Chương 47: Kế đệ của quân phiệt thời loạn (18)
“Vâng.”
“Ca, vị này là Hạ Chỉ Yên, là Hạ tiểu thư.” Thương Tích Nam cố đẩy sự chú ý về phía Trịnh Cẩm Lương.
“Hạ tiểu thư.” Nhìn hai người trai tài gái sắc, Trịnh Cẩm Lương giữ phép lịch sự, chào Hạ Chỉ Yên.
“Ca, ngồi đi, ngồi đi.” Thương Tích Nam nói xong, dịch ra một chỗ ngồi bên cạnh.
“Trịnh công tử, xin chào.” Hạ Chỉ Yên liếc nhẹ Trịnh Cẩm Lương một cái, có vẻ không mấy hứng thú với anh ta.
“Hai người cứ nói chuyện, tôi còn có việc phải đi trước.” Trịnh Cẩm Lương nói xong, khẽ gật đầu với hai người rồi rời đi.
Thương Tích Nam: Sao cảm giác kỳ lạ thế nhỉ, chẳng lẽ vì chuyện sáng nay mệt mỏi quá sao, trông ca có vẻ không vui.
Trịnh Cẩm Lương vừa đi, Thương Tích Nam lập tức cảm nhận được thái độ của Hạ Chỉ Yên có chút thay đổi, nhưng lại không nói rõ là chỗ nào.
Thương Tích Nam vất vả lắm mới đợi được đến lúc Liễu Vãn Vãn về, tưởng rằng mình có thể thoát thân, nhưng không ngờ Liễu Vãn Vãn chỉ vài câu đã xoay chuyển được cô, thế là Thương Tích Nam có một nhiệm vụ.
Đưa Hạ Chỉ Yên đi dạo quanh phủ.
“Tiểu thiếu gia, đằng kia có một cái đình, chúng ta vào trong ngồi một lát đi.”
Thương Tích Nam nhìn theo ánh mắt của Hạ Chỉ Yên, quả nhiên thấy một cái đình bát giác, bên ngoài trông khá tinh xảo, chỉ là không biết được xây từ khi nào, cô chưa từng đến đây. Suốt dọc đường, nói là cô dẫn Hạ Chỉ Yên đi dạo, chi bằng nói là Thương Tích Nam tự mình đi thăm lại nơi mình từng sống hồi nhỏ.
“Được, vậy chúng ta nghỉ ngơi một chút.”
“Vâng.” Hạ Chỉ Yên gật đầu, trên mặt là nụ cười khép nép.
“À, tôi đã nói rồi, Hạ tiểu thư cứ gọi tên tôi là được.” Thương Tích Nam nghe Hạ Chỉ Yên gọi “tiểu thiếu gia” thấy hơi kỳ.
“Vậy tôi gọi cậu là Tích Nam nhé, được không?” Hạ Chỉ Yên nói xong, ánh mắt đầy mong đợi nhìn Thương Tích Nam.
Thương Tích Nam nhìn gương mặt tràn đầy ý cười của thiếu nữ, có chút không nỡ từ chối, chậm rãi gật đầu.
“Hạ tiểu thư, cũng sắp đến giờ rồi.”
“Tích Nam, vậy chúng ta về thôi.” Hạ Chỉ Yên nói xong, mỉm cười rạng rỡ.
Thành thật mà nói, Thương Tích Nam bị thu hút bởi nụ cười thuần khiết rực rỡ đó. Cô ấy rất đẹp, khí chất rất trong sạch, nhưng tiếc là sinh nhầm thời đại, thời đại này nếu không đủ thực lực thì rất dễ trở thành một cây tầm gửi chỉ biết bám vào người khác mà sống.
“Sao vậy?” Hạ Chỉ Yên bị Thương Tích Nam nhìn đến mức có chút không tự nhiên.
“Thất lễ.” Thương Tích Nam hoàn hồn.
“Không sao, chúng ta về thôi, chắc dì Liễu đang sốt ruột chờ đấy.”
Cách gọi “dì Liễu” này cũng là lúc Hạ Chỉ Yên và Liễu Vãn Vãn trò chuyện, Liễu Vãn Vãn bảo Hạ Chỉ Yên gọi như vậy.
“Mẹ, chúng con về rồi.”
Liễu Vãn Vãn thấy Thương Tích Nam và Hạ Chỉ Yên cùng về, có vẻ hai đứa rất hòa hợp, trong lòng cũng vui.
“Lại đây ngồi, một lát nữa ăn cơm. Hôm nay Cẩm Lương về rồi, đợi Thành nương đi gọi Cẩm Lương đến, chúng ta cùng ăn.”
“Chỉ Yên, cháu thấy Tích Nam thế nào?” Liễu Vãn Vãn vừa nói vừa nắm lấy tay Hạ Chỉ Yên, trên mặt nở đầy ý cười.
“Tích Nam rất tốt.” Hạ Chỉ Yên có chút ngại ngùng, hai má hơi nóng lên.
Liễu Vãn Vãn nghe thấy cách xưng hô của Hạ Chỉ Yên, ánh mắt sáng rực, đã gọi là Tích Nam rồi, xem ra hai đứa quả thực rất hòa hợp.
Thương Tích Nam cảm nhận được ánh mắt đầy ẩn ý của mẹ mình, ngại ngùng xoa xoa sống mũi.
Đúng là, mẹ không phải không biết con là con gái, sao lại còn... Thương Tích Nam có chút bất lực.
“Cháu và Tích Nam đều là những đứa trẻ ngoan. Nếu Tích Nam bắt nạt cháu, cháu cứ nói với dì, dì sẽ dạy dỗ nó.” Liễu Vãn Vãn càng nhìn Hạ Chỉ Yên càng hài lòng, nhan sắc tuy kém Tích Nam một chút, nhưng bù lại trông sạch sẽ, khiến người ta có thiện cảm.
“Dì Liễu.”
“Mẹ.” Hai tiếng gọi vang lên cùng lúc.
“Ôi chao, dì chỉ thuận miệng nói thôi.” Liễu Vãn Vãn thấy Thương Tích Nam có vẻ giận, liền đánh trống lảng chuyển chủ đề.
Hạ Chỉ Yên nhìn vẻ mặt của Thương Tích Nam, có chút buồn bã cúi đầu.
Xem ra Tích Nam không thích mình lắm, là do mình chưa đủ tốt sao.
“Tích Nam, dù thế nào đi nữa, Chỉ Yên cũng là con của bạn tốt chú Trịnh của con, sau này nhớ giúp đỡ nó một chút.”
“Vâng, mẹ.”
Liễu Vãn Vãn nghe Thương Tích Nam đồng ý, liền hài lòng. Rồi sẽ có ngày Tích Nam hiểu được, cũng sẽ có ngày chấp nhận, chỉ mong có một ngày cô ấy sẽ có ích cho Tích Nam.
Liễu Vãn Vãn kéo tay Thương Tích Nam đặt lên đầu gối mình, an ủi vỗ vỗ tay hai đứa.
“Phu nhân, đại thiếu gia đến rồi.” Thành nương nói xong liền lui ra.
“Mẹ.” Trịnh Cẩm Lương chào Liễu Vãn Vãn, ánh mắt không chủ ý lướt qua bàn tay ba người đang nắm chặt.
Bọn họ thân thiết đến mức này rồi sao?
Trịnh Cẩm Lương không rõ lúc này mình có tâm trạng gì. Chúc phúc? Hình như không phải. Ghét bỏ? Cũng chẳng nói nên lời. Trong lòng có chút chua xót.
“Ca.” Thương Tích Nam chào Trịnh Cẩm Lương.
