Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế Trọng Sinh: Thức Tỉnh Không Gian Ngọc Bội, Mở Đầu Vạch Mặt Kẻ Cướp Cơ Duyên > Chương 52

Chương 52

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 52 có bản audio.

Chương 52: Động vật đi đâu cả rồi?

 

Nhưng nhìn dáng vẻ con chó biến dị kia, thật sự không giống kẻ từ nơi khác đến.

 

Mà mãi đến lúc này, Thường Ngọc Phượng mới chợt nhận ra mình đã bỏ sót một sự thật.

 

Từ sau khi thảm họa ập đến, cô chưa từng thấy một con vật nào cả!

 

Theo lý mà nói, trong thành phố người nuôi chó nuôi mèo cũng chẳng ít. Cho dù không có chó mèo, thì cũng phải có chim chứ! Người nuôi chim cũng nhiều. Trước tận thế, trong công viên, người dắt chó, dắt mèo, dắt chim đi dạo chẳng thiếu. Thế mà từ khi tận thế ập đến, mấy con chó con mèo đó đều biến mất không thấy tăm hơi, chẳng lẽ chúng chết sạch trong nháy mắt được sao?

 

Nếu không chết, vậy chúng đi đâu?

 

Đây là một vấn đề rất đáng để người ta suy ngẫm.

 

Nếu tất cả những con vật kia đều biến dị, biến thành con chó biến dị vừa nãy, thì con người chẳng phải càng nguy hiểm sao?

 

Đặc biệt là những người nuôi thú cưng – hãy nghĩ mà xem, khi thảm họa ập đến, rất nhiều người nuôi thú cưng đang ở ngay cạnh thú cưng của mình.

 

Nếu đúng vào lúc đó lũ động vật biến dị, thì những người nuôi thú cưng đó còn hy vọng sống sót sao?

 

Tất nhiên, nếu nghĩ theo hướng tốt đẹp, có lẽ động vật sau khi biến dị vẫn nhận ra chủ nhân của mình. Nếu là vậy, may ra chúng còn trở thành trợ thủ cho con người.

 

Nhưng sự thật có đúng như vậy không? Thường Ngọc Phượng tỏ vẻ nghi ngờ.

 

Nhìn từ việc mấy ngày nay chưa từng thấy một con vật biến dị nào, có thể thấy hy vọng này mong manh lắm.

 

Phải biết rằng khoảng thời gian này, người ra ngoài tìm vật tư cũng đâu ít. Nếu thú cưng nhà ai đó biến dị và có sức chiến đấu, thì lúc ra ngoài mang theo bên mình, chẳng phải an toàn hơn sao?

 

Đặc biệt là chó, không những có thể bảo vệ chủ, mà con thông minh hơn còn có thể nghe theo chỉ dẫn của chủ để tìm vật tư. Mang thú cưng theo bên người, có thể nói là đỡ công mà lại hiệu quả.

 

Thế nhưng... con chó biến dị hôm nay là con vật duy nhất cô nhìn thấy kể từ sau khi tận thế ập đến.

 

Thường Ngọc Phượng thầm thở dài, nhưng trong lòng cũng thấy may, may mà mình còn là học sinh, không có thời gian nuôi mấy con chó con mèo đó.

 

Nếu không, với cái tính thích mấy con vật lông mềm mượt của cô, nói không chừng cũng nuôi vài con.

 

Nghĩ đến đây, cô chợt nhớ đến cha mẹ mình.

 

Mẹ cô cũng là người thích động vật nhỏ, chỉ vì bố không thích nên trước giờ chưa nuôi con nào.

 

Nhưng từ sau khi tái hôn, hình như mẹ có nuôi hai con chó và một con mèo... không biết dạo này mẹ thế nào rồi nhỉ?

 

Đến lúc này, Thường Ngọc Phượng mới phát hiện ra mình đã bỏ qua một vấn đề – từ sau khi tỉnh dậy ký ức, cô vẫn chưa từng liên lạc với cha mẹ mình.

 

Đây không phải cô cố ý, mà là do thói quen.

 

Từ sau khi cha mẹ ly hôn, một hai tháng đầu thỉnh thoảng vẫn còn liên lạc, nhưng từ khi họ tái lập gia đình mới, sự liên lạc giữa hai bên ngày càng thưa dần.

 

Cũng chỉ có mỗi lần tiền sinh hoạt hằng tháng vào tài khoản, cô mới cảm thấy cha mẹ vẫn chưa quên mình. Còn bình thường, cũng chỉ là một cuộc điện thoại. Ban đầu còn có thể trò chuyện vài câu, nhưng theo thời gian, nội dung mỗi cuộc gọi càng giống như đang làm thủ tục.

 

Hỏi toàn những câu: tiền có đủ tiêu không, học hành thế nào, ở trường có xích mích với ai không. Ngoài ra, dường như không còn chủ đề chung nào để nói với nhau nữa.

 

Tình cảm nào mà chẳng cần liên lạc vun đắp. Tính kỹ ra, đã rất lâu rồi cô chưa từng gặp cha mẹ kể từ sau khi hai người ly hôn.

 

Hai năm nay, cô đã hoàn toàn quen với cuộc sống một mình, quen với việc mọi chuyện đều tự mình quyết định.

 

Kiểu tính cách và cách sống này, nói hay thì là tự lập tự cường, nói khó nghe thì chính là lạnh lùng, vô cảm.

 

Cho nên sau khi tỉnh dậy ký ức, cô chưa từng nghĩ đến chuyện liên lạc với cha mẹ, kể cả mấy ngày tận thế vừa qua cũng chưa từng nhớ ra. Ngay cả lúc đi tìm vật tư, cũng không hề nghĩ đến việc tiện thể ghé thăm cha mẹ một chút.

 

Nói cho cùng, cô quả thật không phải là một đứa con gái tròn bổn phận.

 

Xem ra có thời gian vẫn nên đến quanh khu đó dạo một vòng.

 

Sở dĩ nói là quanh khu đó, là vì Thường Ngọc Phượng thật sự không biết địa chỉ cụ thể sau khi cha mẹ tái hôn, chỉ biết đại khái. Cô thậm chí còn chưa từng gặp mặt người mà người ta vẫn gọi là mẹ kế, bố dượng.

 

Tất nhiên, cha mẹ cô cũng chưa từng yêu cầu Thường Ngọc Phượng phải đi gặp bố dượng hay mẹ kế.

 

Nhưng mấy ngày tới cô không định ra ngoài, mà dự định làm quen với dị năng hệ hỏa của mình trước. Cái dị năng chỉ phóng được một quả cầu lửa này đúng là phế quá, hơn nữa có lẽ vì cấp bậc còn thấp nên sát thương của quả cầu lửa cũng rất yếu.

 

Đổng Chí Phương cảm thấy hôm nay mình thật xui xẻo. Bị ép phải rời khỏi nơi trú ẩn, cô tìm được một phần vật tư, nhưng trên đường về lại đụng phải kẻ cướp!

 

Lúc này, nhìn bà lão đang đứng trước mặt mình, vẻ mặt cô dù thế nào cũng không giấu nổi vẻ chán ghét.

 

"Cháu gái à, cháu làm ơn làm phước đi. Bà một thân già yếu, chân cẳng không tiện, muốn ra ngoài tìm chút đồ ăn cũng không làm được. Nếu chỉ có một mình bà thì cũng thôi, chết đói thì chết đói, dù sao tuổi này bà cũng sống đủ rồi. Nhưng nhà bà còn có thằng cháu trai, mới có sáu tuổi thôi. Cháu coi như thương hại hai bà cháu ta, được không? Bà không lấy hết đâu, chỉ xin cháu chia cho bà một nửa số đồ ăn cháu tìm được thôi. Cả nhà bà đều biết ơn cháu!"

 

Đổng Chí Phương mặt lạnh như băng. Bà già chết tiệt này đúng là chỉ biết bắt nạt kẻ yếu. Thấy cô là con gái, lại chỉ có một mình, nên mới dám chặn đường. Còn những người đi đông, bà ta căn bản không dám chặn!

 

"Xin lỗi nhé, bà muốn ăn thì tự đi mà tìm, đừng có viện cớ mình là bà lão. Tôi còn chưa thành niên đây này! Tôi còn phải tự đi tìm đồ ăn, sao bà không đi được? Bà còn là người lớn cơ mà! Bà nỡ lòng nào đi xin đồ ăn của một đứa trẻ như tôi à?"

 

Bà lão lập tức lộ vẻ đầy nghi ngờ, từ trên xuống dưới đánh giá Đổng Chí Phương mấy lượt: "Cháu đừng có lừa bà già này. Nhìn cháu thế này ít nhất cũng hai mươi tư hai mươi lăm tuổi rồi, sao còn dám giả vờ là trẻ vị thành niên?"

 

Đổng Chí Phương tức đến ngã ngửa, không kìm được chửi ầm lên: "Mù mắt chó rồi à? Tôi mà già vậy sao? Đừng nói là tôi không có đồ ăn, dù có cũng không cho bà! Đi chỗ khác chơi đi! Xì!"

 

Tuy nói mình chưa thành niên đúng là hơi quá, nhưng cô năm nay mới 19, à không, còn hai tháng nữa mới tròn 19, làm sao mà giống 24, 25 được?

 

Cái bà già chó chết này đúng là miệng chó không mọc được ngà voi, mồm miệng thối tha, chẳng biết nói năng gì, vậy mà còn mơ đẹp muốn mình chia đồ ăn cho bà ta nữa!

 

Lại còn định lên lớp đạo đức với mình, trò đó mình chơi chán từ kiếp trước rồi!

 

"Đồ con nhóc kia, mồm miệng sao mà độc ác thế? Từ nhỏ bố mẹ mày không dạy mày phải kính già yêu trẻ à? Không dạy mày phải biết lễ phép à?

 

Bà đây nói sai chỗ nào? Nhìn bộ dạng bẩn thỉu lôi thôi của mày kìa, chỗ nào giống trẻ vị thành niên?

 

Bà nói mày hai mươi tư hai mươi lăm tuổi còn là nói trẻ ra rồi đấy!

 

Thôi, đừng nói nhảm nữa, mau để đồ lại đây!"

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi