Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế Trọng Sinh: Thức Tỉnh Không Gian Ngọc Bội, Mở Đầu Vạch Mặt Kẻ Cướp Cơ Duyên > Chương 7

Chương 7

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 7 có bản audio.

Chương 7: Mơ Về Kiếp Trước (1)

 

Có lẽ chỉ vì chuyện gì đó nên về muộn thôi.

 

Đổng Chí Phương thầm an ủi bản thân như thế.

 

Thế nhưng cảm giác bất an trong lòng càng lúc càng dâng cao, khiến cô càng bồn chồn khó chịu. Thời gian từng phút từng giây trôi qua, Thường Ngọc Phượng vẫn biệt tăm. Mắt thấy sắp đến giờ tắt điện, vậy mà cô ấy cứ như bốc hơi khỏi nhân gian.

 

Chẳng lẽ cô ấy về nhà thật rồi sao?

 

Đổng Chí Phương biết nhà Thường Ngọc Phượng ngay trong thành phố này, chỉ là không rõ vị trí cụ thể. Mà không hiểu vì sao, cô ấy rất ít khi về nhà, hầu hết cuối tuần đều ở trong ký túc xá của trường. Có lẽ vì cha mẹ cô ấy đối xử không tốt, chứ nếu không thì nhà ngay cùng thành phố, sao đến cuối tuần cũng không chịu về nhà cho được.

 

Mãi đến giờ tắt điện, cổng ký túc xá đã khóa chặt mà vẫn không thấy Thường Ngọc Phượng quay về. Đổng Chí Phương lúc này chẳng còn cách nào với cô bạn, đành đè nén sự hậm hực và bất an trong lòng, lên giường đi nghỉ. Nhưng vì trong lòng có chuyện, cô trằn trọc mãi vẫn không ngủ được.

 

Vất vả lắm mới chợp mắt được, vậy mà nửa đêm lại bị ác mộng làm tỉnh giấc. Cô lại mơ thấy những tủi nhục mình phải chịu ở kiếp trước, thậm chí còn mơ thấy cảnh mình bị người ta xẻ thịt ăn. Lúc giật mình tỉnh dậy, mồ hôi lại đầm đìa khắp người, phải một lúc lâu cô mới trấn tĩnh lại.

 

Lúc này, Thường Ngọc Phượng ở khách sạn cũng đã chìm vào giấc ngủ, nhưng giấc ngủ chẳng hề yên ổn. Cô rơi vào ác mộng, trong mơ dường như bị mắc kẹt trong một vòng lặp tử vong.

 

Cô mơ thấy mình xuyên đến thế giới này từ khi còn trong bụng mẹ. Khi chào đời, vừa mở mắt ra, vì vừa mới sinh nên nhìn gì cũng mờ mờ ảo ảo. Đang hoảng sợ thì bị đánh một cái vào mông, tủi thân đến mức oà khóc nức nở.

 

Lớn lên thêm chút nữa, nhớ mình có ký ức kiếp trước, cô bắt đầu nghi ngờ liệu mình có phải là nữ chính của thế giới này không, rồi muốn tìm kiếm 'kim thủ chỉ' của bản thân. Thế là từ khi kiểm soát được tay chân, cô lại bắt đầu đủ mọi cách tìm kim thủ chỉ. Nhưng hiện thực chứng minh, tất cả đều là công cốc. Cô căn bản chẳng có cái kim thủ chỉ nào cả!

 

Mãi đến năm lên bảy, sau khi thử qua mọi cách, cô mới xác định rằng mình thực sự không có kim thủ chỉ. Thế nhưng cô vẫn chưa chịu bỏ cuộc. Mỗi khi có được thứ gì đó đặc biệt, cô đều tìm đủ mọi cách để thử. Kể cả chiếc mặt dây chuyền ngọc trên cổ, trong mơ Thường Ngọc Phượng cũng nhớ ra rằng ngày đầu tiên nhận được nó, cô đã thử đủ cách: nhỏ máu, đặt lên trán, áp lên ngực, rồi không ngừng gọi nó… Ấy vậy mà chiếc mặt dây chuyền ngọc lúc đó cũng giống hệt mọi thứ cô từng thử trước đây – không hề có phản ứng gì. Thế là cô chỉ đeo nó trên cổ như một món trang sức bình thường.

 

Sau đó, cha mẹ cô ly hôn, rồi cô thi vào cao đẳng. Thời buổi đó, cao đẳng chỉ cần là học sinh vừa tốt nghiệp thì đóng học phí là vào, còn thi cử chỉ là hình thức.

 

Đến năm hai cao đẳng, một hôm, bạn cùng phòng Phí Ngọc Kiều mua tám cốc trà sữa mời cả phòng, mỗi người một cốc. Không biết cô ta có bỏ gì vào đó không, nhưng sau khi uống xong không bao lâu, Thường Ngọc Phượng đã thấy buồn ngủ. Mà không chỉ mình cô, mấy người còn lại trong phòng cũng đều như vậy.

 

Ấy vậy mà sáng hôm sau tỉnh dậy, cô phát hiện Phí Ngọc Kiều đã biến mất, bảy người còn lại trong phòng thì vẫn đủ mặt. Buổi sáng cũng không thấy Phí Ngọc Kiều lên lớp. Mãi đến khi học xong buổi sáng, cô mới nghe giáo viên chủ nhiệm nói rằng Phí Ngọc Kiều đã xin phép nghỉ. Chuyện đó cũng chẳng ai để tâm.

 

Mãi đến chiều tan học, khi Thường Ngọc Phượng định vào nhà tắm xối qua một lượt, cô mới phát hiện mặt dây chuyền ngọc trên cổ đã biến mất từ lúc nào không hay. Tắm xong về phòng, cô tìm một lượt vẫn không thấy đâu, trong lòng tiếc rẻ mãi.

 

Ngày thứ ba sau đó, Phí Ngọc Kiều vẫn không đến trường. Thế nhưng đến ngày thứ tư, tận thế đột ngột ập đến.

 

Đúng 9 giờ 30 phút sáng, bên ngoài đột nhiên nổi lên một trận cuồng phong dữ dội, thổi mạnh đến mức như muốn lật tung cả mái nhà. Lúc đó cả lớp đang học, kính cửa sổ bị vật lạ do gió cuốn tới đập vỡ, cuồng phong ập thẳng vào phòng. Mấy bạn ngồi gần cửa sổ bị gió cuốn đi ngay tại chỗ, sống chết không rõ. Ai nấy đều hoảng sợ, chen nhau chạy ra hành lang.

 

Cơn cuồng phong thổi khoảng hơn nửa giờ mới dần dịu xuống. Lúc này, tất cả phòng học đều đã tan hoang. Trông thấy nhà ăn và thư viện vẫn còn nguyên vẹn, các giáo viên trong dãy nhà học bắt đầu tổ chức cho học sinh di chuyển đến thư viện và nhà ăn để trú ẩn. Thường Ngọc Phượng lúc đó cũng lẫn trong dòng người.

 

Trong mơ, cô dường như quan sát thảm họa này từ góc nhìn thứ ba. Cô thấy bản thân được xếp vào nhóm di chuyển đến thư viện, định trốn ở đó chờ được cứu.

 

Trên đường đến thư viện, cô lấy điện thoại ra định gọi cho mẹ, thì phát hiện không biết từ lúc nào máy đã tự tắt. Cô bấm nút nguồn muốn mở lại nhưng điện thoại chẳng hề phản ứng.

 

Chẳng lẽ hết pin rồi?

 

Lúc đó, cô đã nghi ngờ như thế. Thế nhưng cô nhớ rõ ràng sáng nay khi đến lớp, pin vẫn còn đầy. Mà tối qua trước khi đi ngủ, cô đã cắm sạc đàng hoàng. Chẳng lẽ vừa rồi lúc hỗn loạn không biết va vào đâu, lại trúng luôn điện thoại nên làm hỏng mất?

 

Cô chỉ đành đợi đến thư viện rồi mượn điện thoại người khác để gọi thôi. Vậy mà khi đến thư viện và ổn định chỗ ngồi, cô mới biết điện thoại của tất cả mọi người đều không mở được. Chẳng lẽ điện thoại của tất cả mọi người đều bị hỏng vì va đập cùng một lúc sao?

 

Ngay sau đó, mọi người phát hiện toàn bộ thiết bị điện tử đều đã vô hiệu!

 

Giáo viên đành tổ chức mọi người đi bộ ra cổng trường cầu cứu. Nhưng khi đến cổng trường họ mới phát hiện, bên ngoài vẫn cuồng phong gào thét, cát bay đá chạy. Chỉ có trường học của họ là dường như được một lớp màng vô hình bảo vệ, gió lớn không thổi vào trong. Chưa nói đến chuyện có ai dám liều mình ra ngoài giữa cuồng phong thế này để cầu cứu, dù có người chịu đi thì cũng căn bản không bước ra khỏi cổng trường. Bởi giữa trường học và thế giới bên ngoài dường như có một lớp màn chắn trong suốt. Mọi người còn chưa bước ra khỏi phạm vi trường được nửa bước đã bị lớp màn chắn đó đẩy ngược trở vào.

 

Mọi người bị kẹt lại trong trường suốt nửa tháng, lương thực gần như cạn kiệt. Mấy ngày cuối, thứ họ ăn gần như chỉ là cháo loãng. May mà nước máy vẫn còn, nếu không thì dù không bị chết đói, họ cũng chết khát mất.

 

Nửa tháng sau, cô đột nhiên phát hiện mình đã có siêu năng lực. Tất nhiên, phần lớn những người khác thì chẳng thay đổi gì, vẫn chỉ là những con gà mờ như xưa.

 

Giáo viên tập hợp những học sinh đã thức tỉnh siêu năng lực, định thử phá bỏ lớp màn chắn quanh trường. Nhưng khi họ kéo đến cổng trường mới phát hiện, lớp màn chắn bên ngoài không biết từ lúc nào đã biến mất, cuồng phong ngoài kia cũng đã ngừng thổi.

 

Khi họ bước ra khỏi cổng trường, khắp nơi chỉ còn lại sự điêu tàn, đến một bóng người sống cũng không thấy!

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi