Chương 7: Thành thật với Tiêu Thừa Uyên về không gian
Sáng hôm sau
Một đêm ngủ ngon lành, Vân Duyệt tỉnh dậy, mơ mơ màng màng nheo mắt định trở mình thì phát hiện cơ thể không cử động được. Cô mở to mắt, trước mắt là một tấm ngực đàn ông. Vân Duyệt lập tức nhớ lại chuyện tối qua, mặt liền đỏ bừng.
Cô lén nhìn lên, gương mặt ngủ của Tiêu Thừa Uyên thật đẹp trai. Lúc ngủ, anh trông giống một công tử quý tộc ôn nhuận, khác hẳn vẻ lạnh lùng thường ngày.
Ánh mắt Vân Duyệt dừng trên đôi môi Tiêu Thừa Uyên, nhớ lại cảnh tối qua hai người hôn nhau, ấm áp, mềm mại. Nhìn đôi môi ấy, ánh mắt cô càng lúc càng nóng bỏng, muốn hôn thử một cái để hồi tưởng lại hương vị đêm qua.
Tiêu Thừa Uyên còn chưa tỉnh, hôn một cái, anh sẽ không biết đâu.
Vân Duyệt lại gần Tiêu Thừa Uyên, khẽ chạm môi lên môi anh. Đang định rời ra, bỗng một bàn tay giữ lấy gáy cô ấn xuống.
“Ưm... ưm...”
“Bảo bối, hôn một cái rồi bỏ chạy, sao mà đủ được?” Tiêu Thừa Uyên hôn đã rồi mới thả Vân Duyệt ra, ánh mắt trong veo trêu chọc cô.
“Anh tỉnh từ lâu rồi đúng không?” Vân Duyệt chất vấn.
“Lúc em tỉnh, anh đã tỉnh rồi.” Thật ra Tiêu Thừa Uyên gần sáng mới ngủ được. Ôm người mình yêu trong lòng, nhìn mà không ăn được, sao ngủ nổi?
“Anh ơi, em đói bụng.” Bụng Vân Duyệt kêu lên một tiếng ọt.
“Bảo bối đi đánh răng rửa mặt trước đi, anh đi nấu bữa sáng cho em.” Tiêu Thừa Uyên hôn lên má Vân Duyệt rồi đứng dậy đi xuống lầu.
Vân Duyệt đánh răng rửa mặt xong đi xuống nhà, trên bàn ăn đã bày hai phần bánh sandwich. Cô đi tới bàn ngồi xuống, Tiêu Thừa Uyên cầm một ly sữa nóng từ trong bếp đi ra.
“Em ăn trước đi, anh đi đánh răng rửa mặt.” Tiêu Thừa Uyên đặt ly sữa trước mặt Vân Duyệt.
Vân Duyệt gật đầu.
Ăn miếng sandwich do Tiêu Thừa Uyên làm, cô chợt nhớ hôm qua đã nói với anh về ngày tận thế. Nghe ý anh, hình như anh đã biết từ trước và giờ cũng đã có sắp xếp.
Mình có nên nói cho anh biết mình có không gian không nhỉ? Đã ở bên nhau rồi, chuyện không gian khó mà giấu được trong sinh hoạt thường ngày. Thà để anh tự phát hiện rồi nghĩ mình không tin tưởng anh, chi bằng bây giờ nói thẳng luôn.
Nghĩ tới bữa hải sản hôm qua, có Tiêu Thừa Uyên ở đó, chắc có thể thu thập được nhiều món ngon hơn.
Tiêu Thừa Uyên rửa mặt xong đi xuống, thấy Vân Duyệt vừa ăn vừa cười ngốc nghếch. Chẳng lẽ sandwich anh làm ngon quá à?
“Cười gì mà ngốc thế?” Anh ngồi xuống cạnh Vân Duyệt hỏi.
“Em không có.” Anh mới ngốc, cả nhà anh ngốc. Vân Duyệt trừng mắt nhìn Tiêu Thừa Uyên.
“Được được được, không có không có.” Tiêu Thừa Uyên chạm vào chóp mũi Vân Duyệt.
“Tiêu Thừa Uyên, em có một bí mật muốn nói với anh.” Vân Duyệt xoay người đối diện với Tiêu Thừa Uyên.
“Em gọi anh là gì?” Tiêu Thừa Uyên nghe Vân Duyệt gọi cả họ tên mình, mặt liền trầm xuống.
“Anh ơi, anh ơi.” Thấy anh trầm mặt, Vân Duyệt vội đổi cách xưng hô.
“Lần sau gọi sai nữa, tự chịu hậu quả.” Nghe được cách gọi mình muốn, anh lập tức đổi sắc mặt, mỉm cười uy hiếp Vân Duyệt.
“Biết rồi biết rồi.” Vân Duyệt nhận thua.
“Vậy bảo bối muốn nói chuyện gì với anh?” Thấy cô chịu thua, anh hài lòng hỏi.
“Thật ra, em có không gian, bốn không gian với chức năng khác nhau. Không gian nông vụ có thể trồng trọt và chăn nuôi. Không gian phục chế có thể vô hạn sao chép những vật thật em nhìn thấy, trừ vật sống. Không gian trữ vật có thể chứa lượng lớn vật tư, thời gian trong đó đứng yên, bỏ vào thế nào lấy ra vẫn thế. Còn có không gian sinh thái, bên trong có một linh tuyền có khả năng chữa trị.” Vân Duyệt tin tưởng Tiêu Thừa Uyên, nhưng trong lòng vẫn có chút lo lắng.
Dù sao không gian của cô đặc biệt, trong ngày tận thế, dị năng không gian bình thường còn không an toàn, nguyên chủ cũng chết vì không gian, huống chi không gian của cô lại đặc biệt đến vậy.
Tiêu Thừa Uyên trong lòng kinh ngạc về không gian của Vân Duyệt. Anh đã nhận ra điều gì đó, nhưng không ngờ không gian của cô lại đặc biệt đến vậy. Không gian phục chế có thể vô hạn sao chép vật thật trừ vật sống, điều này giải thích vì sao Vân Duyệt gọi toàn bộ món ăn ở mỗi quán ăn.
“Em gọi toàn bộ món ăn là để cho không gian phục chế sao chép à?” Dù đã nghĩ ra nhưng anh vẫn không nhịn được xác nhận với Vân Duyệt.
“Vâng, sau ngày tận thế, những món ngon này sẽ không còn được ăn nữa, có thể sao chép thì cứ sao chép thôi.” Thì ra anh trai đã sớm nghi ngờ cô, chỉ là chờ cô chủ động nói ra. Nghĩ đến việc anh tin tưởng mình, trong lòng cô thấy ngọt ngào.
“Vậy xem ra, anh phải đưa bảo bối của anh đi ăn hết tất cả các món ngon mới được.” Tiêu Thừa Uyên mỉm cười véo mũi Vân Duyệt.
“Sao anh toàn chạm mũi hay véo mũi em vậy?” Vân Duyệt che mũi hỏi.
“Sao, có ý kiến à?” Tiêu Thừa Uyên lại véo mũi Vân Duyệt.
“Không có không có không có, em thích nhất là anh chạm mũi em, véo mũi em.” Vân Duyệt nịnh nọt.
Ánh mắt Tiêu Thừa Uyên đều là vẻ vui sướng khi thấy Vân Duyệt nịnh nọt.
“Bảo bối, không gian của em quá đặc biệt, tuyệt đối không được để người khác biết, nếu không em sẽ gặp nguy hiểm.” Tiêu Thừa Uyên nghiêm túc nói với Vân Duyệt.
“Em biết, em chỉ nói với một mình anh thôi.” Nghĩ đến việc anh lo lắng cho mình vì không gian, trong lòng cô ngọt ngào.
“Hơn nữa, nếu thật sự gặp kẻ xấu, em còn có màng chắn không gian, bọn họ không lại gần được em đâu.” Vân Duyệt sợ anh lo lắng quá, bèn nói luôn về màng chắn không gian.
“Màng chắn không gian?” Tiêu Thừa Uyên thắc mắc.
“Vâng, là màng chắn triển khai lấy em làm trung tâm, nhỏ thì bảo vệ một mình em, lớn thì có thể bao trùm cả một thành phố.” Vân Duyệt giải thích cho anh trai tác dụng của màng chắn không gian.
“Dù có màng chắn không gian bảo vệ, cũng không được dễ dàng để người khác biết không gian của em.” Biết có màng chắn không gian bảo vệ Vân Duyệt, nhưng vẫn phải chú ý không để lộ.
“Em sẽ chú ý.” Vân Duyệt ngọt ngào đáp.
“Bảo bối ngoan lắm.” Tiêu Thừa Uyên hôn lên đôi môi nhỏ của Vân Duyệt.
“Vậy anh trai, anh thu thập vật tư thế nào rồi?” Bị hôn một cái, Vân Duyệt ôm lấy cánh tay Tiêu Thừa Uyên, tựa đầu vào vai anh hỏi.
“Anh chỉ thu thập những vật tư cần thiết cho ngày tận thế.” Tiêu Thừa Uyên tựa đầu vào đầu Vân Duyệt, bàn tay lớn nắm lấy bàn tay nhỏ của cô, ngón cái qua lại khẽ vuốt ve.
“Vậy anh có thể kiếm được vũ khí nóng không? Ngoài vật tư, vũ khí nóng cũng rất quan trọng trong ngày tận thế.” Vân Duyệt ngẩng đầu hỏi.
Đối với cô, mua vũ khí nóng rất khó, nhưng với anh trai thì chắc không khó lắm nhỉ.
“Cái này em không cần lo, anh có phái người ở nước ngoài lén lút làm ăn buôn bán vũ khí nóng.” Tiêu Thừa Uyên ấn cái đầu nhỏ của Vân Duyệt trở lại vai mình.
“Anh trai, anh còn làm cả việc buôn bán vũ khí nóng nữa à?” Vân Duyệt lại ngẩng đầu nhìn Tiêu Thừa Uyên.
Cô vốn nghĩ dù anh có thể mua được vũ khí nóng, số lượng cũng có hạn, nào ngờ anh còn làm cả cái nghề này.
“Ừm, nên bảo bối không cần lo lắng về vấn đề vũ khí nóng.” Tiêu Thừa Uyên buông tay Vân Duyệt đang ôm cánh tay mình ra, rồi kéo cô vào lòng.
“Anh trai, giỏi thật đấy.” Vân Duyệt nép vào lòng Tiêu Thừa Uyên, khen ngợi anh.
