Chương 64: Bị thương
Mọi chuyện không suôn sẻ như cô nghĩ. Trên đường về, cô gặp ít nhất hai mươi con quái vật; để tự vệ, suýt nữa thì lộ ra dị năng không gian.
Đáng tiếc không gian của cô còn chưa phát triển đến mức có thể ra vào ở hai chỗ khác nhau. Nếu được vậy, lỡ có bị lộ thì cô còn có thể giả vờ đó là dị năng tàng hình.
Nhưng vào ở đâu thì phải ra ở đó, chẳng lẽ lại nói mình tàng hình xong thì không cử động được?
Vậy chẳng phải là chủ động phơi bày điểm yếu, chờ người khác tìm đến mà xử mình sao?
Huống chi, ai chưa từng đọc vài cuốn tiểu thuyết mạt thế? Trên thế giới này người có trí tưởng tượng phong phú cũng không ít; lỡ có ai đó đoán ra gì đó, cô sẽ vướng vào vô số rắc rối không bao giờ dứt.
Vất vả lắm mới về tới khu chung cư, vậy mà phát hiện trong khu lại có thêm mấy con quái vật. Thậm chí có hai con trông như những con thạch sùng khổng lồ, bám được cả trên tường ngoài của tòa nhà, cứ ghé vào từng cửa sổ mà nhìn ngó vào trong!
Mẹ nó! Đám quái vật này đúng là quá quắt! Bộ chúng định diệt sạch loài người hay sao?
Với tốc độ này, chẳng phải ngay cả trốn trong nhà cũng có nguy cơ bị lộ sao?
Dù sao thì ai mà ngờ được lại có loại quái vật như vậy. Chúng hoàn toàn đánh vào chỗ con người không kịp trở tay, huống chi tận thế mới bắt đầu được bao nhiêu ngày đâu mà đã xuất hiện loại quái vật này rồi; ai biết sau đó còn có loại quái vật vô lý nào nhảy ra nữa?
Chưa kể còn có những thiên tai khác.
Chẳng trách trong giấc mơ, khi bọn họ rời khỏi trường học, bên ngoài đã tan hoang khắp nơi, hiếm thấy bóng dáng người sống.
Trong môi trường và điều kiện sinh tồn như vậy, người còn sống sót, hoặc là cực kỳ thông minh, tìm được chỗ an toàn để trốn; hoặc là cực kỳ may mắn, chỗ trốn tình cờ không có quái vật ghé qua, lại không thiếu ăn thiếu uống.
Nếu không, thì phải có thực lực đủ mạnh!
Thường Ngọc Phượng càng thêm thận trọng. Vừa vào khu đã thấy năm sáu con quái vật, ai biết trong bóng tối còn giấu bao nhiêu con nữa?
Đang nghĩ ngợi, cô bỗng cảm thấy một luồng gió mạnh thổi qua bên cạnh. Cô theo phản xạ vội né sang một bên, nhưng vẫn chậm một nhịp, bắp tay trái truyền đến một cơn đau nhói!
Rõ ràng cô bị thương.
Thường Ngọc Phượng không kịp xem vết thương của mình, cũng không kịp nhìn con quái vật vừa tấn công trông thế nào, đã cắm đầu chạy về phía phòng bảo vệ bên cạnh.
Trong tiềm thức, cô mơ hồ cảm nhận được con quái vật này rất mạnh. Nếu cô không bị thương, lại có một nơi trú ẩn kiên cố, thì còn có thể đánh một trận. Nhưng giờ cô vừa bị thương, vừa chưa có chỗ tránh, nên đương nhiên phải “ba mươi sáu kế, chuồn là thượng sách”.
Phòng bảo vệ đã sụp mất một nửa, nửa còn lại vẫn khá nguyên vẹn — à, cũng không hẳn nguyên vẹn, ít nhất cánh cửa đã không còn lành lặn. Nhưng có sao đâu?
Khi xông vào phòng bảo vệ, Thường Ngọc Phượng lập tức chớp mắt tiến vào không gian. Con quái vật lao theo như một cơn gió, nhưng đã không thấy bóng dáng cô đâu nữa!
Xè… xè…
Đây là một con quái vật hình rắn, nhưng lại có hai cái chân, mỗi chân có bốn ngón, đầu ngón là móng vuốt sắc nhọn. Thứ vừa rạch trúng Thường Ngọc Phượng chính là móng vuốt trên chân nó.
Nó thè cái lưỡi rắn dài ra, không ngừng phát ra tiếng xè xè. Đôi mắt lạnh lẽo quét khắp phòng bảo vệ. Bất cứ thứ gì còn sót lại chưa vỡ nát, đều bị thân thể nó quấn lấy, đập tan thành một đống phế liệu.
Mãi đến khi đập phá hết mọi thứ trong phòng bảo vệ mà vẫn không tìm thấy bóng dáng Thường Ngọc Phượng, con quái vật vừa khó hiểu vừa tức giận.
Sao nó có thể không giận được chứ?
Nó chắc chắn miếng mồi ngon kia vẫn quanh đây, vì trong không khí vẫn còn thoang thoảng mùi máu tươi, chứng tỏ người đó chưa đi xa. Nhưng dù thế nào nó cũng không tìm ra!
Thậm chí nó gần như đã san phẳng mọi thứ bên trong phòng bảo vệ rồi mà vẫn không thấy chỗ ẩn nấp của miếng mồi ngon kia đâu. Điều này khiến con quái vật tự nghi ngờ cả trí thông minh của mình!
Thế là nó bỏ ra ngoài, bắt đầu tấn công căn phòng bảo vệ đã sụp một nửa, một cú, hai cú, ba cú…
Con quái vật không ngừng quất đuôi. Nó phá phòng bảo vệ mà đến cả đuôi cũng bị thương, nhưng vẫn không tìm thấy Thường Ngọc Phượng!
Con quái vật này cũng như ghi thù với cô luôn rồi. Nó cuộn tròn thân thể thành từng khoanh, bò lên đống đổ nát của phòng bảo vệ rồi nằm chình ình ra đó. Nó không tin miếng mồi ngon kia có thể trốn mãi không ra!
Thường Ngọc Phượng đâu biết con quái vật bên ngoài còn cố chấp như vậy. Vừa vào trong không gian, cô đã ngã khuỵu xuống đất, thở hồng hộc, cảm nhận cơn đau truyền xuống từ bắp tay trái.
Nhìn máu nhuộm đỏ cả tay áo, cô đành chịu đau cởi chiếc áo ngoài. May là đang mùa hè, cô chỉ mặc một lớp áo nên cởi cũng không khó.
Dù vậy, để tránh bị cháy nắng, trời nóng thế nào cô vẫn mặc áo dài tay.
Cánh tay tuy đau nhức từng cơn nhưng vẫn cử động được.
“May quá, chỉ là vết thương ngoài da thôi.”
Thường Ngọc Phượng kiểm tra vết thương. Vết thương sâu khoảng nửa cm, dài khoảng mười lăm mười sáu cm, máu đang rỉ ra không ngừng.
May là trước đó cô đã thu thập không ít vật dụng y tế. Cô nghiến răng tự làm sạch vết thương rồi băng bó cho mình. Nói cho đúng, vết thương sâu thế này lẽ ra phải khâu lại, nhưng vấn đề là cô hoàn toàn không biết khâu, hơn nữa chỉ có một tay, rất khó làm.
Còn nữa, cô không nỡ dùng kim xuyên qua da thịt mình từng mũi một!
Đừng hỏi vì sao cô không dùng thuốc tê — cô hoàn toàn không thu thập thứ đó!
Dù sao hiệu thuốc cũng không có, mà lúc đó vào bệnh viện cô cũng không kiếm được.
Trong lúc rửa vết thương, cô chợt nghĩ đến nước giếng trong không gian, nên đã dùng nước giếng đó để rửa.
Cô cảm thấy trong lúc rửa vết thương, cơn đau có vẻ dịu bớt. Không biết là do nước giếng không gian thật sự có tác dụng, hay chỉ là tâm lý của cô nữa.
Nhưng sau khi dùng nước giếng không gian rửa qua, máu đã cầm, dù vết thương vẫn nhìn dữ tợn đáng sợ. Thường Ngọc Phượng dùng băng gạc quấn quanh một vòng rồi lại một vòng.
Cuối cùng, cô tìm ra thuốc chống viêm, uống hai viên với nước giếng không gian, rồi ăn tạm chút gì đó, nằm lăn ra giường trong căn biệt thự của không gian và ngủ thiếp đi.
Cô quyết định ở trong không gian nghỉ ngơi một thời gian. Dù sao trong khu chung cư nhiều quái vật như vậy, muốn về đến nhà, đoạn đường không dài nhưng cũng chẳng dễ dàng.
Hơn nữa cô còn đang bị thương, sức chiến đấu đã giảm rõ rệt, mùi máu còn có thể dẫn dụ quái vật, nên ở lại trong không gian dưỡng thương là lựa chọn tốt nhất.
Huống chi còn có loài quái vật giống thạch sùng biết bò trên tường như kia, về đến nhà cũng chưa chắc đã an toàn.
Ngủ một giấc xong, Thường Ngọc Phượng nhìn chiếc điện thoại đặt bên giường — cô ngủ một mạch tận sáu tiếng đồng hồ!
