Chương 45: Thu Thập Vật Tư
Lúc này, cô trèo lên được đến tầng hai, vậy thì cứ bắt đầu thu dọn từ tầng bốn, tầng ba để lại sau cùng, tránh kinh động đến đám người bên dưới, gây thêm phiền phức cho mình.
Trước ngày tận thế, trung tâm thương mại này từ tầng hầm một đến tầng tám đều là khu kinh doanh, từ tầng chín trở lên là khu văn phòng, còn tầng hầm hai, hầm ba là bãi đỗ xe.
Thường Ngọc Phượng bắt đầu từ tầng bốn. Bất kể là quần áo giày dép, phụ kiện xa xỉ, mỹ phẩm, đồ dùng sinh hoạt, đồ chơi trẻ em, chỉ cần mắt thường nhìn thấy là cô thu sạch tất cả.
Sau khi được thăng cấp ở Phố Đồ Cổ, diện tích không gian lại rộng thêm khá nhiều. Vậy mà để tiết kiệm diện tích, Thường Ngọc Phượng cứ dồn tất cả đồ đạc vào không gian xong, lại đem riêng mấy cái kệ trưng bày vứt ra ngoài.
Dù sao nơi này cũng là một trung tâm thương mại, không gian của cô đâu phải vô hạn, đúng là hơi lo sẽ bị chất đầy.
Nhưng may thay, nỗi lo của cô hoàn toàn thừa thãi. Thu được ngần ấy vật tư mà không gian vẫn còn dư sức chứa.
Có lẽ vì vật tư ở mấy tầng trên này không phải nhu yếu phẩm sinh hoạt nên Thường Ngọc Phượng cứ thế thu dọn một mạch lên tới tầng tám, đem toàn bộ vật tư nhét vào trong không gian, vậy mà chẳng đụng phải một bóng người, ngay cả bóng dáng quái vật cũng không hề thấy.
Nghĩ đến việc mấy tầng văn phòng có thể được cho các công ty lớn thuê làm khu làm việc, bên trong chắc sẽ có nước khoáng, đồ ăn vặt linh tinh, Thường Ngọc Phượng cảm thấy đây cũng là nguồn tài nguyên không thể bỏ qua.
Nhất là trong thời buổi bán hàng qua livestream đang lên ngôi như hiện nay, không chừng trên này có công ty bán hàng online. Nếu tiện tay vét sạch kho hàng của họ thì đúng là một chuyện sảng khoái vô cùng, xứng danh niềm vui bất ngờ.
Thường Ngọc Phượng lên đến tầng chín, vừa đẩy cánh cửa thoát hiểm ra, sáu chữ to "Công ty thương mại điện tử Hoành Vĩ" đã đập thẳng vào mắt. Nơi này quả nhiên như cô dự đoán, là một công ty bán hàng qua livestream.
Cả tầng chín lúc này im phăng phắc, nửa bóng người cũng không có. Không biết là vì khi cơn cuồng phong quét tới thì còn chưa đến giờ làm việc, hay là sau khi thảm họa ập đến, mọi người đã bỏ chạy khỏi nơi này.
Cũng có thể, những kẻ đang trấn giữ vật tư trong siêu thị phía dưới kia, trong đó có cả người của công ty này.
Nếu là khả năng cuối cùng, Thường Ngọc Phượng cảm thấy xác suất tìm thấy đồ ăn trong công ty livestream này là khá thấp.
Cô áp tai vào cánh cửa, lắng nghe động tĩnh bên trong một hồi, xác nhận không nghe thấy tiếng động gì, mới cẩn thận thu cả cánh cửa vào không gian, để lộ ra toàn bộ căn phòng.
Đây là một văn phòng, mấy chiếc bàn làm việc xếp thành hàng ngang, trên bàn ngoài máy tính ra thì toàn là những thứ lặt vặt.
Sát tường bên cạnh đặt một cây nước nóng lạnh, trên đó còn hơn nửa bình nước. Cạnh cây nước là hai bình nước đầy ăm ắp và một bình đã rỗng.
Cây nước thì thôi, nhưng nước thì phải thu đi.
Nhìn lướt qua bàn làm việc một lượt, Thường Ngọc Phượng chẳng có hứng thú với mấy thứ trên đó, quay sang văn phòng kế tiếp.
Sau khi liên tục thu dọn đồ đạc của ba văn phòng, cô mở cánh cửa phòng thứ tư, liền nhìn thấy những thùng hàng xếp chồng lên nhau ngay ngắn!
Đây là nhà kho!
Thường Ngọc Phượng hưng phấn mở một thùng ra, phát hiện bên trong toàn là mì gói đủ vị. Lại mở thêm một thùng nữa, bên trong là trứng cút đóng gói riêng lẻ, trên bao bì còn in các hương vị khác nhau.
Chẳng buồn lục thêm nữa, cô thu toàn bộ vào không gian.
Vừa thu xong, đang định rời đi thì chợt phát hiện trên tường có một cánh cửa ngầm. Nếu không nhìn kỹ thì căn bản sẽ không phát hiện ra đó là một cánh cửa.
Hơn nữa, cánh cửa này vừa nãy còn được giấu sau đống thùng hàng.
Việc bất thường ắt có nguyên do!
Cánh cửa ngầm giấu sau đống thùng hàng, rõ ràng là không muốn người khác thấy. Chẳng lẽ bên trong có thứ gì không thể lộ ra ánh sáng?
Lòng hiếu kỳ trỗi dậy, khiến Thường Ngọc Phượng bước tới mở cánh cửa này.
Cửa gắn khóa mật mã, cô không biết mật mã, đương nhiên không thể mở theo cách thông thường. Vẫn là chiêu cũ - thu cả cánh cửa vào không gian.
Bên trong là một căn phòng nhỏ chừng mười mét vuông, sát tường đặt một chiếc giá hàng. Trên giá chỉ bày vỏn vẹn hai thứ: vàng thỏi và tiền mặt!
Đây chẳng khác gì một cái két sắt cỡ lớn!
Hai thứ này không hề có bao bì, cứ trần trụi như vậy chất trên giá hàng, tạo ra sức ép thị giác cực mạnh.
Tiền mặt bây giờ thì chẳng còn tác dụng gì, nhưng vàng vẫn hữu dụng. Thường Ngọc Phượng vội vàng thu hết vàng vào không gian, còn tiền mặt thì cứ để nguyên trên giá.
Dù sao tận thế rồi, tiền mặt đã mất đi sức hấp dẫn vốn có của nó. Thứ được coi là tiền tệ cứng thật sự từ nay sẽ là vật tư!
Gần chân tường có hơn mười chiếc hòm gỗ tinh xảo xếp chồng lên nhau. Thường Ngọc Phượng mở một chiếc ra, tim lập tức kích động đập thình thịch!
Bên trong lại là một món đồ đồng!
Đồ cổ!
Lại còn là đồ cổ!
Đúng là tìm khắp nơi chẳng ra, hóa ra nó lại nằm ngay đây!
Cô vội vàng thu toàn bộ vào không gian. Quả nhiên, đồ vừa vào không gian là cô đã cảm nhận được sự rung chuyển bên trong, khóe môi không kìm được cong lên, lòng vui sướng khôn tả.
Thường Ngọc Phượng mãn nguyện rời khỏi văn phòng này, tiếp tục tìm kiếm vật tư ở những căn phòng khác.
Cô bước vào một căn phòng trông như phòng họp, bên trong kê một chiếc bàn họp lớn và hơn hai mươi chiếc ghế.
Thường Ngọc Phượng chỉ liếc một cái rồi rời đi. Nơi như thế này vừa nhìn đã biết chẳng có vật tư gì để thu, không cần lãng phí thời gian ở đây.
Thu dọn xong tầng chín, tiếp theo là tầng mười.
Tầng mười có hai công ty với phong cách hoàn toàn trái ngược. Một là công ty quảng cáo tràn đầy sáng tạo và sức sống. Trong văn phòng này, không chỉ có những chai nước khoáng xếp ngay ngắn, mà còn đủ loại đồ uống bắt mắt, trà thơm lừng, cùng với cà phê hòa tan dạng que tiện dụng, tất nhiên không thể thiếu cây nước và những bình nước lớn.
Còn công ty kia là một công ty công nghệ chuyên về vận hành mạng.
Khác với công ty quảng cáo, nơi này ngoài đồ uống cơ bản ra, còn chuẩn bị một ít đồ ăn vặt tinh xảo thơm ngon. Chỉ là số lượng không nhiều.
Cả tầng mười một đều thuộc về một công ty duy nhất - công ty bán mỹ phẩm qua livestream. Trên bao bì toàn là thứ chữ nước ngoài xa lạ, ngoài tiếng Anh thì Thường Ngọc Phượng còn miễn cưỡng đọc được vài từ, còn lại đều không hiểu gì.
Nhìn bao bì, đều là những thương hiệu cô chưa từng thấy bao giờ... Tất nhiên, là một đứa học sinh, kiến thức về mỹ phẩm của cô cũng có hạn.
Nghĩ đến đợt "mua sắm không mất tiền" trước đó mình đã thu được không ít mỹ phẩm, Thường Ngọc Phượng quyết định bỏ qua chỗ mỹ phẩm này, chỉ chuyên tâm thu gom vật tư khác.
Tầng mười hai là một công ty thiết kế thời trang. Thường Ngọc Phượng không chỉ thu được đồ ăn thức uống, mà còn thu được rất nhiều vải vóc và quần áo đã thiết kế hoàn thiện.
Chỉ có điều kiểu dáng mấy bộ quần áo này hợp với những dịp như dự tiệc tùng, đi diễn thương mại hơn.
Tuy nhìn là biết mình chẳng có cơ hội nào mặc, nhưng vì bộ nào cũng xinh xắn độc đáo, Thường Ngọc Phượng vẫn không nhịn được ngứa tay, thu toàn bộ vào không gian.
May mà quần áo là thứ gấp lại xếp chồng lên nhau thì cũng chẳng tốn bao nhiêu diện tích.
