Chương 87: Không thể chấp nhận được
Sáng hôm sau, cả đoàn thu dọn hành lý rồi tiếp tục lên đường đến thành phố M.
Đội Tiêu Vân vẫn lái xe ở cuối đoàn, chỉ có điều chiếc xe phía trước họ lúc này chở Hứa Phong.
Hứa Phong lái xe phía trước, muốn quan sát Tiêu Thừa Uyên và những người khác qua gương chiếu hậu, nhưng họ đi bằng xe RV, Hứa Phong chỉ nhìn thấy Kỳ Dịch và Lục Minh Hiên.
Kỳ Dịch phát hiện chiếc xe phía trước có gì đó không ổn, cứ giữ khoảng cách với xe họ. Anh giảm tốc độ, xe phía trước cũng giảm tốc độ.
“Minh Hiên, cậu nói xem trong xe phía trước là ai vậy?” Kỳ Dịch bối rối, không nhìn rõ người ngồi trong xe phía trước.
“Còn ai vào đây nữa, cậu không thấy hành vi này quen thuộc à?” Lục Minh Hiên cười lạnh, ánh mắt lóe lên một tia tối.
“Ý cậu là trong xe là Hứa Phong?” Kỳ Dịch suy nghĩ kỹ một chút, do dự hỏi. Trong đoàn đúng là chỉ có Hứa Phong mới làm ra hành động như vậy, cũng chỉ có anh ta dám khiêu khích ông chủ.
“Chính xác.” Lục Minh Hiên gật đầu.
“Cậu nói xem Hứa Phong này rốt cuộc muốn làm gì? Sao anh ta cứ thích quấn lấy ông chủ thế nhỉ? Chẳng lẽ anh ta thích ông chủ?” Kỳ Dịch thật sự không hiểu nổi hành vi của Hứa Phong. Trước tận thế đã luôn nhắm vào tập đoàn Tiêu thị, ông chủ làm gì Hứa Phong cũng muốn nhúng tay vào.
Lục Minh Hiên kinh ngạc nhìn Kỳ Dịch, không ngờ Kỳ Dịch lại có thể phát hiện ra Hứa Phong thích ông chủ.
“Cậu nhìn tớ làm gì? Tớ nói sai gì à?” Kỳ Dịch thắc mắc vì sao Lục Minh Hiên lại kinh ngạc nhìn mình.
“Không ngờ cậu còn có thể nhận ra ý đồ thật sự của Hứa Phong.” Lục Minh Hiên làm ra vẻ mặt khoa trương kiểu ‘con nhà mình đã khôn lớn’.
“Ý đồ thật sự của Hứa Phong? Ý đồ gì?” Kỳ Dịch cảm thấy hơi bối rối vì Lục Minh Hiên, không thể nói thẳng ra sao?
“Chẳng phải câu cuối cùng của cậu vừa nói sao.” Lục Minh Hiên gợi ý.
“Câu cuối của tớ hình như là... Hứa Phong chẳng lẽ...” Kỳ Dịch nhớ lại câu cuối mình vừa nói, nhớ ra rồi, đồng tử rung chuyển, không thể tin nổi hét vào mặt Lục Minh Hiên: “Chết tiệt, Hứa Phong thích ông chủ? Thật hay giả vậy? Sao có thể, kinh dị quá đi mất.”
Kỳ Dịch không thể tin nổi Hứa Phong lại thích ông chủ của anh, kinh dị quá.
Anh tưởng tượng cảnh Hứa Phong và Tiêu Thừa Uyên đứng cạnh nhau, cả người rùng mình một cái, anh không chấp nhận nổi.
Tuy người anh thích cũng là đàn ông, nhưng anh không thể chấp nhận Hứa Phong và ông chủ ở bên nhau.
“Không phải, sao cậu biết được? Có khi nào cậu nhầm không?” Kỳ Dịch nghi ngờ Lục Minh Hiên nhầm.
“Hứa Phong làm lộ liễu như vậy, ánh mắt lộ liễu như vậy, người tinh mắt liếc một cái là thấy ngay.” Lục Minh Hiên thấy Kỳ Dịch bộ dạng như bị sét đánh, không chấp nhận được, còn chất vấn mình, liền thấy buồn cười.
“Vậy sao tớ không nhìn ra.” Kỳ Dịch vẫn không tin.
“Nếu cậu nhìn ra được, chúng ta đã ở bên nhau từ lâu rồi, tớ còn phải nhịn lâu như vậy sao?” Lục Minh Hiên ánh mắt oán trách nhìn Kỳ Dịch.
“...” Nghe cũng có lý. Nếu cậu ấy sớm nhận ra tấm lòng của Minh Hiên, chắc Minh Hiên đã sớm vật cậu ấy ra rồi.
“Tớ vẫn khó chấp nhận chuyện này.” Kỳ Dịch nhất thời khó tiêu hóa nổi chuyện này.
“Sao, cậu vẫn không chấp nhận được chuyện đàn ông với đàn ông à?” Lục Minh Hiên bỗng hoảng hốt, anh sợ Kỳ Dịch thật sự không thể chấp nhận chuyện đàn ông với đàn ông.
Tuy Kỳ Dịch đã chấp nhận anh, giữa hai người chuyện nên làm hay không nên làm đều đã làm cả trăm lần rồi, nhưng khi nghe Kỳ Dịch nói không chấp nhận được, tim anh thắt lại, anh sợ cuối cùng Kỳ Dịch sẽ phát hiện ra mình vẫn thích phụ nữ.
“Người khác thì tớ không biết, tớ chỉ là không chấp nhận được việc ông chủ bị cái thứ ghê tởm như Hứa Phong để mắt tới.” Kỳ Dịch không nhận ra sự bất thường của Lục Minh Hiên, nói ra suy nghĩ của mình.
“Vậy cậu nghĩ sao về chuyện của chúng ta?” Lục Minh Hiên cúi đầu, không nhìn rõ vẻ mặt.
Nhưng nếu nhìn kỹ, có thể thấy tay Lục Minh Hiên đang nắm chặt.
Kỳ Dịch nghe Lục Minh Hiên nói, cuối cùng cũng nhận ra Lục Minh Hiên có gì đó không ổn, anh quay đầu nhìn Lục Minh Hiên một cái, thấy anh cúi đầu, không nhìn rõ vẻ mặt.
Kỳ Dịch không hiểu tại sao Lục Minh Hiên đang yên đang lành lại đột nhiên như vậy, anh nhớ lại đoạn hội thoại vừa rồi của họ.
Lục Minh Hiên không nghe thấy câu trả lời của Kỳ Dịch, lòng càng ngày càng hoảng, anh không dám nhìn mặt Kỳ Dịch, sợ nhìn thấy vẻ mặt mà anh không muốn thấy.
“Lục Minh Hiên, tớ có thể hơi chậm hiểu trong chuyện tình cảm, không thể nhận ra sự bất an của cậu ngay lập tức. Những lời này tớ chỉ nói một lần, cậu nghe cho kỹ đây.”
“Tớ không biết tớ thích đàn ông hay thích phụ nữ. Tớ chỉ biết người tớ thích là cậu, Lục Minh Hiên. Cậu là đàn ông, tớ thích đàn ông; cậu là phụ nữ, tớ thích phụ nữ. Tớ thích đàn ông hay phụ nữ phụ thuộc vào việc Lục Minh Hiên là đàn ông hay phụ nữ. Tóm lại, tớ thích con người cậu, Lục Minh Hiên, không liên quan đến giới tính.” Kỳ Dịch hiểu ra Lục Minh Hiên bất an vì điều gì, anh không ngờ Lục Minh Hiên lại thiếu an toàn đến vậy, là anh không tốt, anh đã không cho Lục Minh Hiên đủ cảm giác an toàn.
Lục Minh Hiên ngẩng đầu lên, ngây ngốc nhìn Kỳ Dịch như kẻ ngốc.
“Cậu nghe rõ chưa? Nếu chưa nghe rõ thì tớ cũng mặc kệ, tớ chỉ nói một lần này thôi.” Kỳ Dịch thấy anh ngốc nghếch nhìn mình chằm chằm, đỏ mặt hét với anh một câu.
“Nghe rõ rồi, từng chữ một đều nghe rõ.” Lục Minh Hiên hoàn hồn, mỉm cười trả lời Kỳ Dịch.
Lục Minh Hiên bây giờ cảm thấy cả người như đang bay bổng, trong lòng tràn đầy hạnh phúc, cảm giác an toàn dạt dào.
“Cục cưng Kỳ, nếu không phải cậu đang lái xe, tớ muốn ôm cậu thật chặt và hôn, bế cậu về phòng đánh nhau mấy trăm hiệp, khiến cậu ba ngày không xuống giường được.” Lục Minh Hiên lấy tay che mắt, cố gắng kìm nén sự rung động sắp vỡ òa vì lời Kỳ Dịch vừa nói.
“Cậu kiềm chế lại đi, eo tớ sắp không còn là của tớ nữa rồi.” Kỳ Dịch đỏ mặt trừng mắt nhìn Lục Minh Hiên.
“Đối diện với cậu, khó kiềm chế lắm.” Lục Minh Hiên thật sự muốn bảo Kỳ Dịch dừng xe, bế anh về phòng.
“Đó là chuyện của cậu, tớ mặc kệ.” Kỳ Dịch không dám nhìn Lục Minh Hiên, ánh mắt nóng bỏng của Lục Minh Hiên sắp thiêu đốt anh rồi.
Lục Minh Hiên bất lực, chỉ có thể cố gắng bình tĩnh lại, thầm quyết định tối nay phải ngủ sớm, không thì, hay là bỏ bữa tối luôn.
Cả đoàn, ngoại trừ người lái xe, cơ bản đều nhắm mắt ngủ. Đêm qua lạnh quá, cơ bản không ai ngủ ngon, nhưng bây giờ trên xe cũng ngủ không ngon, lạnh quá.
Còn Vân Duyệt thì nằm trong chăn ấm áp ngủ ngon lành, thỉnh thoảng lại vùi vào lòng Tiêu Thừa Uyên cọ cọ.
Tiêu Thừa Uyên đã dậy từ sớm, nhưng anh không rời giường, cứ ôm Vân Duyệt nằm nướng, ngắm nhìn vẻ mặt ngủ đáng yêu của cô, thỉnh thoảng lại đặt một nụ hôn lên trán, chóp mũi, má, môi cô. Hôn đủ rồi thì ôm chặt Vân Duyệt.
Tiêu Thừa Uyên dùng tinh thần lực cảm nhận tình hình trên đường, nghe rõ từng chữ cuộc trò chuyện của Kỳ Dịch và Lục Minh Hiên.
