Chương 63: Em không sợ anh là người xấu sao?
“Vậy để mai đi.” Hôm nay hơi muộn rồi.
“Được.” Tiêu Thừa Uyên nhìn cô với ánh mắt cưng chiều.
“Ừm... anh à, em có chuyện muốn hỏi anh.” Vân Duyệt cầm ly nước ép uống một ngụm, chợt nhớ ra một chuyện.
“Em yêu muốn hỏi gì nào?” Tiêu Thừa Uyên ngả người về phía trước, tay chống cằm, tò mò nhìn cô.
“Sao hồi đó anh cứ nhất quyết bắt em gọi anh là anh vậy? Có phải bạn trai nào cũng thích người mình yêu gọi mình là anh không?” Vân Duyệt đặt ly xuống, quay sang hỏi Tiêu Thừa Uyên điều thắc mắc của mình.
“Em yêu rất muốn biết sao?” Tiêu Thừa Uyên hơi sững người vì câu hỏi của Vân Duyệt, nhớ lại lý do khiến cô gọi mình là anh, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười.
Vân Duyệt gật đầu thật mạnh.
“Vì hồi đó ở nhà em, trong lúc tiếp xúc với em, tính cách của em cho anh cảm giác như một cô em gái hàng xóm nhỏ nhắn, đáng yêu, anh đã nghĩ không biết nghe em gọi một tiếng ‘anh’ sẽ có cảm giác gì.” Tiêu Thừa Uyên hồi tưởng lại quãng thời gian ở nhà Vân Duyệt.
“Thế nên anh dùng đủ mọi cách để em gọi anh là anh.” Vân Duyệt bĩu môi.
“Cũng đâu đến mức dùng đủ mọi cách, chỉ cần một bữa ngon là em chịu gọi anh rồi.” Tiêu Thừa Uyên buồn cười xoa đầu Vân Duyệt.
“Vậy sau khi em gọi anh là anh, anh có cảm giác gì?” Vân Duyệt hỏi tiếp, cô rất tò mò.
“Anh cảm thấy như có gì đó chạm vào trái tim mình, nghiện mất rồi, chỉ muốn nghe em gọi anh mãi.” Anh nhớ lại cảm giác lúc đó, có lẽ ngay lúc ấy anh đã thích em yêu rồi.
“Với cái mặt họa thủy này của anh, với cái giá trị thân thể trước tận thế đó, người gọi anh là anh nhiều vô kể, anh muốn nghe thì có gì khó đâu.” Vân Duyệt quay mặt đi chỗ khác không nhìn anh, bĩu môi nói.
Tiêu Thừa Uyên nghe vậy, bật cười, lại đổ giấm rồi.
“Anh chỉ muốn nghe và chỉ muốn em gọi anh là anh thôi.” Anh ghé sát tai Vân Duyệt, cất giọng trầm ấm gợi cảm nói ra điều cô đang mong nghe nhất lúc này.
Vân Duyệt nghe được điều mình muốn nghe, khóe môi không kìm được mà cong lên.
“Em yêu, em biết không, ngoài việc thấy em là một cô em gái nhỏ đáng yêu, anh còn thấy em khá ngốc nữa.”
Đúng lúc Vân Duyệt đang ngọt ngào đến mức sắp tan chảy, trong không khí tràn ngập hương vị tình yêu, một câu nói của Tiêu Thừa Uyên phá vỡ bầu không khí lúc này.
Vân Duyệt hơi ngẩn người, chớp chớp mắt, tự hỏi có phải mình nghe nhầm không, nếu không thì sao cô lại nghe thấy anh nói cô ngốc.
“Dù em tin anh, anh rất vui, nhưng em cứ đơn giản và nhanh chóng kể hết mọi chuyện về không gian cho anh như vậy, em không sợ anh là người xấu sao?” Dù bây giờ nói chuyện này không hợp với bầu không khí hiện tại, nhưng anh vẫn muốn nói.
Hồi đó anh rất vui vì sự tin tưởng của em yêu, lại bận rộn thu thập vật tư, mỗi lần nhớ ra muốn nói thì cô lại đang vui vẻ thưởng thức món ngon, thời gian lâu dần, anh không định nói nữa, dù sao anh biết mình sẽ không làm bất cứ điều gì có hại cho Vân Duyệt, nhất định sẽ bảo vệ cô thật tốt.
Bây giờ nhắc lại chuyện cũ, lại nhớ ra lời chưa nói được, anh cảm thấy vẫn nên nói ra.
“Em đã cân nhắc có nên nói cho anh nghe về không gian hay không, cũng đã cân nhắc có nên từ từ nói cho anh biết từng chút một trong quá trình ở bên nhau sau này không, nhưng khi em quyết định nói cho anh biết thì nói một chút cũng là nói, nói hết cũng là nói, vậy thì nói hết luôn.” Vân Duyệt cảm thấy hơi tủi thân, cô đã nói bí mật lớn nhất của mình cho anh nghe, vậy mà anh còn chê cô ngốc.
“Em không sợ anh lừa dối tình cảm của em sao? Không sợ anh lợi dụng em sao? Không sợ anh đưa em vào phòng thí nghiệm để mổ xẻ sao?” Tiêu Thừa Uyên nghiêm mặt nói ra những khả năng mà chính anh cũng không muốn xảy ra.
“Không sợ, em đâu phải chưa từng thử qua, ở Đế Quốc cũng có người từng muốn cướp không gian của em, em vẫn ổn mà.” Vân Duyệt càng nói càng nhỏ, hai ngón trỏ xoay xoay vào nhau.
“Em nói gì? Có người từng muốn cướp không gian của em?” Tiêu Thừa Uyên đồng tử rung chuyển, anh không thể tin được chuyện mà anh thậm chí không dám nghĩ tới lại thực sự xảy ra với Vân Duyệt.
“Ừm, số lần cũng khá nhiều, nhiều đến mức em chai lì luôn rồi, thành quen rồi. Lúc đầu em cũng giấu tất cả mọi người, nhưng chiến tranh ở Đế Quốc quá nhiều, em không nhịn được mà không giúp, không gian và màng chắn không gian tự nhiên bị lộ ra. Không gian đặc biệt như vậy, những kẻ có lòng dạ xấu xa đương nhiên muốn có, công khai lẫn lén lút, em cũng dính vài lần. Không nói quá đâu, phòng thí nghiệm các kiểu, em vào như đi chơi nhà bạn vậy, thoải mái lắm.” Vân Duyệt nhún vai, xua tay nói.
“Vậy em...” Tiêu Thừa Uyên không biết hỏi tiếp thế nào, anh không dám tưởng tượng cảnh đó.
“Anh à, anh không cần lo đâu, có màng chắn không gian, những kẻ xấu đó chưa từng thành công lần nào, em cũng không bị thương, chỉ là mấy lần đầu hơi sợ, nhưng sau đó em không sợ chút nào.” Vân Duyệt nắm lấy bàn tay hơi run của anh.
“Anh à, anh thật sự không cần lo đâu, đó là chuyện trước khi em trở thành một trong Thất Hoàng. Sau khi em trở thành Không Gian Chi Vương, chuyện đó không xảy ra nữa, ngày nào cũng có rất nhiều người bảo vệ em, nhiều đến mức em chẳng cần dùng đến màng chắn không gian, thế nên lúc lên chiến trường em quên mất phải dùng, đến khi nhớ ra thì không kịp nữa.” Vân Duyệt chui vào lòng anh, muốn nói với anh rằng không cần vì lo lắng cho sự an toàn của cô mà bảo vệ quá mức.
Tiêu Thừa Uyên ôm chặt cô, anh hiểu ý cô chưa nói ra, bảo vệ quá mức sẽ khiến cô mất đi ý thức cảnh giác, ngược lại còn hại cô.
Em yêu tuy không nói chi tiết, nhưng anh biết, bị bắt vào phòng thí nghiệm nhiều lần như vậy, chắc chắn là có người bên cạnh đã bán đứng cô.
Nếu là người khác trải qua chuyện như em yêu, chắc chắn sẽ không dễ dàng tin tưởng bất kỳ ai, sẽ không trao niềm tin nữa, sẽ đề phòng những người xung quanh.
Là anh nghĩ sai rồi, em yêu không ngốc, cô có chỗ dựa và khả năng tự bảo vệ, cô không cần lo lắng đối phương có lòng dạ xấu xa hay không, điều anh cần làm là đừng để em yêu mất đi ý thức cảnh giác.
Em yêu của anh nhìn có vẻ ngốc nghếch, hơi ngây thơ, dễ lừa, không ngờ cũng là người từng trải qua nhiều chuyện.
Tiêu Thừa Uyên khẽ cười một tiếng, không ngờ em yêu của anh không phải ngốc thật, mà là một người lạc quan.
“Em yêu, sao tự nhiên em lại tò mò chuyện gọi anh là anh vậy?” Tiêu Thừa Uyên buông Vân Duyệt ra, mỉm cười hỏi.
Vân Duyệt sững người, không phải đang nói về không gian sao, sao lại quay lại chuyện gọi anh là anh thế này, chủ đề nhảy nhanh thật.
“Anh à, lúc nãy anh chê em ngốc.” Vân Duyệt hoàn hồn, nhảy chủ đề à, ai chả biết.
Lần này đến lượt Tiêu Thừa Uyên sững người.
“Không có, em yêu nghe nhầm rồi, anh nói là ngây thơ.” Bản năng sinh tồn của Tiêu Thừa Uyên trỗi dậy.
“Anh à, anh đang sỉ nhục IQ của em đấy, ngốc và ngây thơ em nghe không ra à?” Vân Duyệt tức giận trừng mắt nhìn anh.
“Xin lỗi, là anh sai rồi, anh chỉ lo lắng quá nên nói sai thôi, em yêu đừng giận, muốn ăn gì, anh đi làm cho em.” Bản năng sinh tồn tiếp tục trỗi dậy.
“Chẳng phải anh nói nồi trong bếp hỏng rồi sao?” Cô sẽ không bị dụ bằng đồ ăn đâu.
“Chỉ là một cái nồi thôi, trong không gian có nhiều lắm.” Nói xong, không cho Vân Duyệt cơ hội tiếp tục, anh trực tiếp vào bếp.
Em yêu không kén ăn, chỉ cần ngon là cô đều thích.
“Hừm.”
Vân Duyệt nhìn anh vội vàng vào bếp, hừ một tiếng, lúc nãy sao không nói trong không gian có nhiều nồi thế.
