Chương 70: Anh ấy lại không phải thánh nhân
Tiêu Thừa Uyên xuống lầu thì thấy cặp đôi kia trong biệt thự đang âu yếm nhau trên bàn ăn.
Kỳ Dịch ngồi trên đùi Lục Minh Hiên, Lục Minh Hiên đang từng miếng từng miếng đút cho Kỳ Dịch.
“Đại ca, anh dậy rồi à.” Kỳ Dịch thấy đại ca thì hơi ngại ngùng, ngượng ngùng đứng dậy khỏi đùi Lục Minh Hiên.
“Đại ca.” Lục Minh Hiên không hề thấy ngại, tự nhiên chào Tiêu Thừa Uyên một tiếng.
Tiêu Thừa Uyên như không thấy hai người họ, đi thẳng vào bếp.
“Đại ca làm sao thế?” Kỳ Dịch thắc mắc thì thầm với Lục Minh Hiên.
“Chắc là không được thỏa mãn, rồi thấy hai đứa mình âu yếm nên khó chịu thôi.” Lục Minh Hiên đoán, dù sao tối qua ăn cơm xong không bao lâu, đại ca đã kéo Vân Duyệt về phòng.
Lục Minh Hiên đoán đúng một nửa, tối qua lăn qua lộn lại ăn no nê, nhưng tối qua no rồi thì tiếp theo phải nửa tháng không có thịt.
Cho nên vừa thấy hai người họ, mới thù cộng thêm oán cũ, Tiêu Thừa Uyên thấy rất khó chịu, anh rất muốn đè hai kẻ chướng mắt kia xuống đất mà chà xát.
Nhưng bây giờ anh phải làm bữa hải sản thịnh soạn cho bảo bối của mình, tạm tha cho họ trước.
Lục Minh Hiên và Kỳ Dịch bỗng thấy một cơn ớn lạnh.
Lục Minh Hiên thắc mắc, lại thấy một cơn ớn lạnh, lần này đến Kỳ Dịch cũng cảm nhận được, chẳng lẽ thời tiết cực hạn thực sự đến sớm? Xem ra lát nữa phải chuẩn bị chống rét.
Lục Minh Hiên hoàn toàn không đoán được hai lần cảm thấy ớn lạnh này đều là do đại ca của họ, Tiêu Thừa Uyên.
Đợi Vân Duyệt ăn xong bữa hải sản thịnh soạn, Tiêu Thừa Uyên quyết định lát nữa ra ngoài căn cứ thu thập vật tư.
Anh dùng tinh thần lực cảm nhận một chút người và việc trong căn cứ, anh cảm thấy nếu cứ ở trong căn cứ, sẽ có rất nhiều người không muốn để ý tới tìm đến cửa.
Anh không phải sợ những người này tìm đến mà trốn ra ngoài, vốn dĩ đã quyết định khi nhiệt độ hồi phục thì giả vờ ra ngoài thu thập vật tư, bây giờ chỉ là nhân lúc họ chưa tìm đến thì ra khỏi căn cứ trước, anh còn chẳng buồn đuổi họ đi.
Bốn người đơn giản thu dọn một chút, rồi lên chiếc xe motorhome Tiêu Thừa Uyên lấy ra từ không gian.
Như thường lệ, vẫn là Kỳ Dịch làm tài xế lái xe, lái đến cổng căn cứ làm đăng ký, tận hưởng ánh mắt ngưỡng mộ của họ, rồi lái thẳng ra khỏi cổng căn cứ.
Đợi Lý Thiên Giang nhận được tin chạy tới, Tiêu Thừa Uyên bọn họ đã ra khỏi căn cứ rồi.
Lý Thiên Giang tức đến giậm chân, nghiêm khắc mắng nhân viên trực cổng, còn phạt họ nữa.
Nhân viên đó nói họ ra ngoài thu thập vật tư, Lý Thiên Giang mới hơi bình tĩnh lại.
Trong lòng cầu nguyện Tiêu Thừa Uyên bọn họ thực sự ra ngoài thu thập vật tư, họ sẽ còn quay lại căn cứ.
Cách căn cứ một khoảng khá xa, họ đột nhiên tăng tốc lái đến một nơi kín đáo rồi dừng lại, đổi sang một chiếc xe địa hình, đi theo một con đường khác rời đi.
Đổi xe là vì không muốn có người luôn đi theo họ, vừa ra khỏi căn cứ họ đã phát hiện có người đi theo phía sau.
Nói với căn cứ là ra ngoài thu thập vật tư, nhưng họ không thực sự ra ngoài thu thập vật tư, chỉ giả vờ thôi, nếu có người luôn đi theo thì không hay.
“Anh, vậy bây giờ chúng ta đi đâu?” Vân Duyệt lấy một cốc trà sữa trân châu khoai môn từ không gian ra uống.
“Đi biệt thự ở thành phố C của bảo bối trước.”
“Biệt thự của em? Đến đó làm gì?” Vân Duyệt vừa uống trà sữa trân châu khoai môn vừa nghiêng đầu hỏi anh.
“Biệt thự đó có kỷ niệm của chúng ta, nếu biệt thự không có vấn đề gì thì thu vào không gian.” Tiêu Thừa Uyên véo mũi Vân Duyệt.
“Nhưng mà chúng ta thu vào không gian rồi có bị phát hiện đột nhiên mất một căn biệt thự không?” Vân Duyệt hơi lo lắng.
Căn biệt thự của cô không giống biệt thự của anh ở thành phố A, hẻo lánh và ít người ở, chỗ đó gần trung tâm thành phố, có rất nhiều người ở, lỡ có người sống sót ở gần đó hoặc có đội dị năng ra ngoài thu thập vật tư nghỉ ngơi ở đó, sẽ phát hiện một căn biệt thự biến mất không dấu vết.
Như vậy sẽ khiến người ta có suy đoán không tốt.
“Chúng ta đi xem tình hình trước đã, nếu thực sự không được thì không thu nữa.” Tiêu Thừa Uyên muốn thu căn biệt thự đó, nhưng không nhất thiết phải là căn đó.
Tuy biệt thự đó có kỷ niệm của anh và bảo bối, nhưng bảo bối ở bên cạnh anh, họ có thể có nhiều kỷ niệm hơn.
“Vâng, được.” Vân Duyệt gật đầu, tiếp tục uống trà sữa trân châu khoai môn, rồi lấy thêm ít que cay ra ăn.
Kỳ Dịch lái đến khu biệt thự Vân Duyệt từng ở, lái về phía căn biệt thự cô từng sống.
Họ ngồi trong xe nhìn ra ngoài, từng căn biệt thự trước cửa đều có vết máu loang lổ gỉ sét, tang thi trong biệt thự nghe thấy tiếng xe của họ, đều lao về phía xe họ.
Tiêu Thừa Uyên trực tiếp dùng tinh thần lực moi tinh hạch trong đầu tang thi.
“Kỳ Dịch, không cần đi nữa, quay đầu lại đi.” Tiêu Thừa Uyên nói với Kỳ Dịch một tiếng, lúc nãy anh đã dùng tinh thần lực kiểm tra tình hình biệt thự của Vân Duyệt.
Căn biệt thự đó đã bị người chiếm đóng, có cả người thường và dị năng giả.
Trong biệt thự khắp nơi đều là vết máu, gần đó chất đống rất nhiều thi thể, chắc là do những người chiếm biệt thự làm.
Đám người trong biệt thự đó không phải người tốt, căn phòng khách mà anh từng ở có mấy người phụ nữ bị nhốt, những người đàn ông đó đang làm những chuyện súc sinh với những người phụ nữ bị nhốt trong phòng.
Tiêu Thừa Uyên không có ý định cứu những người phụ nữ đó, anh lại không phải thánh nhân, sống chết của những người phụ nữ đó thì liên quan gì đến anh, huống chi, cho dù cứu họ thì trong thời đại tận thế này họ cũng chưa chắc sống nổi, kết quả cuối cùng vẫn là lần nữa trở thành đồ chơi của đàn ông, chỉ là từ cái hố này nhảy sang cái hố khác mà thôi.
Căn biệt thự này đã bị làm bẩn, anh không muốn nữa.
“Anh, là trong biệt thự có chuyện gì không hay à?” Vân Duyệt biết anh dùng tinh thần lực kiểm tra tình hình trong biệt thự.
“Biệt thự bị làm bẩn, không cần thiết phải thu lại nữa.” Tiêu Thừa Uyên giải thích ngắn gọn với Vân Duyệt lý do không đến biệt thự.
Chuyện trong biệt thự thì không cần nói cho bảo bối nghe, tuy anh biết dù bảo bối có biết những người phụ nữ đó đang trải qua chuyện gì thì cũng sẽ không xen vào chuyện người khác mà đi cứu người, nhưng anh không muốn bảo bối nghe hoặc nhìn thấy cảnh tượng kinh tởm đó.
Anh sợ bảo bối của anh thấy buồn nôn rồi ăn không ngon, vậy thì không hay, anh còn định dùng đồ ăn ngon để dỗ dành cô, giảm bớt số ngày đấy.
“Đại ca, vậy bây giờ chúng ta đi đâu?” Kỳ Dịch đang lái xe không mục đích, hỏi Tiêu Thừa Uyên một câu.
“Bảo bối có muốn đi đâu không?” Tiêu Thừa Uyên hỏi Vân Duyệt.
“Đã ra ngoài với danh nghĩa thu thập vật tư, vậy thì đi trung tâm thành phố xem sao.” Vân Duyệt nghiêng đầu suy nghĩ một chút, quyết định đi trung tâm thành phố xem.
“Vậy thì đi trung tâm thành phố.” Tiêu Thừa Uyên dặn Kỳ Dịch.
“Vâng ạ.” Kỳ Dịch lái về hướng trung tâm thành phố.
…
Văn phòng cấp cao căn cứ thành phố A
“Hứa Phong, con có biết con đang làm gì không?” Hứa Quốc Lâm lớn tiếng quát Hứa Phong đang đứng trước bàn làm việc.
“Con đương nhiên biết mình đang làm gì, vậy cha có biết cha đang làm gì không?” Hứa Phong không hề để ý đến sự tức giận của Hứa Quốc Lâm.
“Mày đúng là đồ nghịch tử, tao đáng lẽ không nên đón mày về nước.” Hứa Quốc Lâm tức đến mức tay run rẩy.
Hứa Phong cười lạnh trong lòng.
