Chương 36: Mắc kẹt
Nếu không phải tấm biển nền xanh chữ trắng phía trên đại sảnh vẫn còn đó, cô thật không dám tin nơi đây từng là đồn công an!
Điều đáng nói là, ngoài tòa nhà chính ra, trong sân còn có mấy dãy nhà ngang, vậy mà giờ chúng đã bị san phẳng. Chẳng lẽ nơi này vừa hứng một trận lốc xoáy?
Mấy cơn lốc xoáy nhỏ tình cờ quét qua đúng chỗ này?
Nếu không thì làm sao lại tàn phá nặng nề đến vậy?
Ngay cả tòa nhà chính của đại sảnh, lớp vữa bên ngoài cũng đã bong tróc gần hết, trông vừa cũ kỹ vừa tan hoang.
May mà cầu thang chính vẫn đứng vững, không bị nghiêng hay sụp đổ.
Giẫm lên đống đổ nát, Thường Ngọc Phượng dò dẫm từng bước vào đại sảnh. Bên trong cũng bị phá hoại kha khá, nhưng vẫn còn lờ mờ thấy chút dáng dấp ngày trước. Chỉ là sự sạch sẽ gọn gàng xưa kia đã không còn, quầy lễ tân phủ đầy bụi bặm và rác rưởi. Mới có vài ngày trôi qua mà nhìn cứ như đã lâu lắm không có người bước vào.
Ngay cả chiếc ghế sau quầy lễ tân cũng không còn thấy đâu.
Thế nhưng... khi tai họa ập đến, chắc hẳn đang là giờ làm việc? Sau khi thảm họa kết thúc, dù họ có rời đi, cũng phải để lại vài dấu chân chứ nhỉ?
Vậy tại sao nơi đây lại trông như đã bị phong kín suốt thời gian dài?
Thường Ngọc Phượng không hiểu nổi, nhưng chính vì vậy mà cô càng thêm cảnh giác.
Hai bên đại sảnh mỗi bên một hành lang, dọc hai bên hành lang là những cánh cửa phòng làm việc đóng chặt. Thường Ngọc Phượng rẽ phải, bước vào một trong hai hành lang đó.
Cô cố nhấc chân thật nhẹ, tay nắm chặt cây côn đao tự chế, tinh thần tập trung cao độ, sẵn sàng ứng phó với bất kỳ tình huống đột ngột nào.
Nhưng nơi trông như đã bị bỏ hoang từ lâu này lại yên tĩnh đến đáng sợ.
Bất chợt, Thường Ngọc Phượng dừng bước. Cô nhận ra có gì đó không ổn: nơi này quá yên tĩnh, đến mức không nghe thấy một tiếng động nào từ bên ngoài!
Theo lý thì từ cửa đại sảnh ra đường chính chỉ khoảng hơn chục mét, không thể nào chẳng nghe được âm thanh gì.
Rõ ràng trước khi bước vào đại sảnh, cô vẫn còn nghe loáng thoáng được chút tiếng động. Vậy mà vừa vào bên trong, cô đã bị khung cảnh ở đó thu hút toàn bộ sự chú ý, chẳng còn để tâm đến bên ngoài.
Nhưng giờ nghĩ lại, quả thật kể từ lúc bước vào đại sảnh, bốn phía đã rơi vào một sự tĩnh lặng kỳ quái!
Thường Ngọc Phượng thầm kinh hãi. Cô từ từ quay đầu nhìn phía sau, nhưng không phát hiện ra điều gì.
Cô không khỏi bối rối: chẳng lẽ tòa nhà này có khả năng cách âm? Hay có thứ gì đó đang ngăn cản âm thanh truyền đi?
Vừa nghi hoặc vừa căng thẳng, Thường Ngọc Phượng quyết định rón rén quay lại cửa đại sảnh xem tình hình bên ngoài.
Cô lùi dần từng bước về phía cửa, mỗi bước đều tràn đầy cảnh giác.
Đến khi chạm tới cửa, cô dừng lại, nghiêng tai lắng nghe.
Thế nhưng bên ngoài vẫn là một sự im lặng chết chóc, chẳng có âm thanh nào lọt vào tai cô.
Tim Thường Ngọc Phượng đập ngày càng nhanh, cô không biết rốt cuộc mình sẽ phải đối mặt với thứ gì.
Cô hít một hơi thật sâu, siết chặt cây côn đao, chuẩn bị chậm rãi rút khỏi tòa nhà.
Vậy mà chuyện ngoài dự đoán đã xảy ra!
Cô không ra được nữa!
Rõ ràng có thể nhìn thấy khung cảnh bên ngoài, vậy mà cánh cửa đại sảnh như bị một lớp kết giới trong suốt bao phủ, ngăn cách bên trong và bên ngoài thành hai thế giới hoàn toàn khác nhau.
Cứ như ngôi trường trong mơ vậy.
Một nỗi hoảng sợ vô cớ chợt dâng lên trong lòng Thường Ngọc Phượng, cô hơi hối hận vì đã tới đây.
Giữa cơn hối hận đó, cô lại phát hiện thêm một điểm bất thường.
Sàn nhà tuy đầy rác nhưng phủ một lớp bụi dày, nên khi giẫm lên sẽ in hằn dấu chân. Thế nhưng sự thật là, khi cô giẫm lên, dấu chân quả thật hiện ra, nhưng chỉ giữ được chừng mười mấy giây rồi biến mất, trở về nguyên trạng ban đầu.
Cảnh tượng này khiến Thường Ngọc Phượng nhức hết cả đầu, cô thật sự không thể lý giải nổi hiện tượng quái đản này, những cơn hối hận dồn dập như sóng dữ cuộn về trong lòng!
Nhưng giờ đã không còn đường lui, chỉ có thể tự nhủ đã đến nước này thì đành liều vậy. Dù sao ai mà biết được bao giờ mới ra ngoài được.
Lúc này, cô không khỏi thấy may mắn vì mình có một không gian riêng, may mắn vì đã nhét tất cả đồ đạc vào trong đó. Đừng quên đây là đồn công an, may ra cũng có chút thức ăn, nhưng chắc chắn không nhiều.
Nếu kẹt ở đây lâu mà không có đủ nước uống và đồ ăn, e rằng cô sẽ bị chết đói tại đây mất!
May quá! May quá!
Thường Ngọc Phượng trấn tĩnh lại. Đã không ra được, chi bằng khám phá nơi này một phen!
Cô rẽ trái, bước vào hành lang bên trái. Cánh cửa đầu tiên dán một tấm biển: "Phòng trực ban".
Do dự hai giây, cô vươn tay vặn thử tay nắm cửa. Cửa không khóa, mở ra một cách dễ dàng.
Cảnh tượng trước mắt khiến người ta càng thêm khó tin. Căn phòng tràn ngập mùi ẩm mốc cũ kỹ, bàn ghế gỗ đã cũ nát, trên bàn đặt một chiếc radio kiểu cũ. Cô bước tới bật thử, vậy mà vẫn còn điện!
Nhưng radio chỉ phát ra một tràng tạp âm rè rè chói tai. Nghe cái âm thanh đó, cô có cảm giác như giây tiếp theo đầu mình sẽ nổ tung.
Đúng lúc cô định bỏ cuộc, giữa đám tạp âm chợt vọng ra một giọng nói mơ hồ, dường như đang cố truyền đạt điều gì đó. Thường Ngọc Phượng chịu đựng khó chịu, ghé sát vào radio, cố nghe cho rõ nội dung.
"Cảnh báo... nguy hiểm... đừng rời khỏi... rè rè rè rè..." Giọng nói đứt quãng, nghe rợn cả người.
Thường Ngọc Phượng ngẩn ra.
Không được rời khỏi gì? Là đừng rời khỏi đây sao? Cô cũng muốn rời lắm chứ, nhưng phải rời được mới được!
Cô dỏng tai lên nghe kỹ, vậy mà giọng nói đó lại tắt hẳn, chỉ còn lại tiếng rè rè. Thường Ngọc Phượng không chịu nổi nữa, tắt phăng radio.
Cô bắt đầu lục soát từng góc phòng, mong tìm được thứ gì đó hữu dụng, hoặc một manh mối giúp cô thoát khỏi nơi này!
Mẹ kiếp! Đang yên đang lành sinh tồn giữa ngày tận thế, giờ lại thành trò trốn khỏi mật thất!
Cô kiểm tra hết tất cả các ngăn kéo. Ngoài một tấm bản đồ ố vàng đánh dấu các khu vực trong tòa nhà, mấy ngăn kéo còn lại đều trống trơn!
So với sự bừa bộn bên ngoài, mấy ngăn kéo này sạch sẽ đến mức khó tin!
Thường Ngọc Phượng mở bản đồ ra, nhanh chóng xác định được vị trí của mình.
Theo bản đồ, tòa nhà này có tổng cộng 5 tầng. Ngoài tầng trên cùng là phòng huấn luyện và phòng vũ khí, các tầng còn lại đều là khu văn phòng. Dưới lòng đất còn có một tầng hầm nữa, nhưng bản đồ không ghi chú tầng hầm đó dùng để làm gì.
Cô giơ một ngón tay đếm trên bản đồ: tầng cô đang đứng có 24 phòng, hai bên đại sảnh mỗi bên 12 phòng.
