Chương 40: Tiêu Vân tiểu đội
Buổi chiều, căn cứ đã cử người đến thông báo cho bọn họ, sáng mai xuất phát đến khu Nam, tập trung tại cổng chính căn cứ.
“Đại ca, bốn người chúng ta là một đội, vậy phải đặt tên đội là gì không?” Vân Duyệt cảm thấy đã nhận nhiệm vụ thì nên có một cái tên đội.
Kỳ Dịch ngồi cạnh Lục Minh Hiên, vừa ăn quả táo anh ta đưa: “Tiểu Vân Duyệt, em đã nghĩ ra tên đội nào chưa?”
Vân Duyệt nghiêng đầu suy nghĩ: “Đội số một?”
Kỳ Dịch: “...”
Lục Minh Hiên: “...”
“Tiểu Vân Duyệt, bọn anh đúng là số một thật, nhưng đặt tên này có phải quá khoe khoang rồi không?” Kỳ Dịch khóe miệng giật giật, tôi sợ đặt cái tên này rồi, không biết có nhiều người đến khiêu chiến không, không phải sợ, mà là phiền phức.
“Vậy anh đặt đi.” Vân Duyệt bĩu môi.
“Đội Liệt Diệm.” Kỳ Dịch vuốt cằm suy nghĩ.
“Đội Tiêu Vân.” Lục Minh Hiên uống một ngụm trà, thản nhiên nói ra một cái tên đội.
Kỳ Dịch quay đầu nhìn Lục Minh Hiên, khóe miệng lại giật giật, cậu đúng là khôn lỏi, thật sự khôn lỏi, thấy kẽ hở là nịnh nọt sếp và tiểu Vân Duyệt.
“Chẳng phải cậu nói quá khoe khoang sao? Tên tôi đặt không khoe khoang mà.” Lục Minh Hiên liếc nhìn, nhướng mày nói với Kỳ Dịch.
Vân Duyệt nghe tên đội Lục Minh Hiên đặt thì sững người, nhìn về phía Tiêu Thừa Uyên: “Vậy đại ca thì sao? Anh nghĩ ra chưa? Hay là anh chọn một trong những cái tên bọn em đặt đi.”
Kỳ Dịch cũng nhìn Tiêu Thừa Uyên, còn Lục Minh Hiên vẫn thong thả uống trà.
“Vậy thì đội Tiêu Vân.” Tiêu Thừa Uyên liếc nhìn Lục Minh Hiên, đúng là không khoe khoang.
“Liệt...” Kỳ Dịch định mở miệng tranh giành tên đội mình đặt, vừa nói được một chữ, Tiêu Thừa Uyên liếc anh ta một cái, Lục Minh Hiên huých anh ta một cái, Kỳ Dịch lập tức ngậm miệng.
“Bảo bối thấy sao? Em không thích tên đội Tiêu Vân à?” Thấy Kỳ Dịch đã im, Tiêu Thừa Uyên hỏi ý kiến Vân Duyệt.
Vân Duyệt bĩu môi, đại ca bề ngoài hỏi ý em, thực ra đã quyết định xong rồi.
“Vậy gọi là đội Tiêu Vân đi.” Thôi được rồi, đàn ông của mình mình chiều, đã thích cái tên này thì cứ gọi vậy đi.
Tiêu Thừa Uyên hài lòng vuốt mũi Vân Duyệt, rồi nhìn về phía Kỳ Dịch.
“Được, vậy đội Tiêu Vân chúng ta chính thức thành lập.”
“Sếp là đội trưởng, vậy ai là đội phó? Tiểu Vân Duyệt?” Kỳ Dịch cảm nhận được ánh mắt của sếp, lập tức đứng bật dậy, vẻ mặt phấn khích nói lớn.
“Em không làm đội phó đâu, để Minh Hiên ca làm đi.” Vân Duyệt xua tay từ chối.
Em mới không làm đội phó đâu, cảm giác phiền phức lắm, em chỉ cần ngoan ngoãn đi theo đại ca là được, Minh Hiên hợp hơn, em thấy cả em và Kỳ Dịch ca đều không hợp bằng Minh Hiên ca.
“Vậy để Minh Hiên làm đội phó.” Kỳ Dịch không ý kiến, anh cũng thấy Lục Minh Hiên hợp làm đội phó, anh và tiểu Vân Duyệt đều không chững chạc bằng Minh Hiên.
Lục Minh Hiên vẫn thong thả uống trà.
Sáng hôm sau, bốn người Tiêu Thừa Uyên đến cổng chính căn cứ.
Hai đội dị năng khác đi cùng đã đợi bọn họ ở cổng chính căn cứ.
“Xin chào, tôi là đội trưởng đội Liệt Diệm, Lâm Kỳ.”
“Các người là đội dị năng toàn viên cấp ba vừa đến căn cứ à?”
Đội trưởng đội Liệt Diệm, Lâm Kỳ, thấy đoàn người Tiêu Thừa Uyên đến, người đàn ông ở giữa đang cúi đầu nói chuyện với một cô gái được anh ta ôm eo, nhìn khí thế là biết anh ta chính là đội trưởng của bọn họ, liền đi tới chào hỏi Tiêu Thừa Uyên.
“Đội trưởng Lâm, xin chào, tôi là đội phó đội Tiêu Vân, Lục Minh Hiên, các anh chính là đội dị năng còn lại trong nhiệm vụ lần này à?” Lục Minh Hiên tiến lên một bước bắt chuyện với Lâm Kỳ.
Sếp bây giờ không có tâm trạng đâu mà để ý đến bọn họ, tối qua chắc sếp hành hạ Vân Duyệt quá sức, sáng nay từ phòng bước ra đã thấy Vân Duyệt giận dỗi, sếp đang dỗ dành.
Vân Duyệt cả đường bĩu môi, mặc kệ Tiêu Thừa Uyên nói gì cũng không thèm để ý, thấy đông người thì đổi thành mím môi.
Đồ đàn ông chết tiệt, biết rõ sáng nay phải xuất phát từ sớm, tối qua còn hành hạ em như vậy, đáng lẽ không nên mềm lòng nghe lời anh mặc đồ thỏ, đến gần sáng mới chịu thả cho em, nếu không nhờ uống linh tuyền thì em căn bản không dậy nổi.
Tiêu Thừa Uyên thấy Vân Duyệt không chịu để ý đến mình, cảm thấy bất lực, tối qua bỗng nhiên nảy ra ý tưởng dỗ bảo bối mặc đồ thỏ, nhất thời không kiềm chế được, hành hạ quá sức.
“Bảo bối, đừng giận nữa, em muốn ăn gì anh làm cho.” Tiêu Thừa Uyên tiếp tục dỗ dành, hôm nay không dỗ được bảo bối thì tối nay không được ôm em ngủ.
“Em muốn ăn phở chua cay, xiên nướng, thịt viên nướng, sườn cừu nướng.” Vân Duyệt báo một loạt món muốn ăn.
Đồ đại ca đáng ghét, biết dùng đồ ăn ngon để dỗ em, đằng nào em cũng mắc bẫy.
“Được, anh làm cho bảo bối.” Tiêu Thừa Uyên thở phào nhẹ nhõm.
“Dù đại ca dùng đồ ăn ngon để dỗ em, thì đại ca vẫn phải bị phạt.” Vân Duyệt vẫn thấy quá dễ dãi cho anh, mỗi lần hành hạ quá sức là biết dùng đồ ăn ngon để dỗ.
“Vậy bảo bối muốn phạt anh thế nào?” Bị phạt? Đồ ăn ngon không còn tác dụng nữa à?
“Phạt đại ca một tuần không được đụng vào em.”
“Bảo bối, anh vừa nghe không rõ, em nói lại lần nữa xem nào.” Một tuần không được đụng vào bảo bối? Hừ, chuyện sao có thể, một đêm anh cũng không chịu nổi.
Ơ... ánh mắt của đại ca nhìn có vẻ nguy hiểm, tim nhỏ run lên, chùn bước.
Không được không được, không thể chùn bước, không thì đêm nào cũng không ngủ ngon được, eo em cũng khó chịu.
“Bảo bối, nghĩ kỹ chưa?” Tiêu Thừa Uyên nhìn thẳng vào mắt Vân Duyệt, trong lòng khẽ cười, bảo bối giỏi thật, rõ ràng đã chùn bước mà vẫn muốn cố chấp, đáng tiếc, anh không cho phép.
“Em... em còn muốn ăn bánh kem dâu, bánh kem xoài, trà sữa, bánh mì bơ...” Hu hu, không được, em chịu không nổi uy áp của đại ca, đã dùng đồ ăn ngon để dỗ em thì em nói thêm nhiều món, coi như là phạt vậy.
“Bảo bối ngoan lắm, anh làm hết cho em.” Tiêu Thừa Uyên hài lòng hôn lên má Vân Duyệt.
Vân Duyệt nhìn vẻ mặt hài lòng của anh, không cam lòng nghiến răng, bàn tay nhỏ nhéo eo anh một cái.
Tiêu Thừa Uyên không thèm để ý đến cơn đau ở eo, chỉ cần bảo bối hết giận thì nhéo thế nào cũng được, tối qua anh đúng là hành hạ hơi quá.
“Đúng rồi, tôi nghe nói trong đội các anh có dị năng không gian à? Đội bên kia là đội Huy Hoàng, trong đội họ cũng có một người có dị năng không gian.” Lâm Kỳ nói với Lục Minh Hiên, nhưng ánh mắt lại lén nhìn Tiêu Thừa Uyên đang dỗ dành Vân Duyệt.
“Không ngờ đội dị năng cấp ba vừa đến căn cứ lại là đội của ngài Tiêu.”
“Ngài Tiêu, tôi là Điền Chính Hạo, đội trưởng đội Huy Hoàng.” Đội trưởng đội Huy Hoàng, Điền Chính Hạo, bước tới, vẻ mặt rất phấn khích.
Điền Chính Hạo nhìn thấy Tiêu Thừa Uyên, vô cùng phấn khích, trước tận thế anh đã rất khâm phục Tiêu Thừa Uyên, tuổi trẻ tài cao mà đã phát triển tập đoàn Tiêu thị thành quy mô lớn như vậy.
“Tôi tin có ngài Tiêu ở đây, nhiệm vụ lần này chắc chắn sẽ hoàn thành thuận lợi.” Điền Chính Hạo rất công nhận thực lực của Tiêu Thừa Uyên.
Vân Duyệt nhìn người tên Điền Chính Hạo trước mắt, vẻ mặt đầy nắng và chính trực, nụ cười rạng rỡ, ánh mắt đều là sự sùng bái đối với đại ca, đúng kiểu fan nhỏ trung thành.
Không ngờ ở đây còn gặp được fan nhỏ của đại ca, mà còn là đội trưởng một đội dị năng.
Vân Duyệt đang thưởng thức fan nhỏ của Tiêu Thừa Uyên, còn Kỳ Dịch thì vui vẻ xen lẫn chút ngại ngùng.
Vui vì có người đặt tên đội giống mình, lại ngại vì cái tên đội Liệt Diệm đã có người đặt rồi, may mà hôm qua không được thông qua, không thì hai đội dị năng đều gọi là đội Liệt Diệm thì ngại chết.
