Chương 39: Điểm đáng chê
Xem ra sức chiến đấu của đám người trên lầu kia đối phó với con quái vật đó vẫn còn dư sức, nếu không thì làm gì có tâm trạng mà đứng đó nói cười, đùa cợt?
Nhưng nghĩ lại cũng đúng, đối phương đâu phải một mình. Vừa nãy cô đã nghe thấy ít nhất ba giọng nói khác nhau, xem ra ít nhất cũng phải ba người trở lên. Trong tình huống như vậy, mấy người vây đánh một con quái vật chỉ có một mình thì chắc không phải chuyện khó gì.
Thường Ngọc Phượng trốn sau cánh cửa, nhìn ra hành lang qua mắt mèo. Điều đầu tiên xuất hiện trong tầm mắt cô là một nam sinh gầy gò đeo kính, tiếp đó là ba cô gái lần lượt bước vào tầm nhìn.
Một người mặc quần ống rộng, áo thun cộc tay, tóc buộc đuôi ngựa dài, trông vô cùng nhanh nhẹn và dứt khoát.
Một người mặc quần đùi cộc, đôi chân dài trắng nõn phơi bày trong không khí, trên người là chiếc áo thun ba lỗ, toàn màu đen. Làn da trắng muốt càng được bộ đồ đen làm nổi bật, mái tóc búi cao trên đỉnh đầu, hai bên thái dương buông vài lọn tóc, trông khá quyến rũ.
Hai người này thì còn đỡ. Nhưng tại sao người còn lại lại mặc một chiếc váy dây màu trắng? Mà lại còn là kiểu dài chấm gót chân nữa chứ!
Lại còn xỏ cả giày cao gót, ước chừng gót giày cũng phải cao tới sáu cm!
Ăn mặc như thế này, tưởng đi dự vũ hội chắc?
Nếu gặp nguy hiểm thật, chẳng lẽ vừa xách váy vừa chạy?
Chưa kể mái tóc dài thẳng đuột, kéo xuống dưới cả xương bả vai, lúc quay đầu còn cố tình hất tóc cho bay phất phới.
Đúng là hết nói nổi!
Bộ dạng này khiến Thường Ngọc Phượng không khỏi nhớ đến những nữ chính bạch liên hoa trong tiểu thuyết. Kiểu nữ chính ấy có vẻ đều thích mặc đồ trắng, như thể không mặc màu trắng thì không lột tả được bản chất bạch liên hoa của mình vậy.
Nhưng nếu thời thái bình thì mặc váy liền không vấn đề gì. Đây lại là thời tận thế. Chưa nói môi trường xung quanh bẩn thỉu, bừa bộn, tồi tàn có thể làm bộ váy trắng dính bẩn, mà màu trắng một khi dính bẩn thì trông cực kỳ khó coi.
Về mặt nguy hiểm, váy liền đúng là cơn ác mộng khi chạy nạn, nhất là loại dài đến mắt cá chân lại càng khốn khổ. Đang chạy mà tà váy bị móc vào thứ gì đó thì hậu quả khó lường: nhẹ thì rách váy, nặng thì ngã sấp mặt, thậm chí còn có thể tự vấp phải váy của mình mà ngã. Dù sao thì Thường Ngọc Phượng cũng không thể lý giải nổi cái trò thời tận thế rồi mà vẫn mặc váy liền.
Đâu phải là cao thủ siêu năng lực, cũng chẳng phải tu sĩ ngự kiếm phi hành, lấy đâu ra tự tin mà ăn mặc như thế trong hoàn cảnh nguy hiểm cơ chứ? Gặp nguy hiểm, lẽ nào một ánh mắt là diệt được quái vật? Đúng là nói mộng giữa ban ngày! Nói gì thì nói, muốn ra vẻ ta đây cũng phải biết chọn lúc chứ!
May thay, đám người này không có ý định nán lại nơi đây, nên cũng không thử đẩy cửa phòng, đương nhiên không biết sau cánh cửa này vẫn có một người đang trốn, nhìn bọn họ mà âm thầm phàn nàn trong lòng.
Thường Ngọc Phượng trơ mắt nhìn bọn họ khuất dần sau cầu thang, lắng nghe tiếng đánh nhau bên ngoài vẫn còn huyên náo. Vừa lúc cô tưởng mấy người đó nắm chắc phần thắng thì bỗng từ trên lầu vọng xuống một tiếng kêu thảm thiết, ngay sau đó là một tiếng chửi thề.
Tiếng kêu ấy dường như là một tín hiệu. Theo đó, hết tiếng kêu thảm này lại đến tiếng kêu thảm khác, kèm theo cả tiếng khóc lóc và tiếng cầu cứu.
Điều này khiến Thường Ngọc Phượng, vốn đã quay lưng định rời khỏi trước cửa, lại phải dán mắt vào mắt mèo.
Nhưng cô tuyệt nhiên không có ý định ra ngoài cứu người.
Chưa nói bản thân cô vốn là một cô gái yếu ớt, chẳng có chút sức chiến đấu nào. Ngay cả khi có chút thực lực, nếu chưa nắm chắc phần thắng tuyệt đối, cô cũng tuyệt đối sẽ không ra vẻ ta đây mà xông ra. Tất cả đều phải lấy việc giữ mạng làm trước.
Còn chưa kịp nghĩ ngợi nhiều, cô đã thấy hai người đàn ông như chim sợ cành cong cuống cuồng chạy từ trên lầu xuống.
Một người toàn thân dính máu, như vừa bò ra từ vũng máu, nhưng động tác vẫn còn nhanh nhẹn, lanh lẹ như thỏ. Người còn lại thì thảm đến mức không nỡ nhìn, cả mảng lưng máu me be bết, máu chảy xối xả. Từ góc nhìn của mắt mèo, khi anh ta quay lưng về phía cánh cửa, Thường Ngọc Phượng đã nhìn thấy rõ mồn một.
Cũng làm cô giật mình.
Bộ dạng kia thật quá thảm.
Rõ ràng người này đã kiệt sức, lúc này vẫn còn miễn cưỡng bám theo xuống lầu là nhờ người kia vừa kéo vừa đỡ, miễn cưỡng giữ được thăng bằng, đôi chân máy móc lao xuống cầu thang.
Hai người vừa lăn vừa bò lao xuống cầu thang.
Ngay sau lưng bọn họ, con quái vật trụi lông đang đuổi theo sát nút!
Nhìn dáng vẻ con quái vật cũng đã bị thương. Trên người nó đầy những vết thương lớn nhỏ đang rỉ máu, nhưng có vẻ không nặng lắm, ít nhất không đụng tới chỗ hiểm hay gân cốt, chỉ là vết thương ngoài da, nhìn ghê vậy chứ không quá đáng ngại.
Nhưng mấy vết thương này cũng ảnh hưởng đến tốc độ của nó, nếu không thì với tốc độ thường ngày, nó đã sớm đuổi kịp hai người kia. Chứ không phải như lúc này, hai bên cách nhau khoảng năm sáu bậc thang, con quái vật dù có giơ tay ra cũng không chạm tới, thế nên hai gã kia mới có cơ hội chạy thoát.
Thường Ngọc Phượng qua mắt mèo tận mắt chứng kiến tất cả.
Cô lặng lẽ đứng sau cánh cửa, ngay cả hơi thở cũng cố hạ thấp, lòng bàn tay nắm vũ khí đẫm mồ hôi, cả người căng thẳng đề phòng.
Cô chỉ sợ nếu gây ra tiếng động gì, con quái vật kia sẽ chú ý tới mình.
Dù con quái vật trông có vẻ chỉ bị thương ngoài da, nhưng trong hoàn cảnh hiện tại, Thường Ngọc Phượng không nắm chắc mình có thể giết được nó.
Hành lang không rộng, cầu thang lại càng chật hẹp, trong môi trường như vậy không thích hợp dùng vũ khí dài. Còn nếu dùng vũ khí ngắn thì lại phải chấp nhận rủi ro bị quái vật cào cắn.
Tất cả chỉ diễn ra trong khoảnh khắc. Thường Ngọc Phượng thậm chí mới chỉ kịp lóe lên một suy nghĩ, còn chưa nghĩ thấu đáo thì hai người một quái vật đã nối nhau lao xuống cầu thang.
Chỉ hơn mười giây sau đó, Thường Ngọc Phượng lại nghe thấy một tiếng kêu thảm cùng một tiếng cầu cứu. Xem ra hai người vừa chạy xuống kia, chỉ sợ đã khó mà sống sót.
Tim Thường Ngọc Phượng đập nhanh hơn. Cô bịt chặt miệng, sợ mình lỡ phát ra tiếng kêu. Cô trợn to mắt, quan sát tình hình bên ngoài qua mắt mèo.
Phía dưới truyền lên tiếng đánh nhau, kèm theo tiếng kêu thảm và tiếng chửi rủa, nhưng không bao lâu sau thì im bặt. Thường Ngọc Phượng áp tai vào cánh cửa, bên ngoài dường như có một âm thanh kỳ lạ, mơ hồ nghe không rõ lắm, hình như là... tiếng nhai?
Tiếng nhai!
Thường Ngọc Phượng trợn to mắt. Con quái vật đó, giết người xong rồi, đang ăn thịt người sao?
Cô bị chính ý nghĩ này dọa cho hết cả hồn, càng không dám gây ra tiếng động nào. Sau lưng túa ra một lớp mồ hôi lạnh, trán cũng lấm tấm những giọt mồ hôi nhỏ.
Có lẽ vì con quái vật đang mải mê ăn, cũng có lẽ loài này có ý thức lãnh thổ riêng. Dù sao Thường Ngọc Phượng cũng không biết mình đã đứng trước cửa nhìn chăm chăm vào mắt mèo bao lâu, chỉ biết cho đến khi mắt nhức mỏi, cô mới thu hồi ánh nhìn.
