngày đầu tiên.
“Vậy cái đùi này bây giờ bị em ôm chặt rồi.” Tiêu Thừa Uyên ôm Vân Duyệt dịch lên một chút, để cô đối diện với anh.
“Đúng vậy, cái đùi này em ôm chặt lắm, muốn vứt cũng không vứt được.” Vân Duyệt đắc ý nói với anh.
“Vậy em còn rời đi không?” Trong lòng Tiêu Thừa Uyên rất bất an, anh rất sợ Vân Duyệt đột nhiên rời xa anh, trở về thời không của cô.
“Không đâu, em bị nổ chết ở Đế Quốc, thân thể cũng không còn, sao có thể trở về được.” Vân Duyệt nói vậy, nhưng bản thân cô cũng không thể hoàn toàn chắc chắn là sẽ không trở về.
Nhưng thấy anh bất an như vậy, sợ cô rời đi, chỉ có thể kiên định nói với anh rằng cô sẽ không rời đi.
“Bị nổ chết?” Nghe Vân Duyệt bị nổ chết, trong lòng anh vô cùng đau xót khó chịu.
“Ừm, Đế Quốc chiến tranh không ngừng, tuy em chỉ muốn làm một con cá mặn, nhưng thân là Không Gian Chi Vương, một trong bảy đại hoàng, vẫn phải ra chiến trường tiếp tế vật tư trang bị cho quân đội. Bình thường quen làm cá mặn rồi, trong trận đại chiến không kịp triển khai lưới phòng hộ nên bị sóng nổ lan tới, nổ chết.”
“Chỉ là không ngờ tới đây còn phải đánh tang thi, thăng cấp dị năng, không thể yên ổn làm một con cá mặn.” Nhắc tới chuyện này Vân Duyệt cảm thấy buồn bực.
“Bảo bối nhất định rất đau đúng không?” Tiêu Thừa Uyên nghĩ đến cảnh Vân Duyệt bị nổ chết, đau lòng đến mức khó thở.
“Anh, em không đau đâu, em còn chưa kịp phản ứng đã xuyên qua rồi. Anh, em thật sự không đau.” Thấy Tiêu Thừa Uyên đau lòng cho mình đến vậy, Vân Duyệt xoa mặt anh, an ủi anh.
“Bảo bối, kiếp này anh nhất định sẽ bảo vệ em thật tốt, em muốn làm cá mặn, anh sẽ để em vui vẻ làm cá mặn.” Tiêu Thừa Uyên hứa hẹn với Vân Duyệt.
“Anh, anh nói đấy nhé, sau này để anh bảo vệ em, em sẽ trốn sau lưng anh làm cá mặn.” Vân Duyệt vui vẻ vùi mặt vào lòng Tiêu Thừa Uyên, ngửi mùi hương thanh đạm quen thuộc trên người anh, trong lòng cảm thấy vô cùng yên tâm.
“Ừ, anh nói, sau này bảo bối cứ trốn sau lưng anh, để anh bảo vệ em.” Tiêu Thừa Uyên ôm chặt Vân Duyệt, chỉ có ôm chặt cô, lòng anh mới có thể yên ổn phần nào.
Vân Duyệt thả lỏng, ngửi mùi hương quen thuộc của anh, cơn buồn ngủ kéo tới, cô ngủ thiếp đi.
Tiêu Thừa Uyên ôm Vân Duyệt, phát hiện người trong lòng đã yên lặng, cúi đầu thấy Vân Duyệt đã ngủ, ánh mắt tràn đầy tình cảm sâu đậm nhìn gương mặt ngủ của cô.
Bảo bối, bất kể sau này thế nào, anh tuyệt đối sẽ không để em rời xa anh. Anh hôn lên môi cô một cái, rồi nhắm mắt lại.
Sáng sớm, Vân Duyệt mơ màng tỉnh dậy, tay đưa sang bên cạnh sờ thử, phát hiện Tiêu Thừa Uyên không ở đó, cô ngồi dậy, xoa xoa mắt.
Hôm nay anh dậy sớm thế nhỉ, đi nấu bữa sáng rồi à?
Vân Duyệt vươn vai, vươn được một nửa thì đột nhiên khựng lại, nhớ ra hôm nay là ngày thứ hai rồi, có thể thử xem không gian phục chế còn có thể phục chế tinh hạch hay không.
Cô lập tức lấy tinh hạch ra dùng không gian phục chế để phục chế, mẹ ơi, vẫn phục chế được.
Nghĩa là mỗi ngày có thể phục chế một trăm tinh hạch, Vân Duyệt chợt cảm thấy mình là một bà già có tiền.
Trong bếp, Tiêu Thừa Uyên đang nấu cháo cua cho Vân Duyệt. Tối qua lúc ăn cơm, Vân Duyệt lẩm bẩm muốn ăn cháo cua, còn lấy cua từ không gian ra bỏ vào tủ lạnh. Sáng nay, Tiêu Thừa Uyên dậy sớm nấu cháo cua, đợi bảo bối tỉnh dậy là ăn được ngay.
Vân Duyệt hớn hở chạy xuống lầu, không thấy Tiêu Thừa Uyên ở phòng khách, đi tới bếp, quả nhiên anh đang nấu bữa sáng cho cô.
“Bảo bối tỉnh rồi à?” Tiêu Thừa Uyên nghe tiếng bước chân thì quay lại nhìn, liền thấy vẻ mặt hưng phấn của Vân Duyệt.
“Anh, em vừa thử không gian phục chế xem còn phục chế được không, kết quả là phục chế được thật, mỗi ngày có thể phục chế một trăm tinh hạch, đến lúc đó tới căn cứ không lo thiếu tiền nữa.” Vân Duyệt hưng phấn nói với Tiêu Thừa Uyên.
“Được rồi, mau đi đánh răng rửa mặt đi, lát nữa cháo cua là chín rồi.” Tiêu Thừa Uyên chấm chấm vào chóp mũi Vân Duyệt.
“Cháo cua à, anh, anh đối với em thật tốt, yêu anh.” Vân Duyệt thấy anh dậy sớm nấu cháo cua cho mình, trong lòng ngọt ngào, cô giơ tay làm hình trái tim, rồi hôn lên má anh một cái rồi chạy lên lầu đánh răng rửa mặt.
Tiêu Thừa Uyên sờ má chỗ bị Vân Duyệt hôn, trên gương mặt lạnh lùng đạm mạc hiện rõ ý cười.
