Chương 27: Mèo con Vân Duyệt
“Hử? Thừa Uyên, cậu có dị năng không gian à.” Tần Xuyên lúc này mới để ý, khó trách chỉ có Kỳ Dịch và Minh Hiên đến giúp, còn Thừa Uyên thì ở lại trên xe, dị năng không gian không có lực tấn công.
“Có vấn đề?” Tiêu Thừa Uyên nhìn tên ‘đồ ngốc’ Tần Xuyên trước mặt.
“Không có không có, vậy Vân Duyệt có dị năng gì? Tôi là hệ phong, Tuyết Oánh không thức tỉnh dị năng.” Tần Xuyên tò mò hỏi Vân Duyệt, tiện thể nói luôn dị năng của mình.
“Tôi là dị năng hệ mộc.” Vân Duyệt nuốt miếng thịt trong miệng xuống rồi trả lời Tần Xuyên.
Lục Minh Hiên bê hai cái ghế đẩu qua, cậu ấy và Kỳ Dịch ngồi ghế, còn Giang Tuyết Oánh đã ngồi trên sofa từ trước, nên để Tần Xuyên ngồi sofa luôn.
“Được rồi, ăn cơm thôi.” Kỳ Dịch bày bát đũa xong, ngồi xuống chuẩn bị động đũa.
Tần Xuyên đưa tay muốn gắp miếng bò áp chảo trước mặt Vân Duyệt, vừa nãy thấy cô ấy ăn ngon miệng như vậy nên anh cũng muốn ăn thử.
Đúng lúc sắp gắp được thì mu bàn tay bị đánh một cái, Tần Xuyên đau quá rụt tay về, trừng mắt nhìn Tiêu Thừa Uyên hỏi: “Thừa Uyên, cậu đánh tôi làm gì?”
“A Xuyên, cậu vừa nãy không có ở đây nên không biết, món bò áp chảo và tôm chiên muối tiêu này đều do đại ca tự mình xuống bếp làm cho Vân Duyệt ăn, chỉ có Vân Duyệt được ăn thôi, bọn tôi không có phần. Vị hôn thê của cậu trước khi cậu về cũng muốn ăn nhưng bị từ chối rồi.” Kỳ Dịch tốt bụng giải thích cho Tần Xuyên nguyên nhân bị đại ca đánh.
Tần Xuyên kinh ngạc nhìn Tiêu Thừa Uyên nói: “Cậu biết nấu ăn từ bao giờ thế, quen cậu lâu như vậy mà chưa từng thấy cậu xuống bếp, cậu cũng keo kiệt quá đấy, chỉ cho bảo bối nhà cậu ăn thôi à.”
“A Xuyên, Vân tiểu thư nói Tiêu đại ca học nấu ăn vì cô ấy, hai món này là đặc biệt làm cho cô ấy.” Giang Tuyết Oánh giả vờ thân thiết với Vân Duyệt, nói với Tần Xuyên.
“Tuyết Oánh, em yên tâm, đợi về đến thành phố C anh cũng sẽ học nấu ăn, nấu cho em những món ngon.” Tần Xuyên tưởng Giang Tuyết Oánh đang ghen tị với việc Tiêu Thừa Uyên đối tốt với Vân Duyệt, liền hứa hẹn với cô.
“Anh nói đấy nhé, anh đối với em thật tốt.” Giang Tuyết Oánh vẻ mặt cảm động hạnh phúc, nhưng trong lòng lại nghĩ, thứ em muốn không phải là anh xuống bếp nấu cho em, em muốn là Tiêu đại ca xuống bếp nấu cho em cơ.
Bốn người nhìn Tần Xuyên vẫn không hề phát giác ra gì cùng bộ dạng diễn kịch của Giang Tuyết Oánh, đều cảm thấy bó tay.
Tần Xuyên hài lòng ăn bữa cơm đã lâu không được thưởng thức, còn không quên gắp thức ăn cho Giang Tuyết Oánh, vừa ăn vừa khen tài nấu nướng của Kỳ Dịch, cuối cùng ăn đến mức bụng tròn căng, thật sự không ăn nổi nữa mới dừng lại.
Tần Xuyên ngả người ra sofa, đã lâu rồi không được ăn no thỏa thích như vậy, anh đã hoàn toàn quên mất chuyện phải đi xin lỗi Tiêu Thừa Uyên.
Giang Tuyết Oánh đi rửa bát, cô nói lúc nấu ăn mình không giúp được gì, nên rửa bát cứ để cô lo.
Kỳ Dịch và Lục Minh Hiên cũng mặc kệ cô ta, cô ta muốn rửa thì cứ để cô ta rửa.
Tần Xuyên muốn cùng Giang Tuyết Oánh rửa bát cũng bị cô đuổi đi, cô chỉ muốn cho Tiêu Thừa Uyên thấy dáng vẻ hiền thục của mình, làm cho mọi người đều nghĩ Vân Duyệt là kẻ lười biếng, chẳng làm được gì.
Nhưng cô không biết rằng, Tiêu Thừa Uyên chính là muốn cưng chiều Vân Duyệt đến mức không biết làm gì, cưng cô như một nàng công chúa, như vậy Vân Duyệt sẽ luôn phụ thuộc vào anh.
Kỳ Dịch, Lục Minh Hiên sau thời gian tiếp xúc với Vân Duyệt cũng coi cô như em gái mà cưng chiều, cô là bảo bối của đại ca, cũng là em gái cưng của họ.
Tiêu Thừa Uyên kéo Vân Duyệt về phòng.
“Bảo bối, tối nay chúng ta ngủ trong không gian nhé.”
Vân Duyệt không suy nghĩ nhiều, liền dẫn Tiêu Thừa Uyên vào không gian sinh thái.
Vào trong không gian, cô liền chạy thẳng đến chiếc sofa lớn cô thích nhất, bỏ mặc Tiêu Thừa Uyên ở phía sau.
“Bảo bối không tắm trước sao?” Tiêu Thừa Uyên đứng bên cạnh sofa nhìn Vân Duyệt, ánh mắt tối sầm lại, như đang âm mưu điều gì đó.
“Vậy em đi tắm trước đây.”
Vân Duyệt đứng dậy đi về phía phòng tắm trên lầu, Tiêu Thừa Uyên đi theo phía sau cùng vào phòng tắm.
“Anh à, anh vào đây làm gì, anh ra ngoài đi.” Vân Duyệt thấy anh đi theo vào, trong lòng bỗng thấy căng thẳng, chẳng lẽ anh muốn tắm cùng cô sao.
Tiêu Thừa Uyên ôm lấy Vân Duyệt, giọng nói trầm thấp khàn khàn bên tai cô: “Bảo bối không phải nói anh rất bám người, bám em không buông sao? Anh bám người như vậy, đương nhiên em ở đâu anh ở đó rồi.”
Vân Duyệt tim đập nhanh, lòng như nai con chạy loạn, khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức đỏ bừng, vành tai cũng đỏ lên từ lúc Tiêu Thừa Uyên đến gần.
Xong rồi, anh đang tính sổ những lời cô nói với Giang Tuyết Oánh đây mà, khó trách tối nay anh muốn vào không gian, hu hu, cô cảm giác đêm nay eo của cô khó mà giữ được.
“Anh à, em chỉ muốn cho Giang Tuyết Oánh biết anh đối với em tốt như thế nào, để cô ta biết khó mà lui thôi.” Vân Duyệt đáng thương nhìn Tiêu Thừa Uyên, cố gắng làm anh mềm lòng mà tha cho cô.
“Bảo bối nói cũng đâu có sai, anh đúng là vì em mà ăn không ngon ngủ không yên, nghĩ đủ mọi cách để em trở thành người của anh.” Tiêu Thừa Uyên ngậm vành tai Vân Duyệt nói.
Vân Duyệt mặt đỏ không chịu nổi, xong rồi xong rồi, xem ra đêm nay không tránh được rồi.
Thôi kệ, đã không tránh được thì cứ tận hưởng đi, eo không giữ được thì cũng đành chịu.
Đã quyết định, Vân Duyệt đưa tay vòng qua cổ Tiêu Thừa Uyên, hôn lên, một bàn tay nhỏ mân mê cơ bụng tám múi của anh, vừa sờ vừa thích thú, tên đàn ông chết tiệt này da dẻ sờ thích thật đấy.
Tiêu Thừa Uyên sửng sốt vì sự chủ động của Vân Duyệt, nhưng nhanh chóng phản ứng lại, bảo bối đây là biết đêm nay mình không trốn được rồi, Tiêu Thừa Uyên cười một tiếng, biến bị động thành chủ động.
Nhiệt độ trong phòng tắm dần dần tăng cao.
Hai giờ sau, cửa phòng tắm mở ra, Tiêu Thừa Uyên bế Vân Duyệt đang mềm nhũn cả người ra ngoài.
Đặt Vân Duyệt lên giường, từ trong không gian lấy ra một bộ đồ ngủ hình mèo con thay cho cô, đây là đồ hồi trước lúc thu thập vật tư nhặt được, hôm nay tự nhiên lại muốn cho Vân Duyệt mặc thử.
Thay xong, Tiêu Thừa Uyên hít một hơi.
Vân Duyệt mặc đồ ngủ hình mèo con, ánh mắt mơ màng, thân thể mềm nhũn không chút sức lực, trông cứ như một con mèo con lười biếng, đáng yêu vô cùng, dễ thương chết đi được.
Tiêu Thừa Uyên vốn định tha cho Vân Duyệt, nhưng nhìn thấy Vân Duyệt mặc đồ ngủ hình mèo con trước mắt, khả năng tự kiề chế của anh hoàn toàn sụp đổ, có thể nói từ khi gặp Vân Duyệt, thứ tự chế mà anh luôn tự hào đã sớm biến mất không còn tăm hơi, chỉ cần một chút động tĩnh nhỏ của Vân Duyệt cũng có thể khiến anh mất kiểm soát, huống chi là Vân Duyệt đáng yêu đến mức tan chảy lúc này.
Tiêu Thừa Uyên cúi người đè lên, bộ đồ ngủ hình mèo con vừa mới thay, mới mặc được vài phút lại bị Tiêu Thừa Uyên cởi ra, nhiệt độ tiếp tục tăng cao.
Bên trong xe RV
Lục Minh Hiên hạ chiếc bàn xuống ngang bằng với sofa, sau khi hạ xuống chiếc bàn biến thành một chiếc giường, cậu lấy hai túi ngủ ra đưa cho Tần Xuyên và Giang Tuyết Oánh.
Giang Tuyết Oánh thỉnh thoảng nhìn về phía cửa phòng Tiêu Thừa Uyên, sau bữa ăn anh đã kéo Vân Duyệt về phòng, mãi vẫn chưa ra, sắc mặt cô có chút âm trầm.
“A Xuyên, tối nay hai người cứ tạm nghỉ ở đây vậy, không có gì thì ngủ sớm đi, mai còn phải lên đường.” Lục Minh Hiên vỗ vai Tần Xuyên, ánh mắt ra hiệu cho Kỳ Dịch về phòng.
“Được, mọi người cũng ngủ sớm đi.” Tần Xuyên mỉm cười chúc ngủ ngon với Lục Minh Hiên và Kỳ Dịch.
“Tuyết Oánh, ngủ đi.” Tần Xuyên để Giang Tuyết Oánh ngủ bên trong, còn anh ngủ bên ngoài.
Giang Tuyết Oánh có chút không cam lòng, nhưng cũng không còn cách nào, những người khác đều về phòng nghỉ ngơi cả rồi, cô cũng mệt, đành thôi vậy.
Hôm nay Tần Xuyên trải qua đám zombie, cơ thể rất mệt mỏi, giờ được thư giãn một chút, rất nhanh đã ngủ say.
Giang Tuyết Oánh nghĩ xem ngày mai nên làm gì, không lâu sau cơn buồn ngủ cũng kéo đến rồi ngủ thiếp đi.
Về đến phòng, Lục Minh Hiên và Kỳ Dịch hai người, đang nói chuyện về Giang Tuyết Oánh.
Lục Minh Hiên kể cho Kỳ Dịch nghe nguyên nhân vì sao Tiêu Thừa Uyên tức giận.
