Chương 62: Quái vật tăng nhiều
Đáng tiếc là bọn họ chẳng biết gì, mà kể cả có biết, cũng chẳng làm gì được Phí Ngọc Kiều.
Có lẽ từ khi bọn họ quyết định thu hồi căn nhà này, kết cục đã an bài: không chết dưới tay quái vật thì cũng chết dưới tay Phí Ngọc Kiều.
Có đôi khi, con người đúng là do thời do mệnh, nhất là trong thế giới trong sách này, chỉ cần dính líu đến nam nữ chính hay nam nữ phụ là đã định sẵn kiếp làm bia đỡ đạn rồi.
Phí Ngọc Kiều chẳng có chút ý định ra hành lang dọn xác, vì con quái vật vừa giết cả nhà ba người kia lúc này đang ôm thi thể chúng ăn ngấu nghiến. Ăn xong còn lại bao nhiêu thật khó mà nói.
Còn thi thể người đàn ông ở đầu cầu thang, nếu không phải tối qua không có con quái vật nào xuất hiện thì giờ đã bị ăn sạch, chứ không phải nằm đó bốc mùi. Mà nói, xác đã bốc mùi, không biết quái vật còn ăn hay không. Nếu chúng không ăn thì cô cũng phải nghĩ cách dời cái xác người đàn ông đó đi, chứ để nó phân hủy như vậy, không biết sẽ sinh ra bao nhiêu vi khuẩn. Lỡ mình bị nhiễm thì phiền to.
Theo kinh nghiệm đọc tiểu thuyết nhiều năm của mình, cô biết xác chết phân hủy mà không xử lý thì dễ gây dịch bệnh. Không biết thật giả thế nào, nhưng dù sao thi thể đó cứ để đó phân hủy cũng chẳng phải chuyện tốt. Chỉ là bây giờ con quái vật ngoài kia vẫn còn, cô không muốn ra ngoài chuốc xui xẻo, chỉ đành chờ nó đi rồi tính tiếp.
Con quái vật kia sau khi ăn xong hai mẹ con liền quay lại. Nó nhìn chằm chằm cái xác đàn ông ở đầu cầu thang do dự một lúc, cuối cùng lộ vẻ chán ghét, bước qua cái xác, định đi ăn gã đàn ông nó giết trước đó. Thế nhưng vừa đến trước mặt gã đàn ông kia, chưa kịp há miệng thì từ xa lại có bốn năm con quái vật đi tới, dường như ngửi thấy mùi thịt người, nhe răng trợn mắt lao về phía này.
Cái xác đàn ông dưới đất lập tức trở thành tâm điểm tranh đoạt của mấy con quái vật. Chúng ùa tới, vây chặt mục tiêu, chỉ trong chớp mắt, một trận chiến giành thức ăn kịch liệt đã diễn ra. Những con quái vật này gào thét lao vào cái xác, móng vuốt sắc nhọn và hàm răng sắc bén lóe lên ánh sáng lạnh lẽo trong không trung.
Mặc dù Phí Ngọc Kiều không thể tận mắt chứng kiến mọi chuyện dưới cửa sổ, nhưng cảnh mấy con quái vật chạy như điên vừa rồi đã khắc sâu vào tâm trí cô. Nhờ thính giác và những âm thanh liên tiếp truyền tới sau đó, cô hoàn toàn có thể tưởng tượng ra cảnh tượng kinh khủng đang diễn ra bên ngoài.
Nỗi sợ hãi bao trùm lấy Phí Ngọc Kiều, cô run rẩy không thôi, chỉ có thể ngồi im trên ghế sofa, dùng một chiếc chăn dày cuộn chặt lấy mình. Cô cắn chặt một góc chăn, như thể làm vậy sẽ mang lại cho cô một chút cảm giác an toàn. Đồng thời, cô cố gắng kiểm soát hơi thở, khiến nhịp thở trở nên nhẹ nhàng, yếu ớt hết mức có thể, sợ rằng sẽ thu hút sự chú ý của đám quái vật bên ngoài. Mỗi lần hít vào thở ra đều vô cùng thận trọng, như thể chỉ cần sơ suất nhỏ là sẽ mang họa sát thân.
May mà là người xuyên sách, cô vẫn có chút hào quang. Đám quái vật giành nhau xong cái xác đàn ông, con quái vật lạc đàn và cả đám này thế mà lại bỏ qua hiềm khích, kết thành một đội, bắt đầu lang thang khắp khu chung cư. Còn về cái xác đàn ông đã bốc mùi kia, bị đám quái vật đồng loạt chê bai...
Phí Ngọc Kiều trợn to mắt nhìn mọi thứ trước mắt, trong lòng thầm kinh ngạc. Cô nhận thấy số lượng quái vật xuất hiện hôm nay rõ ràng nhiều hơn hôm qua, và khiến cô chấn động hơn cả là cô đã tận mắt chứng kiến toàn bộ quá trình ra đời của những con quái vật này!
Có những con quái vật như thể chui ra từ lòng đất. Chúng khó khăn bò ra khỏi đống đổ nát, thân mình dính đầy bùn đất, như thể vốn đã bị chôn sâu dưới lòng đất. Còn những con khác thì giống như từng chuỗi mã dữ liệu thần bí, bóng dáng nhấp nháy vài lần rồi nhanh chóng ngưng tụ thành những con quái vật với hình dạng khác nhau, mặt mũi hung tợn.
Những con quái vật này sau khi xuất hiện, chỉ trong vài giây đã có một bộ phận nào đó mang đặc điểm của con người. Khả năng bắt chước này cũng thật đỉnh!
Dù trước đó Phí Ngọc Kiều đã biết qua sách vở rằng quái vật có thể xuất hiện từ hư không, nhưng trong sách mô tả hiện tượng này khá sơ sài, không giải thích chi tiết rốt cuộc quái vật giáng thế bằng cách nào. Giờ tận mắt chứng kiến, sự chấn động mà thị giác mang lại không thể diễn tả bằng lời. Đặc biệt là những con quái vật xuất hiện theo kiểu 'chớp nhoáng' càng khiến người ta có cảm giác như đang ở trong một bộ phim khoa học viễn tưởng. Cảnh tượng siêu thực đến mức khó mà tin nổi.
Phí Ngọc Kiều bị mắc kẹt trong nhà. Bây giờ không phải là vấn đề cô có muốn ra ngoài hay không, mà là căn bản không ra được!
Còn về phía Thường Ngọc Phượng, cô dọn dẹp đồ đạc trong nhà nhét hết vào không gian rồi ra cửa. Hôm nay cô định đến chỗ bố mẹ xem sao.
Tình hình giao thông lúc này thật đáng lo, chỗ nào cũng nguy hiểm, ai biết chuyến đi này trong ngày có về kịp không? Lỡ như lúc cô không có nhà, có người đột nhập vào trộm đồ thì sao? Đống vật tư vất vả lắm mới tích trữ được, mất món nào cô cũng không nỡ, đều sẽ thấy xót. Dù sao trong không gian cũng đâu phải không chứa nổi, chỉ tốn chút công sức thôi.
Cô do dự một lúc giữa việc đến chỗ bố trước hay mẹ trước, cuối cùng quyết định đến chỗ mẹ trước. Sở dĩ phải phân vân là vì sau khi ly hôn, hai người không ở cùng một hướng, mà đều cách chỗ cô không gần. Cô chỉ biết họ ở khu nào chứ không biết số nhà số tòa. Bất quá so ra thì mẹ ở gần hơn một chút.
Chỉ là vừa ra khỏi cửa đã gặp một con quái vật.
Tuy con quái vật đó không nhìn thấy cô, nhưng trong lòng Thường Ngọc Phượng vẫn hơi gấp gáp. Loại quái vật này nếu không chịu rời đi sẽ làm trì hoãn kế hoạch tiếp theo của cô, vì vậy cô quyết định nghĩ cách giải quyết con quái vật này.
Còn đang chuẩn bị chưa kịp động thủ thì lại có thêm một con quái vật nữa xuất hiện!
Thường Ngọc Phượng lập tức nhíu chặt mày, nhón chân đi lên lầu. Lên đến tầng ba, cô đến bên cửa sổ vỡ, thò đầu ra, ngắm đúng một con quái vật rồi ném một quả cầu lửa về phía nó.
Con quái vật nào ngờ có người tập kích từ trong bóng tối. Đến khi nhận ra có thứ gì đó lao tới thì đã không kịp tránh. Dù vội vàng né một chút, nó vẫn bị quả cầu lửa nện trúng vai.
Phải nói là khả năng bắt lửa của con quái vật này cũng khá mạnh. Bị quả cầu lửa trúng một phát, lớp da hóa thành quần áo kia thế mà bốc cháy luôn!
“$#¥:-)^&……”
Con quái vật kêu loạn xạ, không biết đang hét lên cái gì. Con quái vật còn lại cũng bị dọa sợ, vừa vội vàng tránh xa con quái vật bị trúng cầu lửa, vừa ngẩng đầu nhìn lên trời.
Thì ra sau khi ném quả cầu lửa, Thường Ngọc Phượng đã lập tức rụt cổ lại, nên hai con quái vật không hề nhìn thấy cô.
