Chương 25: Ngày Thứ Hai Của Tận Thế
Dù không hề sợ Thường Ngọc Phượng, nhưng mỗi lần đối mặt với cô ấy, trong lòng Đổng Chí Phương vẫn không khỏi có chút chột dạ.
Hôm nay Đổng Chí Phương không xuống lầu. Dù sao trong nhà còn nhiều vật tư như vậy, không gian bây giờ lại chưa mở, nếu cô vừa ra ngoài mà bị người ta đột nhập trộm mất thì làm sao đây?
Dù không ra ngoài, cô vẫn đoán được tình hình bên ngoài đã tệ hại đến mức nào.
Với tâm trạng phức tạp, cô trải qua ngày đầu tiên sau khi tai họa ập đến. Suốt đêm hôm đó, Đổng Chí Phương ngủ không yên, ác mộng liên miên. Lúc thì mơ thấy không gian bị người ta cướp mất, lúc thì mơ thấy mình sống chẳng có chút tôn nghiêm nào, cuối cùng còn bị người ta vắt kiệt đến chết. Có lúc, giữa cảnh bị biến dị thú truy sát, cô bị người khác đẩy vào miệng biến dị thú chỉ để chúng có thêm thời gian chạy trốn...
Bị ác mộng dọa cho tỉnh giấc liên tiếp mấy lần, tỉnh lại rồi ngủ tiếp, rồi lại rơi vào một ác mộng khác. Cuối cùng Đổng Chí Phương không dám ngủ thêm nữa, cứ ngồi đến sáng trong màn đêm tối om không có một chút ánh điện.
Đến khi nhìn thấy tia nắng đầu tiên của buổi sớm xuyên qua cửa sổ chiếu vào nhà, trong lòng cô mới có cảm giác an toàn vững chãi. Cô nằm lại lên giường, lần này tuy không mơ thấy ác mộng nữa nhưng vẫn ngủ không được yên.
Mà sự bất an này lại đến từ hàng xóm tầng trên tầng dưới — ồn ào quá.
So với hôm qua là ngày đầu tận thế, nhiều người còn chưa kịp phản ứng, thì hôm nay ai nấy đều đã phản ứng kịp. Sáng sớm đã có người ra khỏi khu chung cư đi tìm vật tư. Cũng có người bắt đầu lục lọi khắp khu nhà, thậm chí trộm cắp, cướp giật. Lại có kẻ lên mặt đạo đức dằn mặt người khác. Nhất là mấy bác gái, mấy bà thím, thật đúng là mỗi người một lý lẽ, ai cũng thấy mình đúng, mà giọng nói thì lại càng lúc càng to.
Cứ như đang thi xem ai to tiếng hơn thì người đó có lý hơn vậy. Buồn cười thật, tận thế đến nơi rồi, có lý thì cũng để làm gì!
Trong nháy mắt, cả khu chung cư trên dưới vang lên một mớ âm thanh ồn ào hỗn độn, còn náo nhiệt hơn cả buổi chợ phiên.
Nhưng so với cảm giác ngột ngạt, áp lực của màn đêm tĩnh lặng thì ban ngày có vẻ có sức sống hơn nhiều. Vì vậy, mặc kệ bên ngoài ồn ào đến đâu, Đổng Chí Phương đã buồn ngủ đến mức không mở nổi mắt vẫn cứ thế ngủ được.
Hôm nay Thường Ngọc Phượng lại ra ngoài. Giờ cô chẳng có mục tiêu cụ thể nào, đi tới đâu hay tới đó, tìm được thứ gì thì lấy thứ đó. Dù sao cô cũng có không gian riêng, đồ đạc tìm được rồi chẳng cần lo bị kẻ khác cướp mất.
Đặc biệt là cô nhắm vào mấy cửa hàng ven đường. Mặc dù hiện tại việc dùng điện đã trở nên phổ biến, nhưng vẫn có một số quán ăn dùng gas hóa lỏng để nấu nướng. So với củi khô thì gas tiện lợi hơn nhiều.
Huống hồ mấy cái bình gas này nặng trịch, chắc hẳn chẳng mấy người thèm lấy. Lúc này, thứ mọi người cần tích trữ cơ bản đều là đồ ăn, nhất là loại không cần nấu nướng mà vẫn ăn được ngay.
Trước đây Thường Ngọc Phượng cũng không hề để ý xem thành phố này có nhà máy chế biến thực phẩm nào không, bằng không thì đã có thể đến đó quét sạch một lượt.
Cô mặc một bộ đồ thể thao, đi giày thể thao, bôi kem chống nắng lên mặt, lại đeo thêm một chiếc khẩu trang to, đội mũ chống nắng, khoác chiếc ba lô rỗng không lên vai rồi xuất phát.
Để đi lại cho tiện, cô còn cầm theo một cây gậy gỗ, vừa dùng làm gậy chống, vừa có thể làm vũ khí.
Hôm qua, lúc thu đồ trong siêu thị, thấy quầy mỹ phẩm chẳng ai buồn đếm xỉa, cô liền không khách khí thu sạch luôn. Có lẽ vì bây giờ đang là mùa hè nên đủ loại kem chống nắng là thứ có số lượng nhiều nhất, thành ra cô dùng kem chống nắng chẳng hề tiếc của.
Các cửa hàng hai bên đường tuy bừa bộn tan hoang nhưng không phải chẳng còn chút vật tư nào. Thường Ngọc Phượng đi dọc một con phố chuyên bán đồ ăn vặt, lướt qua hơn chục cửa hàng, thu được kha khá thứ lặt vặt. Nào là bột mì đã rách túi, gạo đã mở bao, thịt đông lạnh tan chảy, một đống gia vị linh tinh, mấy chiếc bàn ghế có thể bổ ra làm củi đun...
Còn mấy thứ nồi niêu, chén bát mà người khác từng dùng qua thì cô không lấy nữa. Ngược lại, cô thu được vài bộ bình gas cùng bếp gas, chỉ có điều không biết bên trong bình còn bao nhiêu gas.
Có được những thứ này, tâm trạng Thường Ngọc Phượng trở nên vui vẻ hẳn. Dù đã hơi mệt, cô cũng chỉ uống vài ngụm nước, nghỉ ngơi một lát rồi lại tiếp tục cuộc hành trình dọn dẹp.
Chân muỗi tuy nhỏ nhưng cũng là thịt. Huống chi có rất nhiều vật tư không biết đến bao giờ mới có đợt sản xuất tiếp theo. Nếu không nhân cơ hội này tích trữ một phen thì thật đúng là phụ lòng chính mình.
Hôm nay Phí Ngọc Kiều cũng ra ngoài. Vật tư cô chuẩn bị trước tận thế vốn chẳng được bao nhiêu — dù sao tiền trong tay có hạn, thế giới này lại chẳng có mấy hình thức vay tín dụng để cô có thể gom góp tiền bạc. Cô chỉ mong đến lúc tận thế, được thoải mái “mua sắm 0 đồng”.
Đáng tiếc là không gian ngọc bội kia cô không cướp được, bằng không thì cũng không phải khổ sở thế này: từng chút một mang vác vật tư về, trên đường còn phải đề phòng bị người khác cướp giật.
Tận thế mới đến ngày thứ hai mà đã có kẻ hạ thấp giới hạn đạo đức đến mức đáng sợ. Dù gì mình cũng là một cô gái trẻ trung xinh xắn, nếu gặp phải kẻ cướp của rồi còn cướp người, thì không chỉ vật tư bị lấy mất, mà còn có thể bị xâm phạm thân thể.
Đó là chuyện Phí Ngọc Kiều không thể chấp nhận. Nhưng cô cũng bất lực, không thể thay đổi hiện trạng của thế giới này. Vì vậy cô chỉ có thể cẩn thận hơn nữa, hết sức bảo vệ bản thân.
Cô cũng từng nghĩ đến bình gas, nhưng với tình trạng đường sá hiện tại, không có không gian thì dù có tìm được cũng chẳng thể mang đi. Bất đắc dĩ, cô đành nhắm vào mấy loại thực phẩm ăn liền.
Nhưng tình hình hôm nay còn nghiêm trọng hơn hôm qua. Số người phản ứng lại và cần đi tìm vật tư cũng đông hơn. Trên đống phế tích này, đúng là người người thi triển bản lĩnh, mạnh ai nấy làm.
Có người tay đào chân bới, cũng có kẻ chống “gậy” như Thường Ngọc Phượng. Mục đích của tất cả đều giống nhau — tìm đồ ăn. Nước uống vẫn xếp thứ yếu. Dù sao nước máy vẫn chưa bị cắt, cho dù không đun sôi thì chưa đạt tiêu chuẩn uống được, nhưng cũng chẳng đến mức uống chết người.
Hơn nữa, nước rất nặng, thế nên mọi người nhiều nhất cũng chỉ mang theo vài chai nước khoáng 500ml để uống dọc đường lúc đi tìm vật tư.
Thật ra, trận tai họa đầu tiên tuy đến đột ngột, nhưng tỷ lệ tử vong thực tế không cao. Dù sao lúc đó là ban ngày, nhiều người đã nhanh chóng phản ứng và tìm chỗ trú ẩn. Ngoài những người không kịp chạy thoát, còn lại chính là những người bị chôn vùi dưới những căn nhà đổ nát.
Còn những người tìm được chỗ trú thì nhiều nhất cũng chỉ bị thương nhẹ, mà thậm chí vết thương đó còn có thể là do con người giẫm đạp, tranh giành lẫn nhau mà ra.
Phải công nhận, có những lúc duyên phận thật sự rất kỳ diệu.
Ngay lúc Thường Ngọc Phượng đang lục lọi đồ đạc trong một cửa hàng có cửa đã bị đập nát, từ ngoài lại có một người bước vào.
