Chương 67: Mưa vẫn chưa ngừng…
Đáng tiếc, chuyện lại chẳng như mong muốn. Những người ra ngoài tìm đồ ăn thường chuốc lấy thiệt hại nhiều hơn là lợi ích.
Bởi dù có thành công mang được thức ăn về, trên đường về họ vẫn khó lòng tránh khỏi bị nước mưa thấm ướt.
Như đã nói ở trên, trận mưa xám này chẳng bình thường chút nào. Cho dù thức ăn được bọc kín, đựng trong túi hút chân không, hay thậm chí đóng gói kín mít, cũng không thể thoát khỏi kiếp nạn bị mưa xám ăn mòn.
Ai mang về ăn ngay thì người có sức đề kháng tốt cũng chỉ ốm một trận, kẻ thể chất yếu thì chống đỡ không nổi mà chết luôn. Còn ai cất đi để dành ăn dần, lúc quay lại kiểm tra thì phát hiện đồ ăn bên trong đã biến chất hoàn toàn!
Cũng chính vì vậy, mọi người mới phát hiện và suy ra một sự thật: đồ ăn bị dính mưa xám không thể ăn được. Những thứ họ vất vả trăm bề, xông pha mưa gió mang về, cuối cùng chỉ đành đau lòng mà vứt bỏ.
Có lúc, chăm chỉ là điều bắt buộc. Nhưng có lúc, chăm chỉ lại trở thành ngòi nổ dẫn đến vận xui, chẳng hạn như chuyện mạo hiểm ra ngoài tìm đồ ăn giữa trời mưa lần này.
Có những lúc, may mắn cũng là thứ rất quan trọng.
Trận mưa này tuy chưa đến mức bão táp, nhưng cũng nằm giữa mưa to và mưa vừa. Lúc nhanh lúc chậm, nhất là những lúc mưa xuống gấp, những hạt mưa to bằng hạt đậu đập vào ô cửa kính lộp bộp, khiến người ta không khỏi lo rằng chỉ lát nữa kính sẽ vỡ tan.
Mưa rơi không ngớt. Có lẽ vì mưa xuống quá gấp, nước mưa dồn lại thành dòng, ngập lụt khắp những đống đổ nát.
Đến khi màn đêm buông xuống, mưa rốt cuộc cũng dịu thành mưa phùn. Lúc này, những đống đổ nát trên mặt đất đã chìm hẳn trong nước. Nhìn từ xa, cả khu dân cư mênh mông một màu nước.
Chỉ những chỗ gạch vụn nhô cao, đến gần mới có thể lờ mờ nhìn rõ thứ gì đó bên dưới.
Chẳng biết vì trời mưa hay vì trời đã tối, mà lúc này bầu trời trông như thấp xuống hẳn, tạo cho người ta ảo giác chỉ cần leo lên nóc nhà là có thể với tay chạm tới bầu trời.
Ngột ngạt vô cùng, cảm giác nghẹt thở ập thẳng vào mặt.
Nhưng mưa dịu xuống vẫn mang đến niềm hy vọng và niềm vui cho mọi người. Dù sao màu của trận mưa này cũng quá đỗi kỳ lạ. Giờ mưa đã nhỏ dần, cuối cùng chỉ còn mưa phùn, liệu lát nữa có tạnh hẳn không?
Mang theo hy vọng ấy, ai nấy đều mong ngày mai trời sẽ nắng to, nắng sẽ làm bốc hơi hết nước trên mặt đất, rồi họ mới có thể ra ngoài tiếp tục tìm kiếm vật tư.
Thường Ngọc Phượng cũng thở phào nhẹ nhõm. Rốt cuộc không còn tiếng mưa gõ lộp bộp lên ô cửa kính nữa, khiến cô chỉ muốn cho tấm kính nhà mình một like – trụ vững không hề hấn gì!
Bằng không nếu kính vỡ thật, cô cũng chỉ có thể dùng ván gỗ hay thứ gì đó để chắn lại. Ở thời điểm này, muốn thay kính vỡ thành kính lành lặn hoàn chỉnh, đúng là chuyện hoang tưởng.
Chỉ tiếc là cô thức tỉnh dị năng hệ Hỏa, chứ không phải hệ Kim loại. Giá mà là hệ Kim loại, cô có thể kiếm một tấm sắt gắn chặt vào khung cửa sổ. Đến lúc đó đừng nói mưa, ngay cả mưa đá cũng chẳng cần sợ!
Trong màn mưa phùn, Thường Ngọc Phượng hé cửa sổ một khe, cảm nhận làn không khí ẩm ướt và trong lành bên ngoài, nhịn không được hít một hơi thật sâu.
Từ khi tận thế ập đến, hậu di chứng mà trận cuồng phong để lại là chất lượng không khí giảm sút, trong không khí dường như lúc nào cũng lơ lửng đầy bụi.
Giờ trải qua trận mưa lớn này gột rửa, bụi trong không khí dường như biến mất. Nếu không phải bầu trời vẫn còn tối đen như mực, chắc đã có người nhịn không nổi mà chạy ra ngoài hít thở không khí trong lành rồi.
Để tránh gây ra những phiền phức không đáng có, Thường Ngọc Phượng chui vào không gian để ăn cơm. Dù sao thì ngoài mấy thứ khô khốc ra, hầu hết đồ ăn đều có mùi.
Tuy có những mùi rất nhẹ, khả năng bay ra ngoài bị hàng xóm phát hiện cũng thấp, nhưng lúc ở nhà, cô vẫn cẩn thận hết sức, tránh ăn ở bên ngoài.
Ăn xong cô cũng không ra ngoài, cứ ở lại trong không gian. Dù sao bên ngoài giờ chẳng có điện, ra ngoài cũng chỉ có nước đi ngủ, chẳng làm được gì khác. Dù gì trong không gian cũng có thể nghe được động tĩnh bên ngoài, chi bằng ở lại đan khăn quàng tiếp. Nói mới nhớ, tay nghề này càng lúc càng điêu luyện, mũi đan cũng đều hơn hẳn.
Một đêm không mộng mị.
Vốn tưởng ngày hôm sau sẽ là một ngày nắng đẹp. Dù sao thì đêm qua trước khi đi ngủ, Thường Ngọc Phượng đã ra khỏi không gian một lần nữa và phát hiện mưa ngoài kia đã tạnh.
Thế nhưng, chuyện lại chẳng như mong muốn. Khi cô rửa mặt xong, ăn sáng xong rồi bước ra khỏi không gian, liền thấy ngoài cửa sổ mưa phùn vẫn bay lất phất.
Mưa phùn rơi trên ô cửa kính, từng hạt li ti tụ lại thành những dòng nước nhỏ chảy chầm chậm xuống dưới. Chính vì không gây ra tiếng động nào nên Thường Ngọc Phượng mới tưởng rằng mưa đã tạnh.
May thay, trận mưa đêm qua rốt cuộc cũng tạnh được một lúc, những đống đổ nát vốn bị nước ngập giờ lại lộ ra. Nếu cần ra ngoài, ít ra cũng không phải lội nước nữa.
Có lẽ cũng vì thế mà Thường Ngọc Phượng nhìn qua cửa sổ có thể thấy bóng người đi lại dưới những chiếc ô. Nhìn hướng đi thì thấy họ đang hướng về con đường bên ngoài khu dân cư.
Thế nhưng, Thường Ngọc Phượng chẳng có dự định ra ngoài.
Chỉ là khi nghe thấy tiếng động dưới cầu thang, cô vẫn cẩn thận đi đến trước cửa, nhẹ nhàng nhón chân, nhìn ra ngoài qua mắt mèo.
Bên ngoài cửa không một bóng người.
Cô không khỏi thấy nghi hoặc, chẳng biết tiếng động vừa rồi rốt cuộc phát ra từ đâu. Có lẽ người tạo ra tiếng động căn bản chẳng xuống lầu, hoặc đã đi đến tầng nào đó bên dưới nhà cô. Tóm lại, chỉ cần không nhắm vào nhà mình thì cũng chẳng có vấn đề gì lớn.
Thường Trung Thành, chính là bố của Thường Ngọc Phượng, đang đứng trước cửa sổ nhìn những sợi mưa bay lất phất bên ngoài, bỗng nhiên nhớ đến con gái.
Vốn sau khi tận thế đến, ông định đến trường thăm con gái. Nhưng người vợ hiện tại của ông mới mang bầu được bốn tháng rưỡi, căn bản không rời đi được.
Ông cũng không dám để người vợ đang mang bầu một mình ở nhà quá lâu, mà ông còn phải ra ngoài tìm vật tư. Thêm nữa, nhà ông cách trường của con gái cũng không gần. Cuối cùng, cân nhắc một hồi, ông vẫn từ bỏ ý định đi tìm con.
Chẳng qua ông cũng khá yên tâm về con gái. Dù sao nó cũng đã là người lớn, với lại trong trường còn có thầy cô và bạn bè, nghĩ chắc cũng không xảy ra chuyện gì.
Chỉ tiếc là sau trận cuồng phong, tất cả đồ điện tử đều không dùng được nữa, khiến ông muốn gọi điện hỏi thăm một câu cũng không xong.
Không biết mẹ nó bên đó có đi thăm con không nữa, giờ ông cũng liên lạc với vợ cũ không được.
“Anh đang nghĩ gì thế?”
Đang chìm trong suy nghĩ, bỗng một giọng phụ nữ vang lên sau lưng. Thường Trung Thành quay đầu lại, thấy người vợ hiện tại đang nhíu mày. Ánh mắt ông khẽ chuyển động, lập tức đáp: “Anh chẳng qua là thấy ngoài kia trời lại mưa, cũng không biết khi nào mới tạnh. Nhà mình còn thiếu bao nhiêu thứ, chờ mưa tạnh, anh phải nhanh chóng ra ngoài tìm thêm mới được.”
Nói đến đây, ông đúng là có chút lo lắng thật. Vật tư bên ngoài bây giờ người đông miếng ít, hơn nữa nhiều người đã tụ tập thành băng nhóm, đồ tiếp tế càng ngày càng khó tìm, nhất là thức ăn và nước sạch.
