Chương 43: Bảo tàng trở thành nơi trú ẩn
Còn chuyện ngủ... Giờ cô đã có thể vào không gian, tất nhiên là vào trong đó mà ngủ.
Không nói đến chuyện thoải mái hay không, ít nhất trong không gian có thể đảm bảo cô tuyệt đối an toàn.
Mà quả nhiên không ngoài dự đoán của cô, cả đêm đó Thường Ngọc Phượng ngủ vô cùng ngon lành.
Sáng hôm sau, cô thức dậy từ rất sớm. Ra khỏi không gian nhìn một cái, trời mới tờ mờ sáng, đường xá bên ngoài còn nhìn không rõ, cô lại chui vào trong không gian.
Vệ sinh cá nhân xong, cô ăn chút gì đó cho đỡ đói.
Khi ra ngoài lần nữa, trời đã sáng hẳn. Nhân lúc trên đường còn ít người, cô xác định hướng bảo tàng rồi lên đường.
Trên đường đi có gặp hai con quái vật đi lạc, nhưng cô đều tránh từ xa, lẩn vào một góc rồi chui vào không gian.
Đợi đến khi chúng chạy tới, cô đã sớm trốn vào không gian, chỉ còn lại những con quái vật đuổi theo với vẻ mặt ngơ ngác, không hiểu món điểm tâm nhỏ vừa trông thấy đã biến đi đâu mất.
Sau hơn bốn mươi phút, cô cũng đến được bảo tàng.
Bậc thang dẫn lên cửa chính bảo tàng tuy vẫn bừa bộn nhưng so với những nơi khác đã tốt hơn nhiều, ít nhất cũng có chỗ đặt chân, hơn nữa còn có thể nhận ra dấu vết được người ta quét dọn.
Nhưng lúc này Thường Ngọc Phượng cũng phát hiện ra một vấn đề.
Kế hoạch đến đây thu gom đồ cổ của cô e là phải thất bại.
Do phong cách kiến trúc đặc biệt của bảo tàng, trong trận đại họa này nó gần như được bảo toàn nguyên vẹn, ngoài vẻ ngoài bị tàn phá loang lổ, không hề có chỗ nào sụp đổ.
Hiện tại nơi này đã trở thành một khu trú ẩn tạm thời. Đứng ở bên ngoài bảo tàng, có thể nhìn thấy bóng người lay động bên trong. Ở ngay bên ngoài cổng chính còn có ba chữ lớn phun sơn đỏ: “Nơi trú ẩn”.
Có lẽ vì trời còn sớm nên bên ngoài không có ai, bóng người cô nhìn thấy hẳn là người trực đêm.
Thường Ngọc Phượng đứng trước cửa bảo tàng, do dự không biết nên vào hay rời đi.
Đã là nơi trú ẩn thì chắc chắn cô không thể thu gom đồ cổ ở đây, nhưng cứ thế rời đi lại có chút không cam tâm.
Đang do dự không quyết thì người bên trong cũng phát hiện ra cô. Có lẽ vì Thường Ngọc Phượng che kín quá, họ trong nháy mắt tưởng cô là quái vật, lập tức phát ra cảnh báo.
Ngay sau đó, hơn mười người mặc đồng phục ào ào xông ra từ cửa, trên tay mỗi người đều cầm một khẩu súng ngắn, họng súng chĩa thẳng vào Thường Ngọc Phượng.
Gần như là phản xạ bản năng, cô lập tức giơ cả hai tay lên đầu hàng. Nhưng hành động này cũng khiến mọi người nhận ra, đây rõ ràng là người chứ không phải quái vật gì, bèn hạ súng xuống.
“Xin lỗi, tôi chỉ ra ngoài tìm vật tư, tình cờ đi tới đây, giờ tôi đi ngay.”
Thường Ngọc Phượng gật đầu với mọi người rồi chuẩn bị rời đi. Thấy bộ dạng ai nấy đều căng như dây đàn, cô theo bản năng cảm thấy nơi này khá nguy hiểm.
“Nơi đây là khu trú ẩn tạm thời. Nếu nhà cô cũng đổ sập, không có chỗ ở, có thể tạm thời ở lại đây. Chúng tôi có thể bố trí cho cô một chỗ nằm, cũng sẽ cung cấp nước uống và thức ăn, nhưng cô cũng phải tuân theo sự sắp xếp và quản lý.”
Người kia cũng không để tâm đến chuyện cô nói sẽ rời đi ngay, chỉ cho rằng cô đang sợ hãi, bèn giải thích về khu trú ẩn và mời cô vào ở.
Nhưng Thường Ngọc Phượng là người có bí mật, không muốn chen chúc cùng nhiều người thế này, nên lắc đầu: “Không cần đâu, cảm ơn anh. Người nhà tôi đang chờ tôi mang nước uống và thức ăn về, tôi phải đi tìm đồ tiếp đây. Tạm biệt!”
“Được, vậy cô đi đường cẩn thận, chú ý mấy con quái vật đó!”
Người kia cũng không giữ cô lại. Với anh ta, mình đã giới thiệu khu trú ẩn cho cô rồi, còn có vào ở hay không thì tùy vào bản thân cô, huống chi người ta vừa nói nhà còn có người thân đang chờ về.
Anh ta không hề biết Thường Ngọc Phượng chẳng có người thân nào, nói có người đang chờ ở nhà chỉ là cái cớ cô thuận miệng bịa ra mà thôi.
Chẳng qua đã ra ngoài rồi, hơn nữa vì đến bảo tàng mà cố ý dậy sớm, vậy thì đi quanh những nơi khác vậy.
Dù sao đã đến thì không thể về tay không!
Thường Ngọc Phượng xoay người rời khỏi bảo tàng. Nơi đây thuộc trung tâm thành phố, tuy trước đây cô không rành khu này lắm, nhưng cô nhớ mang máng ở đây có mấy siêu thị lớn, dường như còn có hai siêu thị do doanh nghiệp nước ngoài mở.
Chỉ là hiện tại những công trình đó cũng khó nhận ra, đành vừa đi vừa tìm, tin rằng chắc chắn sẽ còn lại không ít dấu vết.
Dù sao gần đó có một khu trú ẩn ở bảo tàng, người trong đó phải ăn uống, chắc chắn sẽ tìm vật tư quanh khu vực này.
Ngoài siêu thị, nơi đây còn không ít tòa nhà văn phòng.
Đi đến siêu thị tất nhiên là để thu gom vật tư, nhưng Thường Ngọc Phượng không định thu gom thức ăn và nước uống. Dù sao bên kia còn một khu trú ẩn với bao nhiêu người đang cần ăn uống, cô không thể vơ sạch thức ăn nước uống mang đi, để người ta chết đói được, cô chưa ác đến thế.
Nhưng những thứ khác thì vẫn có thể thu một ít.
Nhìn Thường Ngọc Phượng rời đi không chút do dự, người vừa lên tiếng hỏi khẽ lắc đầu.
Bất kể lời cô gái này nói là thật hay giả, anh ta cũng phần nào hiểu được nỗi lo của cô.
Điều kiện trong khu trú ẩn quả thật không thể so với ở nhà, thậm chí có thể nói kém xa. Chưa nói đến chuyện ăn uống, chỉ riêng chuyện ngủ ban đêm đã là một mối nguy hiểm rất lớn.
Đặc biệt là với một cô gái trẻ như cô.
Bảo tàng cũng không có nhiều phòng riêng cho mọi người ở, nên mọi người đều ngủ tại sảnh lớn.
Có người theo từng gia đình, nhưng cũng không ít nam giới độc thân, thậm chí có người đã kết hôn mà vẫn có thói tay chân không sạch sẽ.
Những gia đình đến ở cùng nhau, ban đêm luôn phải có một người không dám ngủ say, chỉ sợ mình vừa ngủ thì đồ đạc bị người khác lén lấy đi.
Thậm chí phụ nữ còn có thể bị bàn tay dơ bẩn sàm sỡ.
Dù ban đêm có bọn họ thay phiên canh gác, nhưng sự chú ý của mọi người chủ yếu tập trung bên ngoài bảo tàng, để khi có nguy hiểm kịp thời cảnh báo cho mọi người.
Còn những kẻ hay sàm sỡ, cùng lũ trộm cắp vặt, bảo tàng rộng lớn như vậy, bọn họ cũng không trông coi nổi.
Mỗi người chỉ có thể tự mình giữ cảnh giác mà ngủ, làm sao ngủ ngon lành như ở nhà được?
Ở nhà, chỉ cần đóng chặt cửa là được; nếu có quái vật xông vào, chắc chắn sẽ gây ra động tĩnh.
Huống hồ mấy ngày ở đây, bọn họ đã nếm trải thế nào là ỷ già lên mặt, thế nào là bị lấy đạo đức ra để ép buộc!
Tuy rằng đã tận thế, không có chuyện ai nuông chiều ai, nhưng vẫn luôn có mấy kẻ thích xen vào chuyện bao đồng, tự cho mình là người đạo đức. Chỉ cần có ai từ chối bị lấy đạo đức ra ép buộc, bọn họ liền nhảy ra chỉ trích, thậm chí còn kích động những người xung quanh cùng ép người đó phải chấp nhận.
