Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Mạt Thế: Đồng Đội Đủ Mạnh Mới Xứng Làm Bạn Đời > Chương 8

Chương 8

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 8 có bản audio.

Chương 8: Ngoài kia rong chơi 2, Hoắc Lan xem thường Đăng Nhạc – kẻ vào bằng quan hệ

 

Lương Trừng không đồng ý sẽ lên tiếng, không lên tiếng nghĩa là đồng ý cho người đàn ông lạ gia nhập.

 

Lời cô nói ra đâu phải luật lệ, mặt dày thu lại cũng được, chẳng có chuyện nước đổ khó hốt.

 

Lương Trừng từng trải, hành động của hai người thực tế là do anh quyết định.

 

Theo nhận thức của cô, người có la bàn làm đội trưởng, chỉ huy đại cuộc là chuyện đương nhiên.

 

Huy hiệu trước ngực Nhiệm đã rơi từ trước khi gặp hai người họ, Lương Trừng không ngờ người đàn ông gia nhập giữa chừng lại dụ được Đăng Nhạc.

 

Nếu biết trước, anh cũng chẳng có lý do gì để thuyết phục Đăng Nhạc không cho Nhiệm gia nhập.

 

Tất cả là do duyên phận, cố giữ cũng vô ích.

 

“Tôi tên Nhiệm, Nhiệm trong kiên nhẫn, hai người tên gì?”

 

Đồ đạc trên người Lương Trừng đều được nhét vào không gian của Nhiệm, giờ anh nhẹ người hẳn.

 

Không tin Nhiệm hoàn toàn, anh và Đăng Nhạc đã bàn bạc, sắp đến căn cứ (bất kể căn cứ nào) sẽ chia đồ với Nhiệm.

 

“Lương Trừng, Lương trong dư âm vang vọng, Trừng trong trong trẻo.”

 

“Tôi tên Đăng Nhạc, Đăng trong ánh đèn, Nhạc trong núi non. Nhiệm, anh ngắm không trúng thì sao làm pháo xác?”

 

Năng lực đặc biệt của anh không có công thủ, học những thủ đoạn bảo mệnh khác là cần thiết.

 

“Mắt và tai tôi sinh ra là để ăn cơm pháo xác.”

 

Anh có thể nghe được âm thanh thật, nhìn thấy đối thủ thật.

 

Pháo xác nam giới nhiều hơn, thú da dày, tầm bắn xa, yêu cầu sức mạnh cánh tay lớn.

 

“Cắn răng làm pháo xác?”

 

Nhiệm nói ra đáp án cô không muốn nghe, “Ừ, anh hai tôi nói tôi có thể thành pháo xác đỉnh cấp.”

 

Pháo xác đỉnh cấp, nỗ lực và thiên phú thiếu một thứ cũng không được.

 

“Được.” Cô biết vị trí của anh rồi, tủ đồ biết đi, tính tới tính lui mang theo anh vẫn lời.

 

Ba người qua lại giữa “vườn bách thú” và “vườn bách thảo” hoang dã, trong lúc đó động thực vật kết hợp cũng nhiều, cảnh đẹp quá, họ không dừng bước được.

 

Căn cứ Hồng Sam

 

Đội Dung Nham trở về căn cứ, mất mười ngày, chướng ngại trên đường một lúc khó nói hết.

 

Hoắc Lan chấp hành nhiệm vụ xong trở về chưa nghỉ ngơi, đã nhận được lệnh triệu tập của cha ruột.

 

Anh dang dài chân, ngồi trên ghế, tay chống cằm ngủ gật, tiện thể nghe cha ruột phun ra những lời khó nghe.

 

Tóc đỏ trước trán che nửa khuôn mặt, ở ngoài lâu ngày không chải chuốt, tóc ngắn như áo len bị xù, rối bù.

 

“Bốp!” Hoắc Đình đập bàn, Hoắc Lan hẫng một nhịp tim, cha ruột ra tay không báo trước làm anh giật mình.

 

“Rốt cuộc con có nghe ta nói không?”

 

Hoắc Lan trả lời dứt khoát: “Không.”

 

Nghe cái gì! Không ngoài dự đoán lại là nói về Linh Linh, lần nào cũng Linh Linh, cái đồ vào bằng quan hệ ghê tởm, đừng có dính vào.

 

Chẳng bao lâu sau, Hoắc Lan nhận ra, giữa bọn họ, anh mới là kẻ vào bằng quan hệ.

 

Nhưng, không kịp nữa, bên cạnh cô không thiếu đàn ông hữu dụng.

 

“Ta có ép con xếp đội với Linh Linh đâu, lần trước chỉ là cho hai đứa gặp mặt thôi, khó đến vậy sao!!!”

 

Thằng nhóc này muốn chọc tức ông chết để lên làm lãnh đạo căn cứ chăng?

 

“Nếu cô ta có thực lực thì không cần đi cửa sau. Cha, con ruột của cha còn không đi cửa sau, cô ta dựa vào cái gì?”

 

Tiếng gõ cửa ngăn lại cơn giận đang dồn nén của Hoắc Đình.

 

“Cốc cốc cốc.”

 

“Vào.”

 

Hoắc Lan đứng phắt dậy: “Cha bận rồi, con không làm phiền cha.”

 

“Cút cút cút, tìm đội khác trị liệu vết thương trên người đi.” Máu mủ duy nhất của mình, không thể không quan tâm, nhưng cũng đau đầu vô cùng.

 

Linh Linh không chịu gặp, xếp đội không tham gia, thà nộp thuế độc thân cao còn hơn, rốt cuộc nó muốn loại con gái nào?

 

Đội bình quân tuổi trên hai mươi hai, phải nộp thuế độc thân, tuổi trung bình càng lớn, thuế độc thân càng nhiều.

 

Đặc biệt nhắc nhở: mười đại căn cứ, hơn tám mươi phần trăm quy định là giống nhau.

 

“Ừ, đã hẹn.” Hoắc Lan nhìn về phía người đến, nở nụ cười, “Lâu rồi không gặp, Du Tử ca.”

 

Lục Du vì lịch sự mà chào hỏi.

 

Hoắc Lan đóng cửa, Lục Du đem chuyện Đăng Nhạc mất tích, thú lớn quy mô náo loạn kể hết.

 

“Các người ngay cả Cố Nhãn Thú cũng đối phó không được?” Ánh mắt Hoắc Đình đầy khó tin, “Sao có thể làm mất người! Ta bảo các người bảo vệ cô ấy, không phải bảo vệ đội Dung Nham.”

 

Biết Lục Du vô dụng như vậy, ông nên tìm thêm người.

 

Hoắc Đình hít sâu một hơi, ép mình bình tĩnh, “Ngươi xuống đi.”

 

Nhanh chóng báo cho anh em khác, nhiều người thì sức mạnh lớn.

 

“Vâng.”

 

Lục Du đóng cửa, Hoắc Lan dựa vào tường, ánh mắt đầy vẻ hả hê.

 

“Cô ấy không yếu.”

 

Đăng Nhạc là người Hoắc Đình đã định sẵn cho Hoắc Lan, ông biết, Hoắc Lan càng biết rõ.

 

Trong nhiệm vụ, biểu hiện của Đăng Nhạc anh thấy nhiều hơn bất kỳ ai trong đội Dung Nham.

 

Cô làm rất tốt, với tư cách là người đã lặng lẽ bảo vệ cô bao nhiêu năm, mười điểm, anh cho mười điểm.

 

“Bảo vệ ra tình cảm rồi?”

 

“Tùy cha.” Hoắc Lan không cần, Hoắc Đình từ bỏ việc se duyên, Đăng Nhạc bằng lòng, ông sẽ dẫn cô vào đội.

 

Lục Du đánh giá thấp vị trí của Đăng Nhạc trong lòng Hoắc Đình, hoặc có lẽ, anh đánh giá thấp vị trí của Đăng Nhạc.

 

Sau lưng cô không chỉ có một chỗ dựa là Hoắc Đình!

 

Định sẵn? Bộ dáng Hoắc Đình dỗ dành Đăng Nhạc đi gặp Hoắc Lan một mặt anh chưa thấy thôi.

 

Cô nể mặt mà đi, Hoắc Lan thất hẹn, sau đó bị đánh một trận.

 

Nơi cách căn cứ rất xa, hai giờ chiều, nắng gắt.

 

Ba người bị dây leo xanh di động vấp ngã, quấn lấy, giãy ra rồi lại vấp ngã…

 

Chân tay dùng cả, lăn lộn bò trườn, người tị nạn nhìn thấy ba người họ cũng thấy xót xa.

 

Nhiệm: “Dây leo nhiều quá.” Gỡ xuống lại bò lên.

 

Lương Trừng: Đây chẳng phải nói nhảm sao, tôi không thấy à?

 

“Nhiệm, nhanh tìm gốc, tìm gốc dây leo xanh ở đâu, tôi sẽ nhổ tận gốc.” Đăng Nhạc vừa nói vừa há miệng cắn dây leo để bổ sung thể lực, chẳng hề chê đất trên đó.

 

Ăn được mà còn dám ngông cuồng như vậy, muốn chết.

 

Chỉ một mảng dây leo xanh, ba người họ vùng vẫy suốt nửa tiếng.

 

“Mệt chết tôi rồi.” Đăng Nhạc nằm hình chữ đại trên mặt đất nhìn trời xanh mây trắng.

 

Số lượng đội phải lớn hơn ba, ít nhất phải có hai chiến lực.

 

Hai kẻ nửa mùa này hại chết cô rồi, không có cô, hai người họ không cần nửa tiếng đã bị dây leo siết chết.

 

Nhiệm và Lương Trừng tự giác cúi người dùng dao thu thập dây leo xanh, loại dây này phơi khô có thể bảo quản lâu dài, đối tượng là những đội chấp hành nhiệm vụ dài hạn, nhai khô có thể bổ sung một phần dinh dưỡng thực vật cần thiết cho cơ thể.

 

Không ăn thực vật, chỉ ăn động vật, cơ thể con người không chịu nổi.

 

Đừng nghĩ bên ngoài không thiếu “rau” mà ăn, gặp vận đen, ngay cả một cọng cỏ ăn được cũng không tìm thấy.

 

Thời gian trôi qua trong đánh giết, nghiến răng kêu loạn, vội vã chạy trốn.

 

Lương Trừng thỉnh thoảng khi đưa ra quyết định sẽ gọi tên các thành viên đội Dung Nham.

 

Đăng Nhạc đã tìm ra cách sử dụng Nhiệm, dùng vô cùng thuận tay.

 

Như lúc này.

 

“Nhiệm, đỡ tôi.”

 

Nhiệm bước ba bước thành hai, xông tới đỡ được Đăng Nhạc, ôm trọn vào lòng. Sau đó nhanh chóng đặt cô xuống, đưa cung tên lên báo điểm.

 

“Phải vai rộng một lòng bàn tay, trên đỉnh đầu thêm hai nắm tay, bốn mươi bước.”

 

Dây cung rung lên.

 

Cô kéo cung bắn tên cực nhanh, anh vừa báo điểm xong, tên đã rời dây.

 

Lấy cơ thể cô làm trục tọa độ, phương hướng, độ cao và khoảng cách cũng lấy cơ thể và bước chân cô làm chuẩn.

 

Nhiệm đứng sau cô báo kết quả: “Trúng ngay chỗ hiểm.”

 

Họ đi qua vùng sương mù, tầm nhìn rất thấp, thú và thực vật tập kích dựa vào Nhiệm báo điểm.

 

Không thể đi đường vòng, Lương Trừng hồi hộp, báo hiệu những con đường khác không yên ổn.

 

Hai tiếng rưỡi căng thẳng cao độ, ba người cuối cùng cũng rời khỏi vùng sương mù.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi