Chương 91: Ông già ranh ma
Vừa hay hôm qua cô đã chọn thêm một gói hạt bí ngô ở quầy bán hạt giống, cùng với mấy loại hạt giống móc ra từ hộp mù chuyển phát nhanh, giờ cuối cùng chúng cũng có đất dụng võ.
Không ngờ chỉ một cuốn sách mà đã khiến không gian thay đổi lớn đến vậy!
Nhưng nghĩ đi nghĩ lại cũng thấy bình thường, dù sao cuốn sách này đâu phải vật tầm thường. Một thứ dưới nắng mà vẫn phát ra ánh sáng lấp lánh thế kia thì làm sao có thể là đồ bình thường được?
Điều này khiến Thường Ngọc Phượng lại nổi hứng sưu tầm đồ cổ, và cũng chính vì vậy mà cô nảy ra ý định mua tiếp đồ cổ từ quầy hàng của ông chủ này.
Dù sao sau lần giao dịch vừa rồi, cô phát hiện ông chủ khá thật thà. Kể cả khi cô chưa thanh toán đủ, ông vẫn vui vẻ giao cuốn sách cho cô giữ trước. Chỉ từ điểm này thôi, Thường Ngọc Phượng đã thấy ông chủ rất đáng tin!
Ông lão rõ ràng không ngờ tới mình lại gặp được niềm vui bất ngờ như vậy!
Vốn dĩ ông đã chuẩn bị tâm lý rằng hôm nay chỉ có thể bán được vỏn vẹn hai gói mì ăn liền. Dù sao trong thời buổi này, còn ai hứng thú với đồ cổ, tranh chữ nữa chứ?
Ngay cả thời thái bình thịnh trị cũng không phải ai cũng chơi đồ cổ, tranh chữ. Muốn phân biệt thật giả mấy thứ này khó vô cùng, ngay cả dân chơi đồ cổ lâu năm cũng có lúc nhìn nhầm, huống chi là mấy món hàng bày trên cái quầy tồi tàn chẳng ai buồn nhìn của ông, ngó qua đã thấy giả.
Hơn nữa, mấy thứ này thì ăn làm sao mà no bụng? Đâu thể sánh với lương thực cho chắc.
Ông đã bày hàng ở khu giao dịch này suốt ba ngày, thế mà cuốn sách kia mới là món hàng đầu tiên bán được. Nếu ở đây thu phí bày hàng, chỉ sợ ông đã chẳng bày nổi tới bây giờ.
Lúc tặng cuốn sách cho Thường Ngọc Phượng, trong lòng ông thoáng có chút tâm lý con bạc. Nhưng thực ra ông hiểu rõ, khả năng thắng cược là vô cùng thấp, nên cũng đã chuẩn bị sẵn tinh thần đối phương sẽ không quay lại.
Dù sao khu an toàn bây giờ đông đúc chen chúc, khắp nơi đều là gương mặt xa lạ. Đối phương chỉ cần tìm chỗ nào đó trốn đi là ông không thể tìm ra!
Huống chi, kể cả có tìm được, nếu đối phương cứ khăng khăng không nhận thì ông cũng đành chịu.
Không ngờ Thường Ngọc Phượng lại giữ lời quay lại như vậy. Điều này đã khiến ông lão mừng ngoài sức tưởng tượng, và điều ông càng không ngờ hơn là hôm nay không chỉ chốt được đơn hàng kia mà còn có thể bán thêm được mấy món đồ. Ông vui muốn phát điên, chỉ hận không thể ngửa mặt ca vang!
Miệng ông lão cười toe toét tận mang tai, vui vẻ lại lục trên quầy chọn thêm cho Thường Ngọc Phượng hai bức tranh cổ và một cuốn sách cổ.
Cuộc giao dịch lần này khiến cả hai bên đều hài lòng.
Nếu không phải sợ lấy ra quá nhiều thứ cùng lúc sẽ quá nổi bật thì Thường Ngọc Phượng đã muốn mua sạch quầy hàng của ông.
Bởi vì ngay khi cô mượn chiếc ba lô làm bình phong để thu mấy bức tranh và cuốn sách vào không gian, cô đã cảm nhận được không gian chấn động, sau đó đám tranh sách đó liền biến mất.
Điều này chứng minh mấy món ông lão chọn cho cô đều là đồ thật!
Nhưng cô cũng không vội. Cô tin chẳng bao lâu nữa khu an toàn sẽ sớm đưa ra chính sách tương ứng. Kiểu gì cũng phải có biện pháp hay thứ gì đó thay thế tiền tệ để lưu thông, chứ không thể cứ mãi lấy đồ đổi đồ, dù sao hình thức này khó định giá quá!
Có thu hoạch khiến Thường Ngọc Phượng rất vui. Cô đeo ba lô quay về ký túc xá một chuyến, trong phòng vẫn chỉ có một mình cô. Ở lại đó khoảng mười mấy phút, lúc bước ra, ba lô lại phồng lên căng đầy.
Cô lại quay ra khu giao dịch, muốn xem còn có món hời nào để nhặt không.
Lần này cô cố tình tránh quầy hàng của ông lão, sợ bị ông phát hiện cô lại mang theo vật tư trở về.
Thực ra, Thường Ngọc Phượng lo xa quá rồi.
Cô vừa đi khỏi, ông lão đã bắt tay vào việc ngay. Ông nhanh nhẹn thu dọn đồ đạc, trước tiên xếp gạo và mì ăn liền ngay ngắn dưới đáy thùng carton, sau đó cẩn thận cho từng món đồ cổ quý giá vào trong thùng.
Chiếc thùng carton được đặt ngay ngắn trên một chiếc xe kéo tự chế.
Chiếc xe trông vô cùng thô sơ, thực chất chỉ là một tấm gỗ phẳng được gắn bốn cái bánh xe nhặt nhạnh từ đâu không rõ. Bốn cái bánh xe bốn màu khác nhau, nhìn có phần buồn cười, nhưng bù lại khá hữu dụng.
Dù sao ông lão bị thương một bên cánh tay, không làm được việc nặng nhọc, nên chỉ có thể trông cậy vào chiếc xe kéo nhỏ độc đáo này để chở hàng.
Dù dụng cụ thô sơ, nhưng với ông mà nói, nó đã đủ dùng cho nhu cầu hằng ngày. Với ông lão ở giai đoạn này, đây quả thực là một trợ thủ đắc lực.
Nói thêm một chút, ông lão sống ở khu C, khoảng cách cũng không quá xa. Nơi ở của ông không phải là nhà cửa theo nghĩa thông thường, mà là một chiếc lều đôi đơn giản, đổi được bằng chút lương thực thừa.
Chiếc lều này trở thành mái ấm che mưa chắn gió cho cả ba người – hai ông bà già và đứa cháu trai nhỏ.
Con trai và con dâu làm việc ở thành phố khác, hai ông bà ở lại căn nhà cũ ngoại ô trông chừng đứa cháu nhỏ, nên sau khi tai họa ập đến, họ mất liên lạc hoàn toàn với con cái.
May mắn thay, ba người bọn họ đều sống sót, coi như không may trong cái may.
Từ khi vào khu an toàn, ngày thường ông lão ra ngoài kiếm sống, bà cụ nhà ông sẽ ở lại trong lều trông chừng đứa cháu nhỏ.
Dù sao trong lều còn chất không ít đồ đạc riêng của họ, nếu không có người trông chừng, khó tránh khỏi bị kẻ xấu tiện tay lấy mất.
Hôm nay Thường Ngọc Phượng cho ông hẳn năm cân gạo và hai gói mì ăn liền. Ông lão biết mấy thứ này khá dễ gây chú ý, để không bị người ta dòm ngó, chẳng phải nên về nhà ngay hay sao?
Tuy an ninh trong khu an toàn được coi là khá tốt, nhưng sau lưng vẫn không thiếu kẻ trộm vặt. Nếu bị bắt quả tang thì đương nhiên sẽ bị đuổi khỏi khu an toàn, còn nếu không bị bắt quả tang thì cũng đành chịu.
Dù sao giai đoạn này cũng chẳng có nhân lực, vật lực hay cảnh lực để điều tra mấy chuyện đó.
Hơn nữa ông lão đã quyết định, khoảng thời gian này tạm thời không đi bày hàng nữa, cứ ở trong lều dưỡng thương, chờ khi khá hơn rồi tính tiếp.
May mà đường xá trong khu an toàn đã được dọn dẹp sạch sẽ, mấy chỗ lồi lõm cũng được sửa sang lại, nên kéo xe không tốn quá nhiều sức. Khoảng mười mấy phút sau, ông lão đã kéo xe tới trước một chiếc lều.
Chưa kịp lên tiếng, người trong lều đã biết ông về. Từ trong lều bước ra một bà cụ tóc lốm đốm bạc cùng một cậu bé chừng bốn năm tuổi.
Cậu bé chạy ra trước, vui mừng gọi với vào trong: “Bà ơi, ông con về rồi!”
Bà cụ đi tới, vừa giúp ông chuyển thùng vào lều vừa hỏi: “Hôm nay sao ông về sớm thế? Có bán được gì không?”
“Hôm nay hơi khó chịu trong người nên về sớm. Nắng to thế này, phơi người ta khó chịu chết đi được! Làm gì có ai mua hàng!”
Ông lão càu nhàu một câu.
Mấy kẻ vốn còn đang lén lút dòm ngó về phía này lập tức bĩu môi, thu hồi ánh mắt.
