Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Xuyên Nhanh: Vì Quá Xinh Đẹp, Ta Bị Các Thế Giới Tranh Nhau Chiếm Hữu > Chương 64

Chương 64

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 64 có bản audio.

Chương 64: Kế đệ của quân phiệt thời loạn (35)

 

Hoắc Hàn Chi hỏi xong, thấy Trịnh Cẩm Lương vẫn không trả lời, sợ bị phạt nên bỏ chạy luôn. Trịnh Cẩm Lương nghe lời Hoắc Hàn Chi, trong đầu chợt lóe lên một ý gì đó.

 

Kỳ Hòa

 

“Chử Tông Nguyên, cậu gọi tôi đến đây làm gì?” Thương Tích Nam ngồi phịch xuống sofa, miệng vừa nhai vừa nói, tay cầm miếng trái cây mà Chử Tông Nguyên vừa cắt sẵn.

 

“Chẳng phải sợ cậu ở nhà một mình buồn sao.” Chử Tông Nguyên cầm quạt phe phẩy cho Thương Tích Nam, vẻ ân cần đến mức Kỷ Húc Cẩn đứng bên cạnh cũng phải rùng mình.

 

“Ở đây chẳng có việc gì làm, chi bằng về nhà ngủ cho khỏe.”

 

Thương Tích Nam đã quen với kiểu lấy lòng này của Chử Tông Nguyên. Từ khi về, ngày nào Chử Tông Nguyên cũng chạy đến chỗ cậu, không biết còn tưởng cậu cầm đồ quan trọng gì của hắn.

 

“Tích Nam, cậu gọi tên đầy đủ của tôi nghe kỳ quá, cứ như cha tôi hay gọi để dạy dỗ ấy. Tôi toàn gọi cậu là Tích Nam thôi.” Chử Tông Nguyên cảm thấy mỗi lần Thương Tích Nam gọi cả họ lẫn tên, y hệt lúc ông già gọi hắn trước khi dạy dỗ.

 

“Vậy cậu cũng gọi tên đầy đủ của tôi được mà, tôi không ngại.”

 

“Tích Nam, cậu gọi tôi là Tông Nguyên được không?” Chử Tông Nguyên không quan tâm lời Thương Tích Nam nói, tự mình đề nghị.

 

“Không, tôi muốn gọi cậu là đầu bếp nhỏ, được không?” Thương Tích Nam đùa.

 

“Được chứ.” Chử Tông Nguyên đồng ý nhanh hơn Thương Tích Nam tưởng, dù cái tên này nghe không được lịch sự cho lắm.

 

“Đầu bếp nhỏ?” Thương Tích Nam thử gọi một tiếng.

 

“Sao thế Tích Nam, có gì sai khiến? Đầu bếp nhỏ sẽ làm ngay.” Chử Tông Nguyên làm trò để chọc Thương Tích Nam cười.

 

“Không cần, không cần, đầu bếp... nhỏ.”

 

Kỷ Húc Cẩn đứng bên cạnh lạnh mặt nhìn Chử Tông Nguyên, qua biểu cảm nhỏ có thể thấy cậu có chút không hài lòng với hắn.

 

Kỷ Húc Cẩn không hiểu tại sao từ khi thiếu gia trở về, quan hệ với Chử Tông Nguyên lại tốt lên nhanh vậy. Thái độ của Chử Tông Nguyên với thiếu gia cũng rất vi diệu, giống như giữa hai người có một thứ gì đó đặc biệt, tạo nên một mối quan hệ mà người khác không biết. Mối quan hệ này trông có vẻ hư vô mờ mịt, nhưng không ai có thể phá vỡ, trừ khi, trừ khi biết được thứ đặc biệt đó là gì.

 

“Kỷ Húc Cẩn, lấy cho tôi một ly sữa.”

 

“Vâng, thiếu gia.” Kỷ Húc Cẩn bị tiếng gọi của Thương Tích Nam kéo về thực tại.

 

“Tích Nam, tối nay tôi đưa cậu đi chơi. Nghe nói là tiệc do thương nhân nước ngoài tổ chức, khá náo nhiệt. Nói cho cậu biết, thương nhân nước ngoài này hợp tác với người Tung Của, nghe cha tôi nói ông ta khá kỳ lạ. Nhưng đến đó chơi một chút cũng không tệ, trong tiệc có nhiều đồ tốt nhập từ nước ngoài. Sao nào, Tích Nam có hứng thú không?”

 

“Được.” Về mấy ngày nay Thương Tích Nam chưa tìm được thứ gì thú vị, đi dự tiệc chơi một chút cũng được, kiếm chút niềm vui.

 

“Vậy tôi đi chuẩn bị.”

 

Tiệc trên thuyền

 

“Thiếu gia, đừng uống rượu.”

 

“Biết rồi, Kỷ Húc Cẩn, tôi nhất định không uống.”

 

Kỷ Húc Cẩn nghe tiếng gió truyền đến, vẫn không yên tâm.

 

“Tích Nam, chỗ này, tôi ở đây.”

 

Louis ở trên lầu thấy Thương Tích Nam đến thì vui vẻ, nhưng khi thấy Chử Tông Nguyên đi phía sau, sắc mặt liền tối sầm.

 

“Rut, tìm một người phục vụ đưa vị tiên sinh kia đến phòng tôi.”

 

“Vâng, thưa ngài, rất hân hạnh được phục vụ.” Rut nháy mắt với Louis.

 

“Số 10, lại đây, nghĩ cách đưa vị tiên sinh đó đến phòng 1808.” Rut vừa nói vừa rút tiền boa từ túi đưa cho số 10.

 

Số 10 nhận tiền, mặt tươi cười.

 

“Ngài dùng gì ạ?” Số 10 bưng khay đến bên Thương Tích Nam.

 

“Sữa.” Trên khay đủ thứ đồ, Thương Tích Nam không chút do dự chọn sữa.

 

“Vâng.” Số 10 cầm ly sữa, không cẩn thận làm đổ lên bộ vest của Thương Tích Nam.

 

“Xin lỗi ngài, xin lỗi, mời ngài đi theo tôi lên lầu thay đồ.” Số 10 định dẫn Thương Tích Nam lên lầu, nhưng Chử Tông Nguyên cũng muốn đi theo, bị số 10 dùng lý do từ chối.

 

“Diễn kém quá.” Louis than thở với Rut.

 

“Miễn là có hiệu quả, cần gì để ý nhiều.” Rut đáp.

 

“Đi tìm cậu bé của anh đi.” Rut đặt ly rượu trên tay xuống bàn.

 

“Tạm biệt.”

 

“Thưa ngài, quần áo ở trong tủ, căn phòng này là dành cho ngài, ngài có thể tắm rửa xong rồi rời đi.” Số 10 mỉm cười rời đi.

 

Thương Tích Nam cảm thấy mùi sữa cứ vương vấn trên người, khó chịu vô cùng. Cậu đóng cửa phòng rồi bắt đầu tìm quần áo, định lau rửa sơ qua.

 

Tìm được quần áo, Thương Tích Nam vào phòng tắm, định thay đồ. Còn việc tắm rửa thì cậu bỏ qua, tắm ở bên ngoài không an toàn.

 

Louis gõ cửa.

 

Nghe tiếng gõ cửa, Thương Tích Nam khựng lại động tác mặc quần áo, rồi nhanh chóng mặc cho xong.

 

“Nam Nam, mở cửa, là tôi, Louis.”

 

“Louis, anh cũng ở đây à?” Nghe giọng Louis, Thương Tích Nam liền mở cửa.

 

“Nam Nam, tôi vừa thấy em nên qua tìm.” Louis tiến lên hai bước ôm chầm lấy Thương Tích Nam.

 

“Louis, đừng kích động. Anh không phải về rồi sao? Sao vẫn còn ở đây?” Thương Tích Nam nhớ trước đó Louis còn rủ cậu ra nước ngoài, sao đã lâu vậy rồi mà anh vẫn còn ở trong nước.

 

“Nam Nam ở lại trong nước, tất nhiên tôi phải ở lại cùng em.” Louis khoác vai Thương Tích Nam, nhưng bị cậu né tránh. “Nam Nam, sao thế?”

 

Louis hơi bất ngờ vì Thương Tích Nam né tránh mình.

 

Sở dĩ Thương Tích Nam né tránh là vì lúc này cậu chỉ mặc một chiếc áo sơ mi. Không hiểu sao quần áo trong phòng này trông chất lượng tốt nhưng hơi mỏng, nếu không né thì rất dễ bị nhìn thấy.

 

“Louis, đợi tôi một lát, trời hơi lạnh, tôi mặc thêm áo.”

 

“Được, Nam Nam. Lát nữa tôi đưa em đến khu vui chơi.”

 

“Được, nhưng tôi cần đi tìm bạn tôi. Tôi đi cùng cậu ấy đến, tên là Chử Tông Nguyên.”

 

Thương Tích Nam vừa nói vừa đi xuống lầu.

 

“Được, bạn của Nam Nam cũng là bạn của tôi.” Louis tỏ vẻ rộng lượng, nhưng trong lòng đã nghiến răng nghiến lợi.

 

“Vậy thì tốt, Louis, anh và cậu ấy nhất định sẽ hợp nhau. Cậu ấy tốt lắm.” Thương Tích Nam nào biết những suy nghĩ nhỏ nhen trong lòng Louis.

 

“Cậu ấy ở đằng kia.” Thương Tích Nam bước đến sau lưng Chử Tông Nguyên, vỗ vai hắn. “Đầu bếp nhỏ, tôi ở đây. Tôi gặp một người bạn, chúng ta cùng đi chơi đi.” Thương Tích Nam kéo tay Chử Tông Nguyên.

 

Thương Tích Nam giới thiệu: “Chử Tông Nguyên, đây là Louis.” Rồi giới thiệu với Louis: “Louis, đây là Chử Tông Nguyên.”

 

Hai người bề ngoài đều niềm nở, nhưng trong đầu đều đang điên cuồng nghĩ cách giải quyết đối phương.

 

“Đi thôi, hai người đứng ngẩn ra đó làm gì?” Thương Tích Nam một tay kéo một người đi về phía trước.

 

“Nam Nam, bên này.” Louis khoác vai Thương Tích Nam.

 

Chử Tông Nguyên cũng không chịu thua, vòng tay ôm eo Thương Tích Nam.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi