Chương 24: Đổi sang thành phố C
“Được, bọn anh sẽ đi cùng cậu đến thành phố C.” Tiêu Thừa Uyên đồng ý với Tần Xuyên, anh cũng chợt muốn về thành phố C một chuyến.
“Thật à? Anh bạn tốt.” Thấy Tiêu Thừa Uyên đồng ý, Tần Xuyên vui vẻ vỗ vai anh.
Giang Tuyết Oánh cũng thầm mừng trong lòng, cô ta lén nhìn Vân Duyệt, ánh mắt đầy vẻ đắc ý.
“Vậy tôi đi nói với mọi người, thu dọn đồ đạc rồi chúng ta xuất phát.” Nói xong, Tần Xuyên đi về phía những người khác.
Kỳ Dịch thì quay lại, lái xe motorhome đến.
“Thừa Uyên, xe của cậu còn chỗ không? Xe bọn tôi có một chiếc hỏng rồi, còn thiếu chỗ cho hai người.” Tần Xuyên sau khi nói chuyện với mọi người, thu dọn xong chuẩn bị lên đường thì phát hiện có một chiếc xe bị hỏng.
“Còn, đã là hai người thì cậu và vị hôn thê của cậu lên xe bọn tôi đi.” Tiêu Thừa Uyên thản nhiên nói với Tần Xuyên.
Giang Tuyết Oánh thầm vui sướng, đúng là ông trời cũng giúp cô ta.
“Thừa Uyên, xe của cậu là xe motorhome à.” Nghe tiếng xe, Tần Xuyên nhìn sang kinh ngạc nói.
“Ừ, đường đến thành phố C khá xa, chỉ có hai phòng, tối nay hai người đành ngủ trên sofa vậy.” Tiêu Thừa Uyên nói xong ôm Vân Duyệt lên xe.
Tần Xuyên cũng nắm tay Giang Tuyết Oánh lên xe, Giang Tuyết Oánh nhìn Vân Duyệt đang được ôm, tay kia siết chặt thành nắm đấm.
Sau khi lên xe, Vân Duyệt lén nhân lúc mọi người không chú ý nhét đầy rau củ vào tủ lạnh, có người ngoài ở đây nên không tiện trực tiếp lấy đồ ăn từ không gian ra.
Cô biết Tần Xuyên tuy là bạn thân của anh trai, nhưng không giống với anh Kỳ Dịch, anh Minh Hiên, còn vị hôn thê của anh ấy là Giang Tuyết Oánh, anh trai cô cũng chỉ mới gặp lần thứ hai thôi.
Hơn nữa cô luôn cảm thấy ánh mắt Giang Tuyết Oánh nhìn cô và anh trai có gì đó kỳ lạ, khiến cô thấy hơi khó chịu.
“Em yêu, tối nay em muốn ăn gì?” Tiêu Thừa Uyên thấy Vân Duyệt đứng trước tủ lạnh nghĩ ngợi mải mê, tưởng cô lại thèm món gì đó.
“Buổi trưa em ăn món em thích rồi, tối nay ăn món anh thích nhé, tối nay ăn tôm chiên muối tiêu đi, anh thích ăn tôm mà.” Vân Duyệt đáng yêu nhìn Tiêu Thừa Uyên nói.
“Em yêu không phải cũng rất thích ăn tôm sao.” Anh véo nhẹ mũi cô.
“Em thích là vì anh thích đấy.” Vân Duyệt ôm eo anh, cười tươi nói.
“Ăn kẹo rồi à, miệng ngọt thế.” Tiêu Thừa Uyên dùng ngón cái khẽ vuốt môi Vân Duyệt.
“Anh nếm thử xem có ngọt không.” Vân Duyệt cảm thấy vừa rồi hôn chưa đã, ra hiệu muốn tiếp tục.
“Em đúng là yêu tinh nhỏ.” Tiêu Thừa Uyên hít một hơi, kéo Vân Duyệt về phòng.
Về phòng, Tiêu Thừa Uyên đặt Vân Duyệt lên giường, rồi đè lên người cô, hôn chặt lấy môi cô.
“Đ...Đây là Tiêu Thừa Uyên mà tôi quen sao?” Tần Xuyên nhìn Tiêu Thừa Uyên và Vân Duyệt âu yếm trước tủ lạnh, rồi vội vàng kéo Vân Duyệt về phòng. Anh không tin nổi người trước mắt là Tiêu Thừa Uyên mà anh quen.
“Chuyện thường ngày thôi, quen rồi thì sẽ không thấy ngạc nhiên nữa.” Lục Minh Hiên vỗ vai Tần Xuyên, đi đến ngồi trên sofa.
Giang Tuyết Oánh cố kìm nén xung động muốn xông vào phòng ném Vân Duyệt ra ngoài, chậm rãi đi đến ngồi xuống sofa đối diện Lục Minh Hiên.
Tần Xuyên thấy Lục Minh Hiên và Giang Tuyết Oánh đều ngồi trên sofa, anh cũng đi qua ngồi cạnh Giang Tuyết Oánh.
“Minh Hiên, nhìn cái dáng vẻ hấp tấp của Thừa Uyên lúc nãy, giờ tôi mới tin là Thừa Uyên thích con gái, trước đây tôi cứ nghi ngờ anh ấy thích con trai.” Tần Xuyên chống tay lên bàn, chống cằm nhìn Lục Minh Hiên nói.
“Sếp thích con gái, chỉ là chưa gặp được người khiến anh ấy rung động thôi.” Lục Minh Hiên thản nhiên nhìn Tần Xuyên.
“Mà nãy anh nói tôi coi như là ông tơ bà nguyệt của họ là sao?” Tần Xuyên nhớ lại chuyện này, hỏi Lục Minh Hiên đối diện.
Giang Tuyết Oánh cũng sốt ruột muốn biết Tiêu Thừa Uyên và Vân Duyệt đến với nhau thế nào, rốt cuộc Vân Duyệt có điểm gì khiến Tiêu Thừa Uyên rung động.
“Trong bữa tiệc đính hôn của anh, Hứa Vi Vi không phải đã hạ thuốc sếp sao, sếp trốn thoát thì phát tác, gây tai nạn, là Vân Duyệt cứu sếp.” Lục Minh Hiên đứng dậy lấy bộ ấm trà, vừa pha trà vừa nói.
“Rồi sao nữa.” Tần Xuyên hỏi tiếp.
“Sếp ở nhà Vân Duyệt, rồi ngày thường ở chung nảy sinh tình cảm.” Lục Minh Hiên pha trà xong rót ra chén, đặt trước mặt Tần Xuyên và Giang Tuyết Oánh.
“Hết rồi? Chỉ vậy thôi?” Tần Xuyên thấy Lục Minh Hiên kể lướt qua quá trình, không nêu trọng điểm gì.
“Ừ, tôi biết được nhiêu đó thôi, lúc tôi biết thì họ đã bên nhau được một thời gian rồi, tôi lại không ở đó, làm sao biết được nhiều chi tiết.” Lục Minh Hiên uống ngụm trà vừa pha, vẻ mặt thản nhiên nói.
“Thảo nào lúc nãy Thừa Uyên nói sao không hỏi người trong cuộc là anh ấy. Hóa ra các anh cũng không rõ.” Tần Xuyên ngả người ra lưng sofa, vẻ mặt đầy bất lực.
Tiêu Thừa Uyên bước ra khỏi phòng, thấy ba người đang ngồi trên sofa, anh đi đến ngồi cạnh Lục Minh Hiên.
“Thừa Uyên, cậu... nhanh vậy sao?” Tần Xuyên thấy Tiêu Thừa Uyên ra khỏi phòng, anh nhìn cánh cửa phòng anh vừa bước ra, rồi nhìn Tiêu Thừa Uyên, nghi hoặc hỏi.
Tiêu Thừa Uyên liếc Tần Xuyên một cái, lười chẳng thèm để ý, cầm chén trà Lục Minh Hiên rót cho anh, uống.
“Không phải chứ, Thừa Uyên, thời gian của cậu ngắn vậy à?” Tần Xuyên không thể tin nổi nhìn anh.
“A Xuyên, nghĩ gì vậy, chỉ là hôn một cái thôi, còn muốn bao lâu nữa, lâu thêm chút nữa, môi Vân Duyệt chẳng hóa thành môi xúc xích à.” Lục Minh Hiên thấy Tần Xuyên nghi ngờ xong khuynh hướng của sếp rồi lại nghi ngờ năng lực của sếp, bất lực nói với anh.
Năng lực của sếp người khác không biết, chứ anh và Kỳ Dịch ngày ngày ở chung một mái nhà với sếp thì làm sao không biết được. Chừng đó thời gian, e là sếp còn chưa hôn đã với Vân Duyệt, chắc là Vân Duyệt làm nũng, sếp đau lòng thôi.
“Xin lỗi, là tôi nghĩ bậy.” Tần Xuyên thấy mình nghĩ bậy rồi đi chất vấn Tiêu Thừa Uyên thì thấy ngại.
“Đừng suốt ngày nghĩ mấy chuyện trên trời dưới biển.” Lục Minh Hiên thấy Tiêu Thừa Uyên vẫn không lên tiếng, lười chẳng thèm để ý đến Tần Xuyên, bèn thay anh nói với Tần Xuyên.
“Anh Tiêu, anh có thể kể cho chúng tôi nghe, anh và cô Vân đến với nhau thế nào không?” Giang Tuyết Oánh mỉm cười hỏi Tiêu Thừa Uyên.
Cô ta vốn định tìm hiểu chuyện của Tiêu Thừa Uyên và Vân Duyệt từ Lục Minh Hiên, muốn biết Vân Duyệt đã làm cách nào khiến Tiêu Thừa Uyên thích cô ta, tiếc là Lục Minh Hiên cũng không rõ. Vừa hay Tiêu Thừa Uyên ra ngoài, vậy hỏi thẳng anh ấy chẳng phải rõ hơn sao.
“Chuyện của tôi và em yêu thì có cần thiết phải kể với cô không.” Tiêu Thừa Uyên không thèm nhìn Giang Tuyết Oánh một cái, vẻ mặt lạnh nhạt nói.
Vừa nãy trong phòng em yêu đã nói với anh là cảm thấy ánh mắt Giang Tuyết Oánh nhìn họ có gì đó kỳ lạ, nhưng cô lại không biết kỳ lạ ở chỗ nào. Em yêu không biết, chứ anh thì làm sao không biết, kiểu ánh mắt đó anh nhìn nhiều rồi.
“Tôi... xin lỗi, có lẽ tôi không nên hỏi.” Giang Tuyết Oánh bị thái độ lạnh nhạt của Tiêu Thừa Uyên châm chọc, ấm ức cúi đầu, hai tay siết chặt vạt áo.
“Thừa Uyên, Tuyết Oánh là vị hôn thê của tôi, sao cậu có thể dùng thái độ đó với cô ấy, bạn bè với nhau, tôi và Tuyết Oánh chỉ tò mò về chuyện của cậu và Vân Duyệt thôi, cần gì phải có thái độ như vậy chứ.” Tần Xuyên ôm lấy Giang Tuyết Oánh, vẻ mặt đầy trách móc nhìn Tiêu Thừa Uyên nói.
“Kỳ Dịch và Minh Hiên ngày ngày ở chung với bọn tôi còn không rõ, các cậu hỏi thì tôi sẽ nói chắc.” Tiêu Thừa Uyên nói xong đứng dậy về phòng.
Nếu không nể mặt Tần Xuyên, sao anh lại để Giang Tuyết Oánh lên xe, còn muốn dò hỏi chuyện của anh và em yêu, dò hỏi để có cơ hội hại em yêu của anh sao, nằm mơ đi.
