Chương 54: Bị người tìm tới cửa
Toàn thân như bị rút hết sức lực.
Mãi một lúc lâu sau, cô mới có tâm trạng kiểm tra số vật tư mang về. Toàn là đồ ăn thức uống.
Nhưng Đổng Chí Phương chợt thấy không đáng.
Vì chút đồ này mà liều mạng, suýt nữa còn bị cướp. Chỗ này so với những gì cô tích trữ trước tận thế, chẳng thấm vào đâu.
Hay là thôi đừng ra ngoài nữa. Số đồ cô tích trữ cũng đủ để ăn cho tới khi cứu viện đến. Dù sao tích trữ nhiều đến mấy, khi cứu viện tới cũng phải nộp lại, không thì cô căn bản không mang đi được... trừ phi có không gian trữ vật.
Nghĩ tới đó, cô lại kéo mặt dây chuyền đeo trên cổ lên nhìn, lòng thở dài bất lực. Vì sao chứ! Vì sao cái không gian này lại mở không ra? Đúng là bắt nạt người quá đáng!
Mình thua kém con khốn Phí Ngọc Kiều đó chỗ nào? Vì sao cô ta làm được còn mình thì không?
Đổng Chí Phương thở dài, đi rửa mặt, xé một túi bánh mì ra ăn. Không phải cô không chuẩn bị đồ nhóm lửa, mà là lo lắng chuyện đun nấu sẽ khiến người khác chú ý.
Dù sao toàn bộ vật tư của cô đều nằm trong căn nhà thuê này; nếu vì thế mà bị người khác để ý, có kẻ xông vào, thì số đồ này khó giữ nổi.
Điều quan trọng nhất là, bây giờ đã là tận thế, một thân một mình quá dễ bị người ta chú ý. Nhưng đã có nhiều vật tư trong tay như vậy, cô lại không muốn lúc này phải lập đội với ai, nếu không chẳng phải thiệt lớn sao?
Nước trữ không nhiều, nhưng cũng đủ dùng hai tháng.
Theo ký ức kiếp trước, hai tháng sau tận thế, cô sẽ thức tỉnh dị năng hệ nước, đến lúc đó căn bản không thiếu nước. Vì vậy phần lớn thứ cô tích trữ là đồ ăn, còn nước thì tính theo mức dùng hai tháng rưỡi.
Thêm nửa tháng nước dự trữ là để phòng khi thời gian thức tỉnh dị năng lệch với kiếp trước, vẫn đủ để cô nghĩ ra cách khác.
Dù sao cô cũng sống trong chung cư, nước lại nặng, nên phải tính đến chuyện chịu tải của tòa nhà.
Vì vậy, lượng nước trữ cũng không đến mức để cô dùng vô tội vạ trong hai tháng rưỡi, nhưng ngoài nước uống ra, việc vệ sinh cá nhân hằng ngày vẫn đủ.
Thế nhưng lúc này, Đổng Chí Phương lại rất muốn xa xỉ một lần, tắm cho thoải mái. Ngầm tính toán lượng nước mình có, cuối cùng cũng chỉ múc một chậu nước, dùng khăn thấm nước lau người cho sạch.
Nước bẩn sau khi lau người theo đường ống thoát nước chảy xuống ào ào. Vừa hay tầng dưới có người đang đi vệ sinh, nghe tiếng nước chảy, liền dựng tai lên.
Trời ơi, nhà ai mà xa xỉ thế? Đến lúc này rồi mà vẫn có nước dội toilet.
Nhà anh ta đến nước uống cũng sắp cạn, vậy mà người này lại còn nước để dội toilet!
Nghĩ tới đây, anh ta không kìm được mà nảy ra chủ ý, định bụng dạo này sẽ để ý xem rốt cuộc là nhà nào. Đã không thiếu nước, thì giúp một chút cho nhà đang thiếu nước, chắc cũng chẳng có vấn đề gì chứ?
Lúc này, Đổng Chí Phương vẫn chưa biết, chỉ vì một chậu nước dùng để lau người mà cô đã tự chuốc họa vào thân.
Tắm xong, Đổng Chí Phương mới cảm thấy mình như sống lại.
Mấy hôm nay, để tiết kiệm nước, cô chỉ dùng khăn ướt lau qua người, nói thật, lúc nào cũng thấy khó chịu.
Với một người từng trải qua một lần tận thế như Đổng Chí Phương, những ngày đầu đúng là hơi vất vả, nhưng sau này thức tỉnh dị năng hệ nước là không còn phải lo thiếu nước. Tuy không đến mức ngày nào cũng tắm, nhưng cách hôm tắm một lần thì vẫn được.
Thu dọn qua loa, cô trèo lên giường nghỉ ngơi.
Cô nằm trên giường, nghĩ về kế hoạch tiếp theo – kế hoạch ẩn mình.
Thế nhưng cô không hề biết, người hàng xóm tầng dưới đã để mắt tới những người ở tầng trên, thậm chí đang chuẩn bị kế hoạch dò xét.
Sáng sớm hôm sau, Đổng Chí Phương vẫn đang ngủ thì đột nhiên bị một trận tiếng gõ cửa dồn dập đánh thức. Nhận ra có người đang gõ cửa phòng mình, cô giật mình bật ngồi dậy!
Cô chuyển đến cũng chưa được bao lâu, sau khi ra ngoài lại bận tích trữ đồ, hoàn toàn không qua lại với hàng xóm. Ai lại đến tìm cô chứ?
Đổng Chí Phương chỉ thấy lông tơ toàn thân dựng đứng. Bây giờ đâu còn là thời bình nữa, có người đến gõ cửa tuyệt không phải chuyện tốt.
Đầu óc Đổng Chí Phương xoay chuyển nhanh, vừa đoán xem ai tới tìm mình, tìm mình vì chuyện gì, vừa không kịp mặc quần áo, chỉ tiện tay vớ bộ đồ ngủ khoác lên người, chân trần rón rén ra cửa, nhìn qua mắt mèo.
Vì mất điện, lại thêm trời còn sớm, hành lang lúc này hơi tối. Nhưng Đổng Chí Phương vẫn nhận ra ngay đối phương là một người đàn ông, chỉ là không nhìn rõ mặt mũi. Chắc chắn một điều, cô không quen người này!
Tim cô đột nhiên đập thình thịch, cô đưa một tay bụm miệng, cố không phát ra tiếng.
Cô tưởng chỉ cần mình không lên tiếng, thấy gõ mãi không mở, người kia sẽ biết khó mà lui. Không ngờ thấy bên trong không phản ứng gì, hắn chẳng những không đi mà còn kiên trì gõ tiếp.
Về sau, từ gõ dần đổi thành đập.
Cánh cửa chống trộm bằng kim loại bị hắn đập kêu rầm rầm, tiếng ồn đến mức cả hành lang chắc đều nghe thấy.
Đổng Chí Phương cảm thấy tim mình theo từng nhịp đập cửa mà đập dồn dập, như thể sắp nhảy ra khỏi cổ họng.
Cô nhón chân vào bếp, cầm con dao thái trong tay, căng thẳng đứng sau cánh cửa, đã chuẩn bị sẵn tâm lý cho việc đối phương phá cửa xông vào.
Chỉ cần hắn dám xông vào, cô dám một nhát chém chết hắn!
Vừa nãy nhìn qua mắt mèo thấy rõ, bên ngoài chỉ có một mình hắn, không có đồng bọn. Chỉ cần ra tay bất ngờ, cô tin muốn hạ gục hắn cũng không khó.
Là một người từ tận thế trở về, Đổng Chí Phương không có bất kỳ rào cản tâm lý nào với chuyện giết người.
Người đàn ông bên ngoài thấy gõ mãi không mở, vừa gõ vừa lớn tiếng: “Xin chào, xin lỗi, tôi là người ở tầng dưới. Nhà tôi không có nước uống, có thể cho tôi xin một chút nước không?”
Lòng Đổng Chí Phương trĩu xuống, lập tức ý thức được rắc rối này đến từ việc mình dùng nước lúc tắm. Không biết hắn phát hiện ra bằng cách nào, nhưng muốn cô thừa nhận thì đừng hòng!
Cô nheo mắt, cố làm giọng trầm xuống, dùng giọng điệu bực bội đáp: “Sáng sớm đã gào toáng lên cái gì thế? Tờ mờ sáng đã phá giấc ngủ của người khác, còn chút ý thức công cộng nào không hả!”
Nghe tiếng nói trong nhà vọng ra, người đàn ông bên ngoài nhíu mày nghi hoặc. Nếu không nhớ nhầm thì tầng trên là một cô gái trẻ vừa mới chuyển đến, sao lại có tiếng đàn ông nói chuyện?
Chẳng lẽ cô ta đang sống chung với bạn trai?
Là cư dân lâu năm của tòa nhà, anh ta vốn rất quen biết mọi người xung quanh. Suy đi nghĩ lại, dạo này cũng không thấy gương mặt đàn ông lạ nào xuất hiện. Chẳng lẽ cô gái trẻ bên trong cố tình lừa anh ta?
Nhưng vì đã nghe thấy giọng đàn ông, anh ta vẫn nhẫn nại, xuống giọng mềm hơn.
