Chương 31: Lần đầu nhìn thấy quái vật
Sắc mặt bà lão đó có phải quá xanh xao không? Một người bình thường nếu không trang điểm thì có thể có sắc mặt như vậy sao? Bà lão nhìn chừng cũng phải sáu mươi tuổi, người ở tuổi này về cơ bản cũng chẳng còn trang điểm nữa, dù có trang điểm cũng không thể biến làn da thành màu xanh xám được.
Nhưng diện tích nhìn qua mắt mèo quá nhỏ, Thường Ngọc Phượng không thu được thêm thông tin gì, thế nhưng hiện tượng này cũng thành công dập tắt cơn giận đang bốc lên trong lòng cô. Cô từ bỏ ý định mở cửa xem tình hình, quay sang cửa sổ, mở ra, thò đầu nhìn xuống phía dưới.
Tầng quá cao, mọi thứ nhìn không được rõ ràng. Cô chợt nhớ ra chiếc ống nhòm mua ở cửa hàng đồ dùng ngoài trời, vội vàng tìm ra. Có lẽ vì trời mới sáng nên người ra ngoài không nhiều, trong tầm mắt chỉ thấy vài bóng người, nhưng dường như không có ai bất thường, những người qua ống nhòm đều rất bình thường.
Vậy rốt cuộc là mình đa nghi, hay bà lão ngoài cửa chỉ là trường hợp đặc biệt? Thường Ngọc Phượng tạm thời không kết luận được. Suy đi tính lại, cô quyết định vẫn không manh động. Dù sao cô cũng không thiếu ăn thiếu uống, trước khi tình hình chưa rõ ràng, tốt nhất tạm thời tránh tiếp xúc trực tiếp với bà lão. Lỡ như bà lão này mang theo loại virus truyền nhiễm nào đó thì sao? Lỡ như cách lây truyền của loại virus đó khiến người ta không kịp đề phòng thì sao?
Nghĩ thông điều này, lòng cô cũng trấn tĩnh lại, cố gắng bỏ qua tiếng gõ cửa bên ngoài. Khoảng hơn mười phút sau, tiếng gõ cửa cuối cùng cũng dừng. Cô rón rén đi tới cửa, nhìn qua mắt mèo, lại ngạc nhiên phát hiện bà lão kia vẫn chưa đi. Bà không gõ cửa nữa nhưng lại đứng ngây ngốc trước cửa nhà cô, một đôi mắt nhìn chằm chằm vào cánh cửa nhà cô. Ngay lúc Thường Ngọc Phượng đang quan sát, chợt bà lão đảo tròng mắt, ánh mắt nhìn thẳng về phía mắt mèo, làm cô giật thót, vội rụt ánh mắt lại.
Mặc dù cô rất chắc chắn rằng với vị trí đứng của bà lão, từ bên ngoài căn bản không thể phát hiện ra bên trong có người đang nhìn trộm, nhưng trong thoáng chốc cô vẫn có ảo giác rằng bà lão đã phát hiện ra mình! Hơn nữa qua lần quan sát này, cô phát hiện thêm nhiều điểm bất thường của bà lão. Trước đó cô còn nghi ngờ bà lão có phải biến thành thây ma trong truyền thuyết không, nhưng sau quan sát vừa rồi, suy đoán này đã bị lật đổ. Bởi vì cô phát hiện bà lão so với con người có rất nhiều điểm khác biệt: ví dụ như phần trên tai của bà không hề tròn trịa mà nhọn hoắt; ví dụ như khi bà vừa đưa mắt nhìn về phía mắt mèo, cô phát hiện đối phương có đồng tử dọc giống rắn; ví dụ như đối phương tuy sở hữu một khuôn mặt già nua nhăn nheo, nhưng lại cho cô một cảm giác rất nguy hiểm, dường như đối phương mạnh hơn cô, khỏe hơn cô, mặc dù trông bà ta đã rất già nua... hay có lẽ đây không phải là con người thật sự?
Thường Ngọc Phượng bị chính suy nghĩ của mình làm giật mình. Cảnh tượng nhìn thấy trong mơ là bị phong tỏa trong trường học, căn bản không biết khoảng thời gian này bên ngoài đã xảy ra chuyện gì. Vốn tưởng rằng khoảng thời gian không ra khỏi trường là một sự trói buộc, giờ nhìn lại thì ngược lại giống như một sự bảo vệ. Nhưng bên ngoài có nhiều người như vậy, mà hôm nay cô căn bản không ra khỏi cửa, lão già này sao lại để mắt tới cô được?
Thường Ngọc Phượng tim đập nhanh, cô vội lùi lại vài bước, cách xa cửa một chút, tay không tự giác nắm chặt một con dao lóc xương, nắm rất chặt, đây là phản ứng theo bản năng của cô. Cô ý thức được thế giới bên ngoài có lẽ đã xảy ra biến đổi lớn, mà hiện tại cô không biết gì về nó. Đáng hận là hai kiếp trước cô sống quá ngắn, qua giấc mơ rất nhiều chi tiết cũng không nhìn thấy được, không thu được thêm thông tin hữu ích nào, thật sự không biết thế giới bên ngoài rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì!
Cô quay người đi tới cửa sổ, lại cầm ống nhòm quan sát tình hình bên ngoài. Vẫn là mấy người đó, giẫm lên rác rưởi, gạch vụn đầy đất, khó khăn đi về phía ngoài khu dân cư. Đây là những người ra ngoài tìm vật tư từ sáng sớm, bề ngoài nhìn không có gì bất thường. Nhưng Thường Ngọc Phượng cứ cảm thấy có chỗ nào đó không được tự nhiên, để nói rõ là chỗ nào thì lại nói không ra, chỉ mơ hồ cảm thấy thế giới bên ngoài đặc biệt nguy hiểm, là loại nguy hiểm mà cô không đối phó nổi!
Trước khi sự việc chưa rõ ràng, cô quyết định cứ rúc ở nhà, dùng ống nhòm quan sát tình hình bên ngoài trước, rồi mới quyết định có nên ra ngoài hay không, và ra ngoài lúc nào. Thường Ngọc Phượng một tay cầm ống nhòm, một tay nắm chặt con dao lóc xương, thân thể hơi run rẩy. Cô không ngừng tự nhủ phải bình tĩnh, nhưng nỗi sợ trong lòng khó lòng kìm nén. Đó là một cảm giác không tả rõ được, hơi giống kiểu áp bức về cảnh giới trong giới tu chân trong tiểu thuyết. Cuối cùng cô chịu hết nổi, đặt ống nhòm xuống, đóng cửa sổ lại, uể oải ngã xuống giường. Cảm giác tim và não bị đè nén kia biến mất, cô thở dài ra hai hơi.
“A! Buông tôi ra! Mày làm gì!” Một tiếng hét kinh hãi của phụ nữ vang lên, âm thanh chói tai, sức xuyên thấu rất mạnh, dù tầng Thường Ngọc Phượng ở cao và cửa sổ lại đóng kín, vẫn nghe rõ mồn một. Thường Ngọc Phượng vốn đã hơi kiệt sức, bị dọa đến mức bật ngồi dậy, mắt nhìn chằm chằm về phía cửa sổ. Nhà cô thế mà lại ở tầng 12! Sao có thể nghe rõ đến vậy?
Cuối cùng vẫn không nhịn được tò mò, Thường Ngọc Phượng lén lút đi tới cửa sổ. Lần này cô không mở cửa sổ để nhìn xuống dưới một cách trắng trợn nữa, mà cách một lớp kính, dùng ống nhòm nhìn ra xa. Vừa nhìn thì có vẻ không có gì bất thường, đúng lúc cô buông lỏng cảnh giác, chuẩn bị thu ống nhòm lại, thì chợt chú ý thấy phía xa có một nhóm sinh vật kỳ lạ đang tiến về phía mấy người ra ngoài tìm vật tư kia. Chúng có thân hình gần giống con người, kiểu tóc gần giống con người, thậm chí còn mặc quần áo của con người, nhưng hành động lại nhanh nhẹn vô cùng, thân hình linh hoạt như vượn, chạy trên đống gạch vụn gồ ghề như đi trên đất bằng. Đáng sợ nhất là biểu cảm trên gương mặt chúng! Những sinh vật này nhe miệng cười, để lộ những chiếc răng nanh dài ngoằng... Có lẽ là cười? Thường Ngọc Phượng cũng không dám chắc, dù sao đây là loài chưa từng thấy, ai biết biểu cảm của chúng có giống con người hay không. Tai chúng nhọn hoắt, trông khá giống bà lão gõ cửa nhà cô, chỉ có điều bà lão không có răng nanh... cũng có thể là do bà lão không nhe miệng cười nên không nhìn thấy.
Những người tìm vật tư bên dưới hiển nhiên cũng phát hiện ra nhóm sinh vật khác với con người này. Có người nhanh chóng bỏ chạy, cũng có người đứng nguyên tại chỗ, hiếu kỳ quan sát nhóm sinh vật kia, dường như đang nghiên cứu xem đây là loài gì, ăn được không. Một con quái vật chạy trước nhất nhanh chóng lao về phía một người ở gần, vẻ mặt hung tợn đầy phấn khích, nhìn mà rợn cả tóc gáy.
