Chương 95: Cùng một giuộc
“Con không sao, tự lo được cho mình. Bố vẫn khỏe chứ?”
“Bố vẫn ổn, dì của con đối xử với bố cũng tốt.”
Thường Trung Thành không muốn nói nhiều về tình cảnh của mình, liền chuyển chủ đề: “Con có gặp mẹ không? Mẹ có đi tìm con không?”
Thường Ngọc Phượng lắc đầu: “Không ạ, con cũng chưa gặp mẹ, không biết mẹ đã đến căn cứ chưa.”
Nghe vậy, Thường Trung Thành hơi khó chịu, than phiền: “Cái bà Lưu Xuân Mai này, sao không biết đi thăm con chứ? Sao bà ta lại yên tâm đến vậy? …”
Nói đến đây, ông chợt ý thức được điều gì, trên mặt lộ ra vẻ không tự nhiên, vội chuyển chủ đề: “Con không phải đang ở trường sao? Sao lại tới căn cứ? Bố nghe nói trường học bây giờ đều bị phong tỏa, học sinh không ra được. Con ra ngoài bằng cách nào?”
Thường Ngọc Phượng thản nhiên đáp: “Con bị ốm nên xin nghỉ về nhà, không ngờ lại đúng lúc tận thế ập đến, chắc chỉ là trùng hợp thôi.”
Cô tiện thể bịa một lý do, chứ chẳng lẽ lại nói mình thức tỉnh ký ức hai kiếp trước sao?
Mãi đến lúc này, Thường Ngọc Phượng mới giật mình nhận ra, thì ra trong lòng mình cũng lạnh lùng và vô tình. Rõ ràng đã mơ thấy tận thế sẽ ập đến, vậy mà lại không gọi điện trước khi tận thế đến để nhắc bố mẹ tích trữ chút đồ.
Hầy!
Đúng là “không phải một nhà, không vào một cửa”, bản thân cô cũng ích kỷ, lạnh lùng, vô tình, thì có tư cách gì mà trách móc bố mẹ?
Phải nói một câu, cha nào con nấy, mẹ nào con nấy, trong xương cốt đều là cùng một loại người.
Nghĩ đến đây, khi nhìn thấy bố ân cần với người phụ nữ khác, cơn giận bất chợt dâng lên trong lòng cô cũng nguôi đi phần nào, nhưng vẫn thấy hơi khó chịu.
Cô nhận ra, lần gặp bố này, hai bố con không còn sự thân mật, vô tư như trước, mà thay vào đó là sự xa cách và khách sáo.
Thường Trung Thành lại than vãn thêm vài câu, rồi đột nhiên đổi chủ đề, quan sát trang phục của con gái một lượt rồi hỏi: “Con vào đội tuần tra của căn cứ rồi à? Là thức tỉnh dị năng sao? Đã thức tỉnh dị năng gì?”
Thường Ngọc Phượng gật đầu: “Con thức tỉnh dị năng hệ hỏa, thuộc hệ chiến đấu, nên được phân vào đội tuần tra.”
“Tốt, tốt lắm!” Thường Trung Thành hài lòng gật đầu: “Có công việc trong đội tuần tra, bố cũng không phải lo con bị đói nữa. Bên bố, dì của con đang mang bầu, cũng chẳng chăm sóc con được, con tự lo cho mình thật tốt nhé. Bố và dì của con đều không ai thức tỉnh dị năng, bây giờ đang ở khu lều khu C. Nếu con gặp chuyện gì thì cứ đến tìm bố. Bố không có bản lĩnh gì nhiều, nhưng mấy chuyện nhỏ vẫn giúp được.”
Thường Ngọc Phượng cũng khách sáo gật đầu: “Vâng ạ, bố.”
Trong lòng nghĩ, khu lều rộng lớn như vậy, muốn tìm một người khó biết bao, huống chi dân số mỗi ngày một tăng, vội vàng đi tìm một người thì nói như mò kim đáy bể cũng không ngoa. Nếu thật sự xảy ra chuyện gì, e là nhất thời cũng không tìm được. Hơn nữa, cho dù cô có thật sự tìm đến, có người đàn bà kia ở đó, khả năng bố giúp cô e rằng cũng rất nhỏ. Huống chi, Thường Ngọc Phượng cảm thấy đa số chuyện mình đều tự giải quyết được, chẳng cần cầu xin ai. Thuận miệng đáp một tiếng cũng chỉ là cho nhau bậc thang bước xuống mà thôi.
Quý Vân thấy hai bố con nói chuyện không dứt, cuối cùng không nhịn được, nắm tay Lôi Thiên Minh đi tới: “Anh à, đây là ai vậy? Anh không giới thiệu cho em sao?”
Mặt Thường Trung Thành giật giật, trong lòng nghĩ: chẳng phải anh đã nói với em là anh thấy con gái anh rồi sao? Sao bây giờ còn giả vờ hồ đồ như vậy? Nhưng ông vẫn thành thật trả lời: “Vừa nãy anh chẳng phải đã nói với em là anh hình như thấy con bé Ngọc Phượng à? Anh qua xem thử, quả nhiên là nó.”
Rồi ông nói với Thường Ngọc Phượng: “Bố giới thiệu với con, đây là dì Quý.” Lại chỉ vào Lôi Thiên Minh đang được Quý Vân nắm tay: “Đây là con của dì Quý, tên là Thiên Minh.”
Quý Vân nặn ra một nụ cười trên mặt: “Cháu là Ngọc Phượng à? Dì lần đầu gặp cháu đấy. Cháu gái lớn lên xinh thật. Khi nào rảnh thì để bố cháu đưa cháu về nhà ăn cơm, dì nấu cho cháu món ngon.”
Thường Ngọc Phượng lén trợn mắt một cái. Câu này nếu nói ra trước tận thế thì còn có chút đáng tin, còn sau tận thế thì hoàn toàn chỉ là lời khách sáo. Hôm qua đi tuần tra, cô đâu phải chưa từng đến khu lều. Người trong khu lều sống cuộc sống ra sao, cô đều nhìn thấy cả.
Rõ ràng lời nói của Quý Vân cũng khiến Thường Trung Thành thấy không được tự nhiên, dù sao chỉ cần không ngốc thì đều biết đây là vẽ bánh vẽ. Là người ngủ chung một chăn, ông cũng đại khái hiểu được suy nghĩ của Quý Vân. Con gái có thể vào đội tuần tra, chắc chắn đã thức tỉnh dị năng, mà lại là dị năng hệ chiến đấu. Nếu làm tốt quan hệ với con gái, chẳng khác nào tìm được một chỗ dựa. Dù sao căn cứ thành lập chưa được bao lâu, người dị năng xuất hiện cũng chưa lâu, nhưng địa vị của người dị năng đã được mọi người công nhận là cao hơn một bậc. Tương lai những người bình thường như họ e rằng còn phải nương tựa vào người dị năng để sống.
Thường Ngọc Phượng hiển nhiên cũng hiểu điều này. Cô không đáp lại lời Quý Vân, chỉ gật đầu với cô ta, thậm chí không gọi một tiếng “dì”. Còn thằng nhóc Lôi Thiên Minh được nắm tay kia, ngay cả một ánh mắt của cô cũng không nhận được.
“Bố, con đi trước đây, con còn phải đi làm.”
Nói xong, cô đã quay người bỏ đi. Thường Trung Thành há miệng định nói, nhưng cuối cùng vẫn không nói gì thêm, nhìn theo con gái đi xa cùng đội tuần tra, rồi mới thở dài một hơi: “Đi thôi, bà xã, chúng ta cũng về nhà.”
Quý Vân tuy trong lòng đã sớm chửi thầm, nhưng trên mặt vẫn không lộ vẻ gì, thậm chí còn giả vờ rất dịu dàng. Còn trong lòng cô ta nghĩ gì, thì không ai biết được.
Vì chút chuyện vụn vặt này, cả ngày hôm đó tâm trạng Thường Ngọc Phượng đều không được vui.
Đến chiều tối trở về ký túc xá, cô phát hiện ba chiếc giường còn trống đã có người ở hết. Người phụ nữ vào ở trước đó vẫn lạnh lùng, chẳng thèm để ý đến ai, nhưng ba người mới đến lại nhanh chóng hòa nhập vào đại gia đình này, rất nhanh đã tự giới thiệu.
Tề Như Yên, nữ, 22 tuổi, người dị năng tốc độ.
Lục Trinh, nữ, 29 tuổi, người dị năng tăng cường thính lực.
Vương Tư Xảo, nữ, 23 tuổi, người dị năng hệ thủy.
Trong ba người này, Vương Tư Xảo được hoan nghênh nhất. Dù sao hiện tại lượng nước mỗi người được lĩnh từ căn cứ là có hạn, mà thời tiết nóng bức, rất dễ khiến người ta khát nước. Ai lại không mong có thêm chút nước? Cho dù là phải dùng vật tư để đổi đi nữa, thì lượng nước người dị năng hệ thủy tạo ra mỗi ngày cũng rất hạn chế. Huống chi, người dị năng hệ thủy cũng phải tham gia công việc phát nước của căn cứ, nên lượng nước bán riêng lại càng ít, cơ hội mua được cũng hiếm hoi. Tất nhiên trên chợ giao dịch cũng có thể mua được nước, nhưng giá cả đắt đỏ.
Bây giờ trong ký túc xá có một người dị năng hệ thủy, điều này có nghĩa là gì? Có nghĩa là họ có thể “gần nước được trăng trước”!
