Chương 2: Cậu trả bao nhiêu tôi cũng không bán.
Trong ký túc xá này, quan hệ giữa cô và Đổng Chí Phương cũng chỉ ở mức bình thường, đúng kiểu bạn học kiêm bạn cùng phòng, ngày thường chẳng có mấy khi qua lại.
Chủ yếu là vì gia đình Đổng Chí Phương khá giả, lại được cưng chiều, nên tính tình hơi tự cho mình là trung tâm. Còn Thường Ngọc Phượng thì vì chuyện của bố mẹ mà trở nên khá khép kín, càng không thích giao du với kiểu người lúc nào cũng ngẩng cao đầu nhìn người khác. Dù sao cô cũng tự biết mình chẳng phải loại lá xanh, không muốn đi làm nền cho hoa đỏ.
Thật ra không chỉ riêng Thường Ngọc Phượng, mà ngay cả sáu người bạn cùng phòng còn lại, quan hệ với Đổng Chí Phương cũng chỉ bình thường. Ai chẳng được gia đình cưng chiều mà lớn lên, ai lại chịu coi một người là công chúa, còn mình chỉ làm cái đuôi đi theo?
Vậy nên ngày thường, Thường Ngọc Phượng với Đổng Chí Phương tuy không có mâu thuẫn gì, nhưng cả ngày cũng chẳng nói được mấy câu. Vậy mà bây giờ Đổng Chí Phương lại bày ra vẻ mặt nịnh nọt rõ ràng như thế này là đang giở trò gì?
Huống hồ cái ánh mắt vừa nãy, cô làm sao quên được!
Nhất là lúc nãy cô vẫn còn đang nghi ngờ đối phương trọng sinh nữa.
Thế này rõ ràng là cáo chúc Tết gà, chẳng có ý tốt lành gì.
Thường Ngọc Phượng thản nhiên rời ánh mắt đi, quyết định lấy bất biến ứng vạn biến, cứ bình tĩnh quan sát xem sao.
“Ơ, Thường… Ngọc Phượng, lát nữa chúng mình cùng đi học nhé. Đi cho có bạn, trên đường còn có người nói chuyện.”
Đối phương rõ ràng là theo thói quen muốn gọi cô là Thường Ngọc Phượng, nhưng có lẽ cảm thấy gọi cả họ lẫn tên thì không thân mật lắm, để kéo gần quan hệ, liền cố đổi thành Ngọc Phượng.
Thường Ngọc Phượng nhíu mày, nhìn Đổng Chí Phương: “Cậu ngủ mơ à? Hôm nay là thứ Bảy đấy! Trường mình nghỉ hai ngày cuối tuần, hôm nay đâu có tiết.”
“À? Ừ nhỉ! Tớ ngủ đến mụ cả người rồi, cậu xem tớ quên mất hôm nay là thứ Bảy.”
Đổng Chí Phương vội vàng chữa cháy, rồi nói tiếp: “Vậy hôm nay cậu có kế hoạch gì không? Hay là mình cùng đi dạo phố đi? Lâu rồi chưa đi mua sắm, đi cùng nhau cho vui.”
Thường Ngọc Phượng lắc đầu từ chối. Đối phương đột nhiên nhiệt tình với mình như thế, rõ ràng là có mưu đồ, cô mới không mắc bẫy đâu: “Thôi khỏi, cả tuần mới có thứ Bảy, Chủ nhật, tớ muốn ở trong phòng ngủ nướng hơn. Cậu hỏi mấy người khác xem ai muốn đi dạo phố thì rủ họ đi cùng, chứ tớ không đi đâu.”
“Thôi mà, ở trong phòng có gì hay? Chi bằng ra ngoài dạo một vòng còn vui hơn. Đi đi, đi cùng nhau đi, hôm nay tớ mời cậu ăn cơm.”
Hừ! Tưởng tớ là người một bữa cơm là mua chuộc được chắc?
“Thôi, cậu tìm người khác đi cùng đi, tớ không muốn đi.”
“Thôi được vậy.”
Đổng Chí Phương do dự một lát, rồi quay về bên giường mình ngồi xuống, lấy túi xách treo trên tường xuống, từ trong túi lấy ra một chiếc gương nhỏ treo lên đầu giường, rồi soi gương bắt đầu chải tóc.
Vừa chải vừa làm bộ vô tình hỏi: “Ngọc Phượng này, cái mặt dây chuyền trên cổ cậu mua ở đâu thế? Trông cũng đẹp đấy.”
“Hả?”
Thường Ngọc Phượng bị câu chuyển chủ đề đột ngột của đối phương làm cho hơi ngẩn ra, rồi mới đáp: “Đây đâu phải tớ mua, là bà ngoại tớ tặng cho tớ đấy.”
“Đẹp thật đấy, hay là cậu bán cho tớ đi? Cậu cứ ra giá đi.”
Thường Ngọc Phượng nhìn cô ta bằng ánh mắt đầy nghi ngờ, trong lòng khẽ động. Giờ cô có hơi không hiểu nổi Đổng Chí Phương rốt cuộc là có ý gì.
Nếu đối phương thật sự như cô đoán, là người trọng sinh, vậy mà vừa trọng sinh về đã muốn bỏ tiền ra mua mặt dây chuyền ngọc của mình, thì nguyên nhân ở trong này đáng để người ta phải suy nghĩ sâu xa đấy. Biết đâu cái mặt dây chuyền này còn là bảo vật gì đó thì sao.
Huống chi, cô ta còn bảo mình cứ ra giá!
Đã vậy thì mình cũng chẳng khách sáo làm gì, cứ xem thử cô ta sẽ làm gì khi mình ra một cái giá cô ta không bao giờ mua nổi.
“Thế này e là không được đâu. Bà ngoại tớ nói đây là bảo vật truyền gia đấy. Theo giá thị trường hiện tại thì cũng phải vài triệu tệ. Mà đã là bảo vật truyền gia thì làm sao có thể dễ dàng bán đi được? Cậu đừng có mà thèm thuồng nữa. Nếu cậu thích kiểu này thật, thì đi mấy tiệm ngọc mà dạo một vòng, mẫu mã tương tự cũng không ít đâu, giá cả cũng chẳng mắc, mấy chục, mấy trăm, mấy nghìn tệ đều có cả. Dù sao thứ này cũng chỉ là đồ trang sức, chất ngọc thấy tạm được là được rồi, đâu cần cầu kỳ quá, cậu nói xem có phải không?”
Vừa nói, Thường Ngọc Phượng vừa nhìn chằm chằm vào vẻ mặt của Đổng Chí Phương, không bỏ sót một biểu cảm nhỏ nào trên gương mặt cô ta.
Quả nhiên, liền thấy đối phương nhíu mày, rõ ràng là không hài lòng với câu trả lời của cô, nhưng vẫn chưa chịu từ bỏ: “Làm sao giống được chứ? Tớ chỉ thấy cái cậu đeo trên cổ đẹp thôi!
Mà nói gì thì nói, cậu nói mấy triệu tệ cũng khoác lác quá đấy. Bé xíu thế này, dù có là ngọc bích thật cũng không đáng giá đến thế đâu. Cậu nhìn xem bé xíu thế này, rõ ràng là được làm từ mảnh vụn vụn vặt, hay là cậu bớt chút giá bán cho tớ đi?
Tớ trả cậu 30 nghìn tệ, cậu cầm số tiền đó ra trung tâm thương mại mua mười cái tám cái đeo đổi qua đổi lại, chẳng phải vui hơn sao?”
Lần này Thường Ngọc Phượng càng thấy nghi ngờ hơn, mà ý định không bán mặt dây chuyền cũng càng thêm kiên quyết. Cô lắc đầu: “Không được, tớ không bán đâu. Đây là bà ngoại tớ tặng tớ, giờ bà tớ không còn nữa, đây là kỷ vật duy nhất bà để lại cho tớ.
Với lại cậu đã sẵn sàng bỏ ra 30 nghìn tệ để mua nó, chi bằng cầm số tiền đó đến tiệm ngọc mà mua mười cái tám cái, đeo đổi qua đổi lại cho tiện. Dù sao cũng như cậu nói, thứ này đều là từ mảnh vụn đá thừa mà khắc ra, cũng đáng giá bao nhiêu đâu.”
Sắc mặt Đổng Chí Phương lập tức cứng đờ, nhưng vẫn chưa chịu bỏ cuộc: “Tớ thêm cho cậu 1 vạn, 40 nghìn tệ thì sao? Không hài lòng à? Vậy thì thêm 1 vạn nữa, đây là mức cao nhất tớ có thể trả rồi đấy. Qua cây cầu này là hết quán này, ngoài tớ ra thì không ai trả giá cao như thế đâu.”
“Ôi trời, cậu phiền quá đi mất! Tớ đã bảo là tớ không bán rồi. Cậu trả bao nhiêu tiền tớ cũng không bán đâu, cậu đi mua chỗ khác đi.”
Thường Ngọc Phượng càng khẳng định mặt dây chuyền ngọc của mình không phải thứ tầm thường, nên càng không thể bán được.
Mấy người cùng phòng không về nhà lúc này nhìn hai người, cũng cảm thấy khó tin. Đường Thái Thái cuối cùng không nhịn được mà chen vào: “Này bạn Đổng Chí Phương, người ta Thường Ngọc Phượng đã nói không bán rồi, sao cậu còn cố chấp thế? Đây là định cưỡng ép mua bán đấy à?”
“Chuyện của tớ không đến lượt cậu quản, lo cho bản thân mình là được rồi!”
Đổng Chí Phương vừa rồi còn giữ vẻ hòa nhã, giờ phút chốc đổi sắc, trừng mắt nhìn Đường Thái Thái một cái. Ánh mắt đó như tẩm băng, nhiễm độc, nhìn khiến Đường Thái Thái từ trong ra ngoài lạnh toát, nhất thời không nói nên lời.
Thường Ngọc Phượng lườm một cái, xoay người, quay lưng về phía Đổng Chí Phương, không thèm để ý đến cô ta nữa. Nhưng tay thì lặng lẽ nắm lấy mặt dây chuyền ngọc trước ngực, thầm đoán không biết rốt cuộc đây là bảo vật gì.
Thấy Thường Ngọc Phượng như vậy, Đổng Chí Phương lại trừng mắt với Đường Thái Thái một lần nữa, rồi bưng chậu rửa mặt, cầm khăn mặt đi ra ngoài. Trước khi đi còn đóng sầm cửa phòng ký túc xá một cái khiến mọi người giật bắn cả người.
