Chương 18: Tận Thế Ập Đến
Kiện hàng đầu tiên đã cho cô một bất ngờ!
Mở thùng giấy ra, bên trong là hai túi sô-cô-la, mỗi túi nửa cân, bên ngoài bọc giấy gói đủ màu sặc sỡ, chủ đạo là màu đỏ, trông khá vui mắt.
Bóc một viên bỏ vào miệng, ngọt gắt!
Thường Ngọc Phượng lặng lẽ vặn nắp một chai nước khoáng uống mấy ngụm, rồi bắt đầu mở kiện thứ hai. Bên trong là một đôi giày trẻ em, chẳng dùng được gì. Cô cũng không biết sau này sẽ có căn cứ an toàn nào cho con người không, nếu có thì may ra đổi được chút đồ.
Kiện thứ ba là bốn chiếc khăn mặt, đường may thô ráp, màu sắc thì khá thanh nhã. Nhìn phát biết ngay là loại hàng rẻ tiền 9,9 tệ bốn chiếc, ảnh chụp đẹp lộng lẫy, chất lượng thì thảm thương!
Kiện thứ tư là một cái thùng, chưa mở nhưng cô đã biết bên trong là gì, trên thùng giấy ghi rõ miến chua cay của hãng nào đó. Biết rồi nên cô chẳng buồn mở, đặt luôn sang một bên.
Kiện thứ năm mở ra một chiếc váy liền, đúng cỡ người lớn, nhưng màu hồng phấn rồi lại hở khá nhiều... chẳng lẽ là đồ tình thú gì đó sao?
Kiện thứ sáu mở ra một cái bình giữ nhiệt. Kiện thứ bảy là hai tá tất, nhìn size thì là hàng nam. Kiện thứ tám là một mô hình nhân vật, Thường Ngọc Phượng cũng chẳng nhận ra nhân vật trong anime nào, chỉ thấy hơi quen quen.
Liên tiếp mở ra một đống đồ vô dụng, khiến Thường Ngọc Phượng chẳng còn hứng mở tiếp. Cô nhìn hai kiện to còn lại, thầm mong lần này ra được món gì đó tốt.
Cô kéo một cái thùng to hơn lại, lần này trên thùng không ghi gì cả. Dùng dao rọc giấy cắt băng dính, bên trong là cả một thùng đồ dùng ngoài trời, như một gói quà cao cấp.
Thường Ngọc Phượng lần lượt bày đồ ra đất, điểm qua một lượt, ước chừng hơn ba mươi món, từ lều hơi cho đến còi cứu sinh. Không thể nói là đầy đủ mọi thứ, nhưng cũng khá đầy đủ.
Có vài món hồi ở cửa hàng đồ ngoài trời cô còn chẳng nghĩ ra để mua, lần này coi như giúp cô bù lấp mấy chỗ thiếu sót.
Còn lại kiện cuối cùng chưa mở, cũng là một cái thùng, trên vỏ không có bất kỳ ký hiệu nào.
Dùng dao rọc giấy cắt băng dính, bên trong là từng hộp nhỏ xếp ngay ngắn.
Nhưng họa tiết trên hộp làm cô há hốc mồm... đây lại là cả một thùng đồ dùng người lớn, mà cả thùng đều là cùng một loại, nhìn kiểu chắc là hàng một shop nào đó nhập sỉ về.
Cũng may không gian của cô đủ rộng, nếu không thì cô đã chẳng ngại vứt ngay đống đồ không dùng đến này đi.
Thôi kệ, có đồ dùng ngoài trời, có sô-cô-la, có miến chua cay, lại có cả bình giữ nhiệt, hôm nay mở hộp mù coi như được khá.
Còn đòi gì nữa?
Cô kiểm tra lại một lượt xem cửa ra vào, cửa sổ đã đóng kín chưa, rèm đã kéo chưa, rồi mới nằm lên giường chuẩn bị nghỉ ngơi.
Bên ngoài cửa sổ nhà cô có lắp khung sắt chống trộm, chắc có thể chặn bớt một phần đồ vật bị gió thổi bay tới, giúp cửa kính nhà mình trụ được thêm một thời gian.
8 giờ sáng hôm sau, nhân viên trong kho lần lượt đến làm việc, ngay sau đó phát hiện kho bị trộm, liền gọi cảnh sát.
Cảnh sát đến khám nghiệm hiện trường.
Vì tường kho của nhà Thường Ngọc Phượng cũng bị đục thủng một lỗ, nên cô nhận được điện thoại từ phía nhà kho, báo cô mau qua đó.
Thường Ngọc Phượng vâng dạ vài câu, rồi bảo mình đang có việc bên ngoài, khoảng 9h30 mới đến được.
Dù sao thì theo thời gian trong mơ, 9h30 tận thế sẽ ập đến, đến lúc đó ai còn bận tâm cô có đến kho hay không?
Sau gần một tiếng khám nghiệm hiện trường, họ phát hiện mấy dấu chân mờ... nền mấy nhà kho có bụi.
Hiện trường tạm thời bị phong tỏa, mọi người làm việc tại kho ai về nhà nấy, tạm nghỉ, chờ thông báo đi làm lại.
Xe cảnh sát cũng hú còi rời khỏi khu kho.
Đúng 9 giờ sáng.
Bầu trời vốn quang đãng bỗng tối sầm lại, như có một tấm vải che sáng trùm lên mặt trời. Người ta còn chưa kịp phản ứng chuyện gì đang xảy ra, thì trời đã nổi cuồng phong, kèm theo những cơn lốc xoáy nhỏ.
Cuồng phong quét sạch mọi thứ trên mặt đất. Những tấm biển quảng cáo lắp không chắc chắn, dải phân cách giữa đường, rào chắn, cành cây bị quật gãy, xe đạp đỗ hai bên đường...
Tất cả đều bị cuồng phong cuốn lên không trung, rồi đập vào tường và cửa kính các tòa nhà cao tầng...
Trong tiếng gió gào thét, thỉnh thoảng lại vang lên những tiếng lộp bộp, át đi tiếng kêu cứu, chửi rủa và khóc than của người dân dưới mặt đất.
Một số người và động vật không kịp trú vào các tòa nhà xung quanh cũng bị cuồng phong cuốn lên không trung, cơ thể bị gió thổi, xoay tròn rồi đập vào các công trình xung quanh...
Tiếng lộp bộp vang lên không ngớt, Thường Ngọc Phượng trốn vào nhà vệ sinh.
Căn nhà của cô là dạng hai phòng ngủ một phòng khách. Hai phòng ngủ và phòng khách đều có cửa sổ thông ra bên ngoài. Dù có khung sắt chống trộm chắn bớt, vẫn có những vật nhỏ chui qua khe khung, bị gió thổi vào cửa kính, phát ra từng trận lộp bộp.
Chỉ có phòng vệ sinh là có cửa sổ duy nhất thông ra hành lang, cũng là nơi an toàn nhất trong căn nhà lúc này.
Từ trước đó, Thường Ngọc Phượng đã khiêng một chiếc ghế sofa đơn vào đây, còn ôm thêm một tấm chăn bông. Lúc này cô đang cuộn mình trong chăn, ngồi thu lu trên sofa, cách cánh cửa nhà vệ sinh nghe tiếng lộp bộp bên ngoài, vừa cầu nguyện tòa nhà đủ kiên cố, vừa dỏng tai lắng nghe thật kỹ.
Nếu có tiếng động lớn hơn vang lên, cô sẽ phải nghĩ rằng tòa nhà này sắp chịu không nổi, lúc đó phải tính chuyện chạy thoát thân.
Thường Ngọc Phượng ở đây nơm nớp lo sợ, những người khác cũng chẳng dễ chịu gì.
Nhất là Đổng Chí Phương.
Dù đã trải qua cảnh tượng này một lần, nhưng đối diện lần nữa, cô vẫn thấy sợ hãi. Trong ký ức của cô, Thường Xuân Đằng Tân Thành từng chống chọi qua nhiều đợt thiên tai, sau khi tận thế ập đến vẫn trụ vững gần ba năm.
Sau khi căn cứ của người sống sót được thành lập, cư dân trong khu dần dần di tản. Về sau, khu nhà này trở thành nơi chiếm giữ của một số thế lực nhỏ. Mãi đến khi trận động đất ập đến, Thường Xuân Đằng Tân Thành, nơi từng trụ vững gần ba năm, mới biến thành đống đổ nát.
Nhưng ai mà biết được, liệu Thường Xuân Đằng Tân Thành bây giờ có vì hiệu ứng cánh bướm do mình trọng sinh gây ra mà ngay cả đợt thiên tai đầu tiên cũng không chống nổi?
Điều khiến cô bực bội hơn cả là, dù ngọc bội nằm ngay trong tay, cô vẫn không khế ước thành công!
Cái cảm giác không gian rõ ràng ở ngay trước mắt mà mãi không thể nắm vào tay, thật sự khiến người ta bứt rứt khó chịu vô cùng!
Đổng Chí Phương tức đến ngứa cả chân răng, hận không thể đập vỡ ngọc bội tan tành, nhưng lại không nỡ xuống tay.
