Chương 14: Trở thành mỹ nữ vô danh trong thế giới tận thế (14)
[Việc chính của Nam Nam đến đây là đảm bảo cốt truyện phát triển bình thường.] Hệ thống 9529 nói xong lại bổ sung thêm.
[Nếu Nam Nam không đến, cốt truyện có thể đi chệch vì những sự cố ngoài ý muốn. Nếu nam nữ chính của tiểu thế giới gặp vấn đề thì còn đỡ, nhưng nếu sự thay đổi của họ khiến tiểu thế giới trục trặc thì đó mới là rắc rối lớn.] Hệ thống 9529 giọng nghiêm túc.
[Ồ.] Nhữ Tuế Nam chẳng mấy hứng thú.
“Đến nơi rồi, xuống xe.” Tiền Độ Thịnh đỗ xe xong, thấy Nhữ Tuế Nam vẫn còn thẫn thờ thì nhắc.
Nhữ Tuế Nam về phòng liền nằm vật ra giường, không nghĩ ngợi lung tung nữa. Đi một chuyến về, cô cảm thấy toàn thân mệt lử, chỉ muốn nằm ngay.
Chưa yên được bao lâu, cô đã nghe tiếng Hạ Quân Du.
“Tiền Độ Thịnh, mở cửa.” Hạ Quân Du ở ngoài gõ cửa.
Một lúc sau, nghe tiếng mở cửa và giọng Hạ Quân Du oán trách.
“Tiền Độ Thịnh, anh dẫn Nam Nam về mà bỏ mặc tôi ở đó à?” Vừa nhìn thấy Tiền Độ Thịnh, Hạ Quân Du đã bùng nổ.
“Cô chẳng phải đã tự về được rồi sao?” Giọng Tiền Độ Thịnh bình bình, nghe chẳng có vẻ gì là áy náy.
“Tiền Độ Thịnh, tôi sẽ mách anh tôi là anh bắt nạt tôi.” Hạ Quân Du dùng đến chiêu bài cuối cùng, định đè đầu Tiền Độ Thịnh.
“Cô dám mách anh cô, thì tôi sẽ nói với anh cô là cô đi bar.” Đòn phản công của Tiền Độ Thịnh trông thì nhẹ nhàng, nhưng với Hạ Quân Du lại sát thương cực lớn.
Hạ Quân Du trừng mắt nhìn Tiền Độ Thịnh rồi hậm hực đi vào phòng.
Nhữ Tuế Nam trong phòng nghe cả tiếng đóng cửa rầm một cái.
Nghe xong cuộc đối thoại của hai người, Nhữ Tuế Nam thấy nghẹn cả tim. Xem ra nhiệm vụ của cô lại càng xa vời, sao nhiệm vụ của mình khó thực hiện đến vậy chứ.
Nhữ Tuế Nam vừa mở cửa phòng, đã thấy hai người tối qua còn cãi nhau, giờ đang ngồi ăn sáng hòa thuận, trên bàn còn bày một đĩa bánh mì nướng, có vẻ là để dành cho cô.
“Nam Nam, lại đây ăn đi.” Hạ Quân Du thấy Nhữ Tuế Nam đi ra, lập tức dịch sang một bên nhường chỗ.
“Tới đây.”
“Tối nay tôi dẫn cậu đi xem đua xe.” Hạ Quân Du ghé sát tai Nhữ Tuế Nam nói nhỏ.
“Hôm nay tôi có việc không có nhà, cô dẫn Tô Nam đi cẩn thận đấy.” Tiền Độ Thịnh cũng sợ Nhữ Tuế Nam buồn chán một mình, nên không ngăn cản, trái lại còn dặn dò một cách hiếm có.
Hạ Quân Du không đáp lại, kéo Nhữ Tuế Nam chuyện phiếm.
“Quân Du, hôm nay tôi có việc, không biết có đi được không.” Nhữ Tuế Nam vốn định đồng ý, nhưng nghĩ đến việc La Phàn Viên hẹn cô hôm nay đi lấy máu thì lại thấy không chắc chắn.
“Hả? Vậy mấy giờ đi? Sao lâu thế?”
Đối diện với câu hỏi của Hạ Quân Du, Nhữ Tuế Nam cũng chẳng biết khi nào La Phàn Viên mới cho người đến đón.
“Không sao, nếu kịp thì chúng ta đi, không kịp thì thôi.” Hạ Quân Du thấy Nhữ Tuế Nam im lặng thì cũng hiểu.
“Được.” Nhữ Tuế Nam mỉm cười đồng ý.
“Vậy tôi đi trước, có chuyện gì thì đi tìm Bật Dã.” Tiền Độ Thịnh giải quyết bữa sáng nhanh gọn, trước khi ra cửa dặn dò.
“Vâng.”
“Biết rồi, lắm mồm.”
“Quân Du, bình thường mọi người liên lạc với nhau bằng cách nào vậy?” Nhữ Tuế Nam thắc mắc, chẳng lẽ mỗi lần có chuyện lại phải chạy đến tận nơi để nói sao?
“Những người như Tiền Độ Thịnh thì có thiết bị liên lạc chuyên dụng, còn những người như chúng ta thì phải tự đi mua mới liên lạc được bình thường. Ôi, cậu vẫn chưa có thiết bị liên lạc à?”
“Chưa có. Thiết bị này chỉ để liên lạc thôi à? Có chức năng nào khác không?”
“Không có. Bây giờ có được thiết bị liên lạc đã là khó lắm rồi, chức năng khác thì chưa nghiên cứu ra.” Hạ Quân Du lắc đầu.
“Vậy thôi.” Nhữ Tuế Nam hơi thất vọng. Giờ ngày nào cũng ở trong phòng, buồn chán muốn chết, chỉ có thể tán gẫu với 9529.
.........
Nhữ Tuế Nam đợi mãi mà chẳng thấy ai đến đón, đến mức bắt đầu nghi ngờ hôm qua mình nghe nhầm.
Trong nhà trống trải, chỉ có một mình cô. Hạ Quân Du đã đi xem đua xe rồi.
[9529, không có mạng, chán quá.] Nhữ Tuế Nam nằm trên giường thẫn thờ, cảm giác thời gian trôi qua thật chậm.
[Cố thêm chút nữa. Tôi đã xin phép tổng bộ rồi, chỉ cần chúng ta đảm bảo kết cục lớn của thế giới giống với cốt truyện là được.] Giọng Hệ thống 9529 không giấu được vẻ đắc ý.
[Kết cục cuối cùng là gì?] Nhữ Tuế Nam lười nhác hỏi.
[Ừm, là thây ma và con người chung sống hòa bình.] Hệ thống 9529 vừa dứt lời, Nhữ Tuế Nam đã nhăn mặt.
[Tổng bộ của cậu cũng biết cách làm khó người ta đấy nhỉ.]
“Chán quá đi mất.” Nhữ Tuế Nam cảm giác mình sắp mọc nấm đến nơi.
“Ting.” Nhữ Tuế Nam chưa bao giờ thấy tiếng chuông cửa lại vui tai đến thế.
Cô lập tức xỏ giày chạy ra mở cửa.
“Xin chào, cô là Tô Nam, Tô tiểu thư phải không?” Sở Nhất Hàng ngoài cửa vốn chẳng muốn đến đón Tô Nam, nhưng không cưỡng lại được lệnh của La Phàn Viên.
“Vâng, là La Phàn Viên bảo anh đến à?”
Giọng Nhữ Tuế Nam vừa dứt, Sở Nhất Hàng ngẩng lên nhìn dung mạo của cô, sự bất mãn trong lòng lập tức tan biến.
“Đúng vậy, cô lên xe trước đi.” Thái độ của Sở Nhất Hàng lập tức trở nên nịnh nọt.
“Cảm ơn.”
“Không có gì, không có gì. Chúng ta kết bạn liên lạc đi. Nếu sau này cô muốn đến chỗ La Phàn Viên, tôi có thể đến đón.” Sở Nhất Hàng vừa nói vừa lôi từ túi ra một khối vuông nhỏ màu đen, trông giống máy nhắn tin thập niên tám mươi, chín mươi.
“Xin lỗi, tôi không có máy liên lạc.” Nhữ Tuế Nam hơi ngại ngùng.
“Không sao, không sao. Đợi cô có rồi chúng ta kết bạn sau.” Sở Nhất Hàng cất máy liên lạc vào túi.
“Thắt dây an toàn nhé, chúng ta đi thôi.” Sở Nhất Hàng nói xong liền lái xe đi.
Nhữ Tuế Nam vừa đến phòng thí nghiệm đã cảm thấy có gì đó khác lạ, sao lại không giống lần trước nhỉ?
“Tô tiểu thư.” La Phàn Viên vẫn lạnh lùng như thường lệ.
“Ừm.” Nhữ Tuế Nam thấy bộ mặt cá chết của La Phàn Viên là chẳng muốn nói chuyện.
Nhữ Tuế Nam tìm một chỗ ngồi xuống, chờ La Phàn Viên lấy máu.
“Lát nữa uống thuốc bổ máu rồi hãy về.” La Phàn Viên chăm chú nhìn lượng máu được lấy của Nhữ Tuế Nam.
“Anh đúng là phải nhìn tôi uống mới yên tâm à.” Nhữ Tuế Nam lẩm bẩm.
Lấy máu xong, cô thấy La Phàn Viên cầm một lọ thuốc màu xanh lè bước tới. Giờ nhìn thấy màu đó là cô đã thấy buồn nôn.
Khó khăn lắm mới nuốt được thuốc xuống, cô lại thấy trong tay La Phàn Viên có một viên kẹo trái cây.
“Cảm ơn nhé.” Nhữ Tuế Nam ăn viên kẹo, cảm giác vị nhớp nháp trong miệng cũng đỡ hơn một chút.
“Chẳng phải tôi cứ phải nhìn cô uống, cô mới chịu uống sao?” La Phàn Viên đột nhiên lên tiếng.
“À, tôi đùa thôi mà.” Nhữ Tuế Nam cười gượng.
“Mà này, anh nghiên cứu máu của tôi ra được gì chưa?” Nhữ Tuế Nam vội chuyển chủ đề.
Lần này đến lượt La Phàn Viên im lặng. Nhữ Tuế Nam thấy bộ dạng không nói gì của anh ta, tâm trạng vui vẻ rời khỏi phòng thí nghiệm.
