Chương 98: Mưu tính nhảy hết cả lên mặt tôi rồi
Vân Duyệt quay đầu nhìn lại, là tên khốn chó đó, hắn đang vẻ mặt đầy vui mừng đi về phía cô.
“Duyệt Duyệt, anh biết mà, trong lòng em vẫn còn anh.”
“Em nghe anh giải thích đã, anh và Tình Nguyệt thật sự không có gì cả, em hiểu lầm bọn anh rồi.”
“Em và cô ấy là bạn thân, anh không thể nào ở bên cô ấy được.”
“Hơn nữa, em xinh đẹp hơn cô ấy nhiều, gia cảnh tốt hơn cô ấy nhiều, sao anh có thể bỏ em mà ở bên cô ấy được.”
“Em không biết đâu, hôm đó sau khi gọi điện xong anh không liên lạc được với em, anh lo lắng biết bao, anh đã tìm em bao lâu.”
“Sau khi tận thế anh càng lo cho em hơn, anh cứ tưởng em đã chết, nhưng trong lòng anh vẫn cầu nguyện em còn sống.”
“Quả nhiên, em vẫn sống, còn sống tốt hơn cả anh.”
“Bây giờ chúng ta cuối cùng cũng gặp lại, sau này chúng ta ở bên nhau thật tốt, đừng bao giờ xa nhau nữa.”
“À, đúng rồi, chúng ta ở căn cứ khác nhau, đội dị năng của em mạnh như vậy, hay là anh gia nhập đội dị năng của em đi, như vậy chúng ta không cần phải xa nhau nữa.”
“Vì em, anh có thể từ bỏ đội dị năng hiện tại.”
Trình Viễn bước nhanh đến trước mặt Vân Duyệt, còn chưa để Vân Duyệt kịp mở lời, hắn đã tự mình nói một tràng, làm Vân Duyệt không chen vào được, chỉ có thể lặng lẽ nhìn hắn diễn trò với vẻ châm biếm.
Trình Viễn hoàn toàn không nhận ra vẻ châm biếm trên mặt Vân Duyệt, hắn đang mơ tưởng, đợi khi hắn gia nhập Đội Tiêu Vân, sẽ được ăn ngon mặc đẹp.
Hắn đã quan sát Đội Tiêu Vân từ lâu, ai nấy đều hồng hào khỏe mạnh, quần áo trên người đều sạch sẽ, trong thời tận thế mà vẫn có cơm nóng canh ấm, tên đàn ông bên cạnh Vân Duyệt có không gian rộng như vậy, chắc chắn có không ít vật tư.
Mặc dù hắn không cam tâm khi còn chưa ngủ được Vân Duyệt mà đã bị tên đàn ông đó ngủ, đúng là tiện cho hắn ta.
Nhưng nhìn vào đống vật tư, hắn không ngại chia sẻ Vân Duyệt với hắn ta, đợi khi hắn cướp hết vật tư của Đội Tiêu Vân, thì lo gì không có phụ nữ.
Vân Duyệt nhìn vẻ hưng phấn và mưu tính lộ rõ trên mặt Trình Viễn, lạnh lùng trợn mắt.
Tên khốn chó này trước mặt cô mà cũng không hề che giấu mưu tính, thật sự coi cô là kẻ ngốc sao, không nhìn ra chút nào à?
“Anh nghĩ những lời anh nói tôi sẽ tin chắc? Mưu tính của anh nhảy hết cả lên mặt tôi rồi kìa.”
“Dù anh muốn tính toán gì, tôi chỉ cho anh một câu: anh đang mơ đẹp quá đấy.” Vân Duyệt không muốn nghe những lời ghê tởm đến tột cùng của hắn nữa, mở miệng châm biếm cắt ngang.
Trình Viễn đang chìm đắm trong ảo tưởng sau này được ăn ngon mặc đẹp, nghe thấy tiếng Vân Duyệt, vì quá đắm chìm trong ảo tưởng của mình, hắn không nghe rõ Vân Duyệt vừa nói gì.
“Hả? Duyệt Duyệt, vừa rồi em nói gì cơ?”
Vân Duyệt thấy hắn nghe không rõ mình nói gì, cũng không phản ứng kịp, cô không thèm nói thêm lời nào với hắn, trực tiếp giơ chân đá mạnh vào chỗ hiểm của Trình Viễn.
“Á...”
Trình Viễn cảm thấy hạ bộ đau nhói, hét lớn một tiếng, đau đớn cúi người ôm lấy chỗ hiểm rồi ngã lăn ra đất.
Cơn đau dữ dội khiến hắn không nói nên lời, đau đến mức nước mắt cũng trào ra.
Vân Duyệt nhìn tên khốn chó vì một cú đá của cô mà đau đớn ngã xuống đất, cười lạnh một tiếng.
Cái tên khốn chó chết tiệt này, mối thù của nguyên chủ cô còn chưa báo giúp, bây giờ còn mặt dày mang đầy vẻ mưu tính mà ai cũng nhìn ra được bò đến trước mặt cô, cô không cho hắn nếm mùi lợi hại của cô thì thật có lỗi với bản thân.
Vân Duyệt cảm thấy một cú đá vẫn chưa đã, liền bồi thêm mấy cú vào chỗ hiểm của hắn.
Đừng tưởng cô không nhìn ra ánh mắt dò xét đầy ác ý và dục vọng của hắn.
Thích ngủ với phụ nữ như vậy sao, cô sẽ cho hắn biết còn muốn ngủ với phụ nữ thế nào nữa.
